Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Đã biến mất.”
Ta ngẩng đầu nhìn cây quế.
Thì ra…
Không phải cây quế giữ .
.
Đang giữ cây quế.
…
áo xanh khẽ đưa tay.
Một cành quế chậm rãi hạ xuống.
cành.
Có một bông hoa vàng vừa nở.
Hắn nhẹ nhàng hái xuống.
Đặt vào bàn tay ta.
“Bông hoa này.”
“Chỉ nở.”
“Một lần.”
“ mươi năm.”
Ta cúi đầu nhìn.
Hoa quế rất nhỏ.
bên chứa linh khí cực kỳ tinh khiết.
tiền khẽ rung.
“Keng.”
Lần này.
Một hàng chữ hiện lên.
“Mang theo.”
“Sẽ có lúc cần.”
Ta cẩn thận cất bông hoa vào túi gấm.
…
Đúng lúc ấy.
Toàn bộ cây quế bỗng rung chuyển.
Không phải vì gió.
như có thứ gì đó dưới đất đang thức tỉnh.
Ầm!
Mặt đất nứt ra.
Một luồng hắc khí phun lên.
Hàng nghìn sợi chỉ đỏ loạt căng cứng.
áo xanh biến sắc.
“Không tốt.”
Người áo trắng đặt chiếc đèn trắng xuống.
tay kết ấn.
Ánh trắng từ chiếc đèn lan khắp khoảng sân.
.
Hắc khí vẫn tiếp tục dâng lên.
Ta mở Thiên Nhãn.
Nhìn xuống đất.
bóng tối.
Có một bàn tay rất lớn đang nắm lấy rễ cây quế.
Bàn tay ấy phủ đầy phù văn màu đen.
cổ tay.
Đeo một chiếc vòng quen thuộc.
Ta chưa từng thấy chiếc vòng ấy.
.
đầu tự nhiên hiện lên một cái tên.
“Họa Chủ…”
và người áo trắng thời nhìn ta.
“Con nhận ra?”
Ta gật đầu.
“Không biết vì sao.”
“…”
“Con biết.”
“Hắn ở dưới.”
khẽ khổ.
“Cuối cùng.”
“Vẫn tới.”
…
Mặt đất nứt rộng hơn.
Một trầm thấp từ dưới đất vang lên.
“Dạ Lai.”
“Đã giữ nàng.”
“ mươi năm.”
“Đủ rồi.”
Nghe thấy ấy.
tiền tay ta đột nhiên nóng rực.
Ba vết nứt phát .
đó.
Hư ảnh lần nữa hiện ra.
lần này.
Ông không đứng cạnh ta.
xuất hiện ngay thân cây quế.
Thanh Huyền nhìn xuống đất.
Khẽ .
“ mươi năm .”
“Ngươi thua.”
“Hôm nay.”
“Vẫn muốn thử?”
dưới đất lạnh.
“Không.”
“Hôm nay.”
“Ta không đánh cờ.”
“Ta.”
“Đón người.”
Ầm!
Một tiếng nổ vang lên.
Mặt đất dưới gốc quế hoàn toàn sụp xuống.
Một cánh cửa đá khổng lồ từ dưới đất từ từ nâng lên.
cánh cửa.
Khắc đầy những gương mặt người đang khóc.
Ở chính giữa.
một dấu ấn hình con màu đen.
Giống hệt…
Con từng xuất hiện chiếc mặt nạ tại Tàng Thư Các.
áo xanh nhìn cánh cửa.
Sắc mặt lần đầu tiên trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Hắn chậm rãi từng chữ:
“Đây…”
“Không phải cửa Dạ Lai.”
“ …”
“Cửa Quốc.”
Ngay khi hắn vừa dứt lời.
Con đen cánh cửa bỗng mở ra.
Nó không nhìn .
Không nhìn người áo trắng.
không nhìn hư ảnh Thanh Huyền.
…
Chăm chú nhìn thẳng vào ta.
đó.
Một già nua mang theo ý khẽ vang lên từ cánh cửa.
“Tang Tang.”
“Ta…”
“Cuối cùng đợi được con.”
Chương 11: Cánh Cửa Quốc
“Tang Tang.”
“Ta cuối cùng đợi được con.”
già nua vọng ra từ cánh cửa đá.
Không lớn.
vừa vang lên, toàn bộ khoảng sân dưới gốc quế chìm vào tĩnh lặng.
Gió ngừng thổi.
Lá quế không còn rơi.
Ngay cả ánh từ chiếc đèn trắng người áo trắng khựng giữa không trung.
Ta nhìn chằm chằm con đen cánh cửa.
Nó đang nhìn ta.
Không hề chớp.
Giống như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.
…
Hư ảnh đứng cây quế.
Ánh lần đầu tiên trở nên lạnh lẽo.
“Không ngờ.”
“Ngươi vẫn còn sống.”
Tiếng cánh cửa vang lên.
“Thanh Huyền.”
“Ngươi còn chưa chết.”
“Ta sao nỡ chết ?”
Nghe cuộc đối thoại ấy.
Ta hiểu.
người.
Đã quen biết nhau từ rất lâu.
Không.
Không chỉ quen.
còn từng giao thủ.
…
áo xanh bước lên một bước.
Đứng chắn cánh cửa.
“Tôn giả.”
“Dạ Lai không chào đón khách.”
cánh cửa.
già nua khẽ.
“Ta không tới làm khách.”
“Ta tới…”
“Đón chủ.”
Vừa dứt lời.
Con đen cánh cửa bỗng phát ra một tia .
Tia ấy lao thẳng về phía ta.
“Nằm xuống!”
Người áo trắng quát lớn.
Chiếc đèn giấy tay hắn bay lên.
Ánh lửa trắng hóa thành một bức màn chắn mặt ta.
Ầm!
luồng va chạm.
Toàn bộ khoảng sân rung chuyển.
Chiếc đèn trắng xuất hiện thêm một vết nứt.
Người áo trắng lùi liền ba bước.
Khóe môi rỉ ra một tia má/u.
Đây lần đầu tiên kể từ khi gặp hắn.
Ta thấy hắn bị thương.
…
Ta nhìn cánh cửa.
“Ngươi ai?”
cánh cửa.
Người kia im lặng một lúc.
Rồi chậm rãi đáp.
“Người đời.”
“Gọi ta.”
“ Quốc Chi Chủ.”
Lưu Đức Hải ở phía dưới vừa chạy lên đến nơi.
Nghe thấy bốn chữ ấy.
Ông ngồi bệt xuống đất.
“… Vương?”
Người áo trắng lắc đầu.
“Không.”
“Hắn cao hơn.”
“ Vương.”
“Chỉ thuộc hạ.”
Ta khẽ siết chặt tiền.
xuất hiện một nhân vật ngang hàng với Họa Chủ.
Xem ra.
Những bí mật quanh Thiên Môn ngày càng lớn.
…
Đúng lúc ấy.