Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BLGwRmVCi

Sáp Thơm AMBI PUR Hương Thơm Thư Giãn 180G - Sáp Thơm Phòng Ngủ, Nhà Vệ Sinh, Phòng Khách, Bếp
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Một lát sau.
Hắn rãi ngẩng đầu.
mắt đã có thần.
Vừa nhìn thấy ta.
Hắn tức òa .
“Tiểu Quốc Sư!”
“Cứu ta!”
Ta khẽ hỏi.
“ muốn trở về không?”
Hắn không trả lời .
Mà quay đầu nhìn lên cánh Quốc.
mắt hiện lên vẻ giằng xé mãnh liệt.
Rất lâu sau.
Hắn mới run giọng nói:
“Ta…”
“Không biết.”
Ta hơi khựng .
“Không biết?”
Hắn gật đầu.
“Nếu trở về.”
“Con gái ta.”
“Vẫn chết.”
“Nếu ở đây.”
“ nào ta gặp được nó.”
Nghe vậy.
Ta im lặng.
Thì ra…
Đây mới nguyên .
điếm không giữ bằng sức mạnh.
Mà giữ bằng…
Chấp niệm.
…
Ta tiếp tục đến trước nữ tử áo đỏ.
“ thì sao?”
Nàng ngẩng đầu.
Khóe môi vẫn mang nụ nhàn nhạt.
“Ta?”
“Ta không có nơi để về.”
“Vậy trước đến Dạ Lai?”
“Ta kỹ nữ.”
“Cả đời.”
“Chưa từng có ai gọi tên thật.”
“Dạ Lai cho ta tên.”
“Cho ta đàn.”
“Cho ta chỗ ở.”
“Ta vì sao phải ?”
Ta lặng người.
Đúng lúc ấy.
Lão thư sinh khổ.
“Ta thi rớt mười ba lần.”
“Về để làm gì?”
Một lão bà tóc bạc lên tiếng.
“Con trai ta bán ta.”
“Con dâu ghét ta.”
“Ta không muốn về.”
Từng người.
Từng người một.
Đều nói ra lý do.
Có người vì người thân.
Có người vì hối hận.
Có người vì đau khổ.
có người…
Đơn giản vì gian chẳng còn ai nhớ .
Ta chợt hiểu.
điếm Dạ Lai.
Không ép người ở .
Nó …
Cho một lựa chọn.
…
Quốc Chi Chủ bật .
“ .”
“Con nghe rồi.”
“Đây.”
“ lòng người.”
“.”
“Tự chọn.”
“Không phải ta.”
Ta siết chặt tay.
Không thể phản bác.
Bởi hắn nói…
sự thật.
…
Đúng lúc ấy.
Thiếu áo xanh rãi bước xuống.
Hắn nhìn tất cả đại sảnh.
Khẽ hỏi.
“Các .”
“Còn nhớ.”
“Lần đầu.”
“Bước vào Dạ Lai.”
“Đã nói gì không?”
Mọi người đồng loạt ngẩng đầu.
Thiếu tiếp tục.
“Các đều nói.”
“ ở ba .”
“Ba sau.”
“Sẽ trở về.”
Không ai lên tiếng.
Thiếu khẽ .
“Ba .”
“Đã qua.”
“Các .”
“Thất hứa.”
Người thương cúi đầu.
Nữ tử áo đỏ khẽ nhắm mắt.
Lão thư sinh siết chặt nắm tay.
Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề.
…
Người áo trắng lúc này mới quyển sổ.
rãi đọc.
“Tên.”
“Triệu Thành.”
“Ba .”
“Đã quá.”
“Xin rời Dạ Lai.”
Người thương run lên.
Hắn ngẩng đầu.
Khóe mắt đỏ hoe.
“Ta…”
“Có thể…”
“Thật sự trở về?”
Người áo trắng gật đầu.
“Có.”
“Con gái .”
“Không sống .”
“Nhưng.”
“Người sống.”
“Vẫn chờ.”
Người thương bỗng òa .
rất lâu.
Cuối cùng.
Hắn khẽ gật đầu.
“Ta…”
“Về.”
hắn nói xong.
Sợi đỏ trên cây quế tức đứt.
Một luồng sáng vàng rơi xuống.
Bao lấy thân thể hắn.
chớp mắt.
Hắn biến mất.
…
Ta Thiên Nhãn.
Nhìn thấy hắn.
Đã trở về căn nhà mình.
Vợ hắn đang ôm thi thể đã ngủ ba .
đến lả người.
sáng tan .
Người thương rãi mắt.
Hắn ôm lấy vợ.
Hai người nức nở.
Ta khẽ mỉm .
Hóa ra.
Vẫn còn có thể trở về.
…
Nhưng.
Nụ ấy chưa kịp giữ được bao lâu.
Quốc Chi Chủ đã lạnh nhạt lên tiếng.
“Một người.”
“.”
“Không sao.”
“Nhưng.”
“ người khác.”
“Có không?”
Hắn vừa dứt lời.
Con mắt đen trên cánh .
Lần này.
Không còn nhìn ta.
Mà nhìn toàn bộ điếm.
Một luồng hắc khí lan ra.
vị vừa tỉnh táo.
mắt tức trở nên mê mang.
Bọn đồng loạt đứng dậy.
rãi bước về phía cánh Quốc.
Người áo trắng biến sắc.
“Không tốt!”
“Hắn muốn…”
Thiếu áo xanh tiếp lời.
“…mang tất cả .”
Ầm!
Cánh Quốc thêm một khe.
Từ phía sau cánh .
Vô số bàn tay trắng bệch đồng loạt vươn ra.
Không phải một.
Không phải mười.
Mà …
Hàng vạn cánh tay.
Chúng cùng hướng về phía vị Dạ Lai.
cùng…
Hướng về phía ta.
lúc ấy.
Đồng tiền sư phụ bỗng phát ra sáng chói lòa.
Một giọng nói quen thuộc vang lên đầu ta.
“ .”
“Đốt…”
“Hoa quế.”
Chương 13: Hoa Quế Cháy
“ .”
“Đốt…”
“Hoa quế.”
Giọng nói sư phụ vừa vang lên.
Ta tức đưa tay vào túi gấm.
Bông hoa quế vàng mà thiếu áo xanh tặng vẫn nằm yên đó.
Nhìn bề ngoài.
Nó chẳng khác gì một bông hoa quế bình thường.
Nhưng đồng tiền sư phụ chưa bao giờ dẫn vô ích.
Ta không do dự.
Đầu ngón tay khẽ búng.
Một lá bùa hỏa nhỏ bay ra.
“Phụt.”
Ngọn lửa màu vàng vừa chạm vào cánh hoa.
Điều kỳ lạ xảy ra.
Bông hoa không cháy thành tro.
Mà phát sáng.
Từng cánh hoa hóa thành đốm sáng vàng li ti.
Bay lên trời.
đốm sáng ấy chạm vào cây quế cổ thụ.
Ầm!
Toàn bộ cây quế bừng sáng.
Không phải sáng lửa.
Mà sáng mặt trời.
Lần đầu tiên kể từ bước vào Dạ Lai.
Ta cảm nhận được dương khí mãnh liệt như vậy.
…
Hàng vạn cánh tay trắng đang vươn ra từ cánh Quốc tức co rụt .
Giống như bị thứ gì đó thiêu đốt.