Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9ANYTFooyt

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Giọng nói gương nhẹ sương.
“Đó là điều Thanh Huyền nhìn thấy.”
“Cho nên.”
“Đêm .”
“Ông muốn quên.”
Ta ngẩng đầu.
“Quên gì?”
gương không đáp.
phòng phía ta đột nhiên mở ra.
Tiểu nhị áo xanh ngoài , khẽ cúi đầu.
“Khách quý, canh đã . Đêm sắp bắt đầu.”
Ta quay đầu nhìn hắn.
“Đêm là quên muốn quên?”
Tiểu nhị mỉm cười.
“Đúng.”
“Vậy nếu ta không muốn quên?”
Hắn nâng mắt nhìn ta.
Nụ cười mặt nhạt đi.
“Ở Dạ Lai, không ai thật sự không muốn quên.”
Vừa dứt lời.
Đèn phòng đồng loạt tắt.
bóng tối.
Có một tay lạnh buốt nhẹ nhàng đặt lên vai ta.
Giọng của phụ lại vang lên bên tai.
“Tang Tang.”
“Lần này.”
“ lượt con quên rồi.”
Chương 6: Đêm
tay đặt lên vai ta lạnh băng.
Nhưng giọng nói phía vẫn dịu dàng ngày nào.
“Tang Tang.”
“Quay đầu lại.”
Ta yên.
Không nhúc nhích.
phụ từng dạy.
Khi đi đêm.
Nếu có người gọi lưng.
vội đáp.
Nếu có người vỗ vai.
vội quay đầu.
Bởi vì…
phía chắc là người.
Ta nhẹ nhàng gỡ tay xuống.
Điều kỳ lạ là.
Đầu ngón tay ta xuyên thẳng qua nó.
chạm vào một làn khói lạnh.
Ngay đó.
Cả căn phòng sáng trở lại.
gương đồng .
Đã biến mất.
Tiểu nhị áo xanh cũng không còn ngoài .
Chỉ còn một ta.
…
“Két…”
phòng tự khép lại.
Không có gió.
Không có ai đẩy.
Ta rãi quay người.
Phía .
Không có phụ.
Chỉ có một ghế gỗ.
ghế đặt một hộp nhỏ.
hộp được làm gỗ đào.
Bên khắc bốn chữ ngay ngắn.
“Điều ngươi muốn quên.”
Ta khẽ nhíu mày.
Ta muốn quên điều gì?
Ta sống mười mấy năm.
Tuy từng gặp nhiều quỷ.
Từng chứng kiến nhiều người chết.
Nhưng…
Ta từng nghĩ chuyện quên đi bất cứ điều gì.
Đồng tiền của phụ vẫn không có phản ứng.
.
Đây là lựa chọn chỉ ta có thể quyết định.
…
Ta rãi mở hộp.
Bên .
Không có bảo vật.
Không có thư.
Chỉ có…
Một đỏ cũ.
Ta vừa nhìn thấy .
Đầu óc lập tức đau nhói.
Trước mắt hiện lên một đoạn ký ức mơ hồ.
Một tay dịu dàng buộc đỏ lên cổ tay ta.
Giọng của một người phụ nữ khẽ vang lên.
“Tang Tang.”
“ làm mất.”
“Đây là quà mẫu tặng con.”
Ta mở to mắt.
Mẫu ?
Ta…
Có mẫu ?
khi có ký ức.
Ta đã ở cùng phụ.
từng biết cha mẹ là ai.
Cũng từng hỏi.
phụ chỉ nói.
“Duyên .”
“Sẽ biết.”
Vậy mà bây giờ.
Chỉ một đỏ.
Lại khiến ta nhớ một người phụ nữ từng xuất hiện ký ức.
…
Ta cầm lên.
Khẽ hỏi.
“Đây…”
“Là ta muốn quên?”
Không có ai trả lời.
Nhưng căn phòng rung nhẹ.
Bốn bức tường dần tan biến.
Ta phát hiện đang giữa một con phố quen.
Là kinh thành.
Nhưng…
Không có người.
Không có tiếng rao.
Không có xe ngựa.
Cả con phố chỉ phủ đầy tuyết trắng.
Ta từng về phía trước.
bên hàng đều đóng kín.
Đột nhiên.
Một tiếng khóc trẻ con vang lên.
Ta quay đầu.
con hẻm nhỏ.
Một bé gái khoảng bốn, năm tuổi đang ngồi co ro.
Toàn bẩn thỉu.
Quần áo rách nát.
cổ tay.
Buộc một đỏ hệt.
Ta rãi tới.
Bé gái ngẩng đầu.
Đó là…
Ta.
Hay nói đúng hơn.
Là Tang Tang lúc còn nhỏ.
Ta ngồi xổm xuống.
“Này.”
Bé gái không nhìn ta.
Chỉ ôm đầu gối.
Khẽ nói.
“Mẫu bảo…”
“Không được khóc.”
“Khóc.”
“Sẽ không tìm thấy đường.”
Nghe câu .
Tim ta nhói lên.
Ta đưa tay.
Muốn chạm vào nàng.
Nhưng…
tay lại xuyên qua.
Đây chỉ là ký ức.
Không thể thay đổi.
…
Đúng lúc .
cuối con phố.
Một bóng người rãi .
Đó là một người phụ nữ.
Nàng mặc váy trắng.
mặt đeo khăn che.
Không nhìn rõ dung mạo.
Nhưng…
Ta vừa nhìn thấy nàng.
Đồng tiền tay áo rung lên.
“Keng!”
Lần đầu tiên kể khi vào khách điếm.
Nó phát sáng.
Một hàng chữ hiện lên.
“ để nàng quay đầu.”
Ta giật .
Người phụ nữ đang dắt theo bé Tang Tang.
rãi về phía đầu phố.
Ta lập tức chạy theo.
“Này!”
“Dừng lại!”
Nhưng.
Dù ta chạy nhanh thế nào.
Khoảng cách vẫn không đổi.
.
Ta đang yên.
…
Người phụ nữ khẽ cúi đầu.
Nói gì đó với bé Tang Tang.
Bé ngoan ngoãn gật đầu.
Rồi…
Nàng buông tay.
Một đi tiếp.
Bé Tang Tang giữa tuyết.
Vẫn nhìn theo.
Không khóc.
Không gọi.
Chỉ lặng lẽ nhìn.
Ta hiểu.
Đây chính là ngày.
Ta và mẫu chia xa.
…
Đúng lúc .
Một giọng nói khẽ.
Vang lên phía người phụ nữ.
“Tỷ tỷ…”
“Quay đầu.”
Giọng nói .
giọng một đứa trẻ.
Người phụ nữ khựng lại.
Bờ vai hơi run.
Đồng tiền lập tức rung dữ dội hơn.
“ để nàng quay đầu.”
Ta cắn răng.
Chạy hết sức.
“!”
Tiếng ta vừa vang lên.
Người phụ nữ cũng quay đầu.
Khoảnh khắc .
Ta nhìn thấy gương mặt nàng.
Không phải người xa lạ.