Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5fngImqANp

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14

Tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nơi.

“A…”

“A…”

Âm ấy không giống người.

không giống quỷ.

vô số linh hồn cùng gào khóc.

Người áo trắng lập kết ấn.

Chiếc đèn giấy trắng tay hắn sáng rực.

Ánh sáng trắng hòa cùng ánh sáng vàng của cây .

Tạo thành một kết giới khổng lồ.

Những tay vừa chạm vào kết giới.

Đều tan thành khói.

Thiếu áo xanh khẽ .

Huyền.”

“Quả nhiên.”

“Để lại.”

“Hậu thủ.”

Ta quay sang nhìn hắn.

“Hoa này…”

“Là gì?”

Hắn ngẩng đầu nhìn cây .

“Không hoa.”

“Mà là…”

“Một lời hứa.”

Ta khẽ ngẩn người.

“Lời hứa?”

Thiếu gật đầu.

“Hai mươi năm trước.”

Huyền.”

“Đổi lời hứa.”

“Lời thứ nhất.”

“Giấu con.”

“Lời thứ hai.”

“Giữ cây.”

“Lời thứ …”

Hắn dừng lại.

Ánh mắt nhìn về hư ảnh của .

“Là để.”

“Một ngày.”

người.”

“Thắp sáng.”

“Cây .”

Ta hiểu.

Bông hoa này.

Không để cứu cây.

Mà để đánh thức nó.

Quỷ Quốc phía sau cửa khẽ hừ lạnh.

“Đúng là.”

“Đồ cũ.”

“Vẫn thích.”

“Tính xa.”

Con mắt cửa mở lớn hơn.

Một luồng hắc khí khổng lồ lao ra.

Khí ấy.

Lạnh đến mức ánh sáng vàng của cây bắt đầu dao động.

Người áo trắng biến sắc.

“Không ổn.”

“Hắn dùng…”

“Bản thể.”

Ta lập mở Thiên Nhãn.

này.

Ta nhìn xuyên qua cửa.

Phía sau.

Không Quỷ Quốc.

Mà là…

Một biển người vô tận.

Hàng trăm vạn linh hồn đứng chen kín.

Tất đều nhìn về phía cửa.

Nhìn về phía ta.

Ở chính giữa biển người.

Là một chiếc ngai đá màu .

Quỷ Quốc ngồi đó.

Điều khiến ta kinh ngạc nhất là.

Hắn không lão nhân.

không trung .

khoảng mươi tuổi.

Dung mạo rất tuấn tú.

Mặc trường bào .

đôi mắt…

hoàn toàn.

Không lòng trắng.

Hắn dường nhận ra ta nhìn.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Nhìn thấy rồi?”

Ta gật đầu.

“Ngươi không già.”

Hắn bật .

“Con người.”

“Đều nghĩ.”

“Sống lâu.”

“Thì già.”

“Đúng là…”

“Thú vị.”

Ta nhìn hắn.

“Ngươi muốn gì?”

Hắn chống cằm.

Rất lâu mới đáp.

“Ta muốn.”

“Con.”

Ta lập lắc đầu.

“Không được.”

“Vì sao?”

“Con không thích.”

Quỷ Quốc hơi ngẩn người.

lẽ.

Đây là đầu tiên người từ chối hắn bằng lý do vậy.

Một lát sau.

Hắn bật thành tiếng.

“Con.”

“Giống Huyền.”

“Không.”

“Con còn…”

“Khó đối phó hơn.”

Đúng lúc ấy.

Hư ảnh của mờ đi rất nhiều.

vết nứt đồng đồng thời sáng lên.

Ta biết.

Ông sắp không chống đỡ được nữa.

!”

Ông quay đầu nhìn ta.

Ánh mắt vẫn hiền hòa mọi khi.

“Tang Tang.”

“Nhớ.”

“Đừng đánh.”

“Với hắn.”

Ta khựng lại.

“Vậy làm sao?”

.

“Đánh cờ.”

Lời vừa dứt.

Hư ảnh của ông tan thành vô số điểm sáng.

Toàn bộ ánh sáng ấy.

Bay thẳng lên cây .

Cây lập rung chuyển dữ dội.

Một bàn cờ khổng lồ từ thân cây rãi hiện ra.

trắng đan xen.

Thiên địa làm bàn.

Tinh tú làm .

Ngay cửa Quỷ Quốc.

bị bao phủ trong bàn cờ ấy.

Thiếu áo xanh nhẹ giọng.

“Đây…”

“Là ván cờ cuối.”

Người áo trắng khẽ cúi đầu.

Huyền.”

“Đã chuẩn bị.”

“Hai mươi năm.”

Quỷ Quốc nhìn bàn cờ.

đầu tiên.

Nụ mặt hắn biến mất.

Hắn rãi đứng dậy.

Bước xuống khỏi ngai đá.

“Được.”

“Nếu hắn.”

“Muốn đánh.”

“Vậy…”

“Ta đánh.”

Ngay khi hắn giơ tay.

Một cờ xuất hiện trong lòng bàn tay.

Cùng lúc đó.

Trước mặt ta.

Một cờ trắng rãi ngưng tụ.

Ta nhìn cờ.

Rồi nhìn Quỷ Quốc .

Khẽ hỏi.

“Người chơi.”

“Là ngươi và ta?”

Hắn lắc đầu.

“Không.”

“Người chơi.”

“Là Huyền.”

“Và ta.”

“Con…”

thay hắn.”

Đồng trong tay ta phát ra tiếng rung rất khẽ.

này.

Không hiện chữ.

rãi bay lên.

Rồi…

Hóa thành cờ trắng thứ hai.

Nhìn thấy cảnh ấy.

Thiếu áo xanh biến sắc.

Hắn nhìn chằm chằm đồng .

Giọng nói đầu tiên mang theo sự chấn động.

“Không thể nào…”

“Hắn…”

“Định lấy…”

“Chính mình…”

“Làm cờ?”

Chương 14: Ván Cờ Cuối Cùng

“Lấy…”

“Chính mình…”

“Làm cờ?”

Lời của thiếu áo xanh khiến tất mọi người đều lặng đi.

Ngay Quỷ Quốc hơi nheo mắt.

Ánh mắt hắn rơi lên đồng lơ lửng giữa không trung.

đầu tiên.

Trong đôi mắt kịt ấy xuất hiện một tia dao động.

“Hắn…”

“Điên rồi.”

Người áo trắng khẽ thở dài.

“Không.”

“Hắn chưa từng điên.”

“Hắn …”

“Luôn chọn.”

“Con đường khó nhất.”

Đồng của vẫn lơ lửng giữa bàn cờ.

vết nứt mặt đồng tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Không còn hàng chữ.

Không còn lời nhắc.

lặng lẽ xoay tròn.

Giống chờ ta.

Ta rãi bước tới.

Đưa tay.

Đồng lập rơi xuống lòng bàn tay.

Ấm áp.

Giống vẫn nắm tay ta.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.