Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ta khẽ cúi đầu chào.
Không vì sao.
Ta luôn cảm thấy…
Nó sống.
Đi hết hành lang.
đến cánh cửa gỗ từng ngăn ta ở tầng một.
Ba ổ .
đủ ba chìa.
Ta lần lượt lấy ra.
Chiếc chìa hình bàn tay.
Chiếc chìa hình bút.
Chiếc chìa hình đèn.
“Kách.”
“Kách.”
“Kách.”
Ba tiếng mở gần vang cùng lúc.
Cánh cửa gỗ không mở ngay.
từng hàng chữ cổ xưa chậm rãi hiện .
“Bước qua.”
“Không được quay đầu.”
“Không được gọi tên.”
“Không được .”
Ta đọc xong.
Khẽ nhíu mày.
Ba điều cấm.
Không đang nhắc nhở điều gì.
Đồng tiền khẽ rung.
Giống bảo ta ghi nhớ.
Ta hít sâu một hơi.
Đẩy cửa.
…
Không có giá sách.
Không có thư tịch.
Sau cánh cửa.
là một con đường.
Hai bên đường phủ đầy hoa trắng.
Hoa không lá.
Không hương.
Từng cánh hoa rơi xuống đất lập tức tan biến.
Giữa con đường.
Có một người đang .
là một lão giả mặc áo vải.
đặt một bàn cờ.
Không trắng.
Không đen.
Chỉ có…
Những cờ suốt.
Ông không ngẩng đầu.
Chỉ nhẹ nhàng nói.
“Đến ?”
Ta khẽ gật đầu.
“Vâng.”
“.”
Ta ngoan ngoãn xuống.
Lão giả bàn cờ.
“ .”
“Sư phụ con.”
“ ở đây.”
Ta giật mình.
“Sư phụ?”
Ông gật đầu.
“Hắn thua.”
Ta mở to .
“Sư phụ…”
“Thua?”
Lão giả mỉm cười.
“Ừ.”
“Thua thảm.”
lòng ta lập tức nổi tò mò.
Sư phụ ta.
Dường chuyện gì .
Thuật pháp gì hiểu.
là lần đầu tiên.
Ta nghe có người nói ông từng thua.
…
Lão giả chậm rãi đặt một cờ xuống.
“Đến lượt con.”
Ta bàn cờ.
lắc đầu.
“Con không chơi.”
Ông cười.
“Không.”
“Con .”
“Chỉ là…”
“Con quên.”
Ta chưa hiểu.
Lão giả nhẹ nhàng gõ bàn.
“Cộc.”
Một tiếng nhỏ.
ta.
Khung cảnh bỗng thay đổi.
Ta không ở Tàng Thư Các.
đang đứng một đạo quán.
Ngoài sân.
Có một cây đào lớn.
Dưới gốc cây.
Một bé gái khoảng đang cầm cành cây vẽ nguệch ngoạc xuống đất.
Đối diện .
Là một nam tử trẻ mặc đạo bào.
Chính là…
Sư phụ.
Chỉ là trẻ hơn nhiều.
Ông mỉm cười.
Đặt xuống bé gái một bàn cờ.
“Tang Tang.”
“Hôm nay.”
“Sư phụ dạy con.”
“Đánh cờ.”
Bé gái chu môi.
“Con không thích.”
“Con thích ăn bánh.”
Sư phụ bật cười.
“Được.”
“Đánh thắng một ván.”
“Cho con mười cái bánh.”
Bé gái lập tức sáng .
“?”
“.”
…
cầm cờ đầu tiên.
Đặt xuống.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Đầu ta đau búa bổ.
Bởi nước cờ kia.
Ta .
Không phải vì thấy.
vì…
Ta từng đánh.
nhiều lần.
Chương 10: Ván Cờ Chơi Hai Mươi
Đầu ta đau muốn nứt ra.
Hình ảnh bé gái đặt cờ đầu tiên không ngừng lặp đi lặp đầu.
Rõ ràng…
không phải ký ức của người khác.
là của chính ta.
Ta ôm lấy trán, hơi thở dần trở nên gấp gáp.
Lão giả đối diện bình tĩnh , thể đoán mọi chuyện.
Ông nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà.
“Nhớ ra ?”
Ta cắn môi.
“Không.”
“Chỉ…”
“ quen.”
Lão giả khẽ cười.
“Không sao.”
“Ký ức.”
“Không phải thứ nên ép nhớ.”
“Đến lúc.”
“Nó sẽ tự trở về.”
…
Khung cảnh đạo quán chưa biến mất.
Bé gái chống cằm bàn cờ.
Sư phụ trẻ mỉm cười .
“Đi tiếp.”
Bé gái nghiêng đầu.
“Sư phụ.”
“Con thắng .”
Sư phụ bật cười.
“Ai nói?”
Bé gái chỉ xuống bàn cờ.
“ nước nữa.”
“Sư phụ thua.”
Sư phụ theo.
Nụ cười trên dần biến mất.
Ông cúi xuống.
Quan sát bàn cờ lâu.
Cuối cùng.
Khẽ thở dài.
“Đúng.”
“Ta thua.”
Ta đứng ngoài tất cả.
lòng dâng cảm giác khó .
Sư phụ…
sự thua.
thua một đứa bé .
…
Khung cảnh bỗng thay đổi.
là đạo quán ấy.
Nhưng lần này.
Bé gái lớn thêm một chút.
Khoảng sáu .
đang ăn bánh quế.
Miệng phồng con sóc nhỏ.
Sư phụ cầm một phong thư.
Sắc nặng nề.
“Tang Tang.”
“Nếu một ngày.”
“Sư phụ không .”
“Con phải nhớ.”
“Đừng .”
“Bất kỳ ai.”
Bé gái chớp chớp .
“Con không sư phụ?”
Sư phụ hơi khựng .
cười xoa đầu .
“Đúng.”
“Ngay cả ta.”
“Nếu có một ngày.”
“Con thấy ta khác đi.”
“ đừng .”
Khung cảnh đến đây.
tan biến.
…
Ta mở bừng .
lòng vang vọng câu nói ấy.
Đừng .
Ngay cả sư phụ.
Ta ngẩng đầu lão giả.
“…”
“Là ?”
Ông gật đầu.
“Là ký ức.”
“Con tự để .”
Ta siết chặt tay.
“Tự để?”
Lão giả khẽ chỉ bàn cờ.