Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
chính là…
Đăng Nương.
Ta chết lặng.
Không.
Không đúng.
Đăng Nương sống rất lâu.
Không thể là mẫu ta.
Nhưng gương mặt .
Hoàn toàn giống.
Đăng Nương nhìn thẳng ta.
đôi nàng.
Không còn ngọn lửa trắng.
đầy nước .
Nàng khẽ mỉm cười.
“Tang Tang.”
“ cùng…”
“Con nhớ.”
Ầm!
Cả ký ức lập tức vỡ nát.
Ta mở bừng .
Lại trở căn phòng tự số Một.
Sợi dây đỏ tay.
biến mất.
Thay vào .
Là một chiếc trâm gỗ đào cũ.
Trên trâm.
Khắc một rất nhỏ.
“Ninh.”
Ta nhìn chiếc trâm.
lòng dâng lên vô số nghi vấn.
Ninh?
Là tên người?
Hay…
Là họ?
Đúng lúc .
Cửa phòng bị gõ ba .
“Cốc.”
“Cốc.”
“Cốc.”
Ta mở cửa.
nhị áo xanh vẫn đứng ngoài.
Nhưng lần này.
Sắc mặt tái nhợt hơn trước rất nhiều.
cúi đầu.
nói nhỏ hơn.
“Khách quý.”
“ quán…”
“Mời người.”
“Lên tầng ba.”
Ta nhìn .
“Không .”
“Tầng ba không mở cửa?”
nhị chậm rãi ngẩng đầu.
đôi không còn đồng tử.
Chỉ còn một màu trắng xóa.
khẽ đáp.
“Đúng.”
“Tầng ba…”
“Không mở cửa.”
“Nhưng.”
“Hôm nay.”
“Nó mở…”
“Cho người.”
Chương 7: Người Không Bao Giờ Xuống Lầu
“Tầng ba…”
“Mở cho người.”
Lời nhị vừa dứt.
Cả hành lang tầng hai bỗng tối đi.
Những chiếc đèn lồng đỏ treo dọc hành lang đồng loạt đổi màu.
Ánh sáng đỏ rực ban đầu dần nhạt đi.
cùng.
Biến thành màu trắng nhợt.
Gió lạnh từ hành lang thổi tới.
Mang theo mùi hương rất nhạt.
Không mùi rượu.
Không mùi thức ăn.
là…
Mùi giấy tiền vừa bị lửa đốt.
Ta nhìn nhị.
“ quán đâu?”
chậm rãi lui sang một bên.
“ mở.”
“ nhân đang đợi.”
Ta nhìn hành lang.
Nơi vốn chỉ có một bức tường gỗ.
Không biết từ lúc nào.
xuất hiện thêm một .
rất hẹp.
Chỉ đủ một người đi.
Hai bên không có lan can.
trên bị màn sương trắng che kín.
Không nhìn điểm .
Lưu Đức Hải vừa chạy lên tầng hai thì nhìn .
Ông lập tức biến sắc.
“ Tang Tang!”
“Lão nô vừa hỏi đám khách dưới lầu.”
“Họ nói…”
Ông nuốt nước bọt.
“Hơn ba trăm năm nay.”
“Chưa từng có ai được mời lên tầng ba.”
Ta quay đầu.
“Gia gia hỏi được gì nữa?”
Lưu Đức Hải hạ .
“Có một lão thư sinh nói với lão nô.”
“Tầng ba…”
“Là nơi ở vị khách đầu tiên.”
Ta khẽ nhíu mày.
“Khách đầu tiên?”
“Ừ.”
“ còn nói.”
“Người …”
“Từ khi khách điếm xuất hiện.”
“ chưa từng rời khỏi.”
…
Đồng tiền sư phụ khẽ rung.
“Keng.”
Một hàng vàng chậm rãi hiện lên.
“Lên.”
Chỉ có một .
Ta khẽ gật đầu.
Xem .
Ngay cả đồng tiền muốn ta tiếp tục.
Ta quay sang Tần Mục đang đứng dưới sân thông qua cửa sổ.
Ông vẫn chưa vào khách điếm.
Chỉ luôn nhìn chằm chằm này.
Ta lấy một lá bùa.
Khẽ thổi.
Lá bùa hóa thành chim giấy.
Bay ngoài cửa sổ.
Đáp xuống vai Tần Mục.
Ông mở lá bùa.
Chỉ trên viết bốn .
“Đừng vào .”
Tần Mục ngẩng đầu nhìn ta.
Khẽ gật đầu.
Ta mỉm cười.
Rồi xoay người.
lên .
…
Bậc thứ nhất.
Không có gì xảy .
Bậc thứ hai.
đàn dưới đại sảnh biến mất.
Bậc thứ ba.
nói cười biến mất.
Đến bậc thứ mười.
Toàn bộ khách điếm.
Yên tĩnh như không còn một bóng người.
Chỉ còn chân ta.
“Cộc.”
“Cộc.”
“Cộc.”
Ta đi rất chậm.
Mỗi đều quan sát xung quanh.
Hai bên .
Không còn là tường gỗ.
biến thành từng cánh cửa.
Trên mỗi cánh cửa đều treo một tấm biển.
tự phòng số Hai.
tự phòng số Ba.
tự phòng số Bốn.
…
Số phòng kéo dài mãi không dứt.
Ta dừng lại trước một cánh cửa.
Đưa tay chạm nhẹ.
Ngay lập tức.
Một nói truyền .
“Phụ .”
“Con không muốn đi.”
Ngay sau .
Là một người đàn ông khóc nức nở.
Ta lập tức rút tay .
nói biến mất.
Ta hiểu rồi.
Mỗi căn phòng.
Đều giữ lại ký ức một vị khách.
Đây không phòng.
là…
Những mảnh đời.
…
Đi thêm một đoạn.
Ta bỗng nhìn một cánh cửa rất cũ.
Không có số phòng.
Chỉ viết hai .
“Đóng cửa.”
Ta khẽ nghiêng đầu.
Khách điếm lại có phòng đóng cửa?
Đúng lúc .
Trần bá không biết từ đâu xuất hiện.
Ông đứng sau lưng ta.
Nhẹ nói:
“Đừng mở.”
Ta quay đầu.
“Lão bá.”
“ là gì?”
Ông nhìn cánh cửa.
Ánh đầy phức tạp.
“Người không chịu rời đi.”
“Khách?”
“Không.”
“Là .”
Ta hơi ngẩn người.
“ quán?”
Trần bá lắc đầu.
“Đời trước.”
“ quán.”
…
Ta nhìn thật kỹ cánh cửa.
Nhãn mở .
sau cánh cửa.
Không bóng người.
là vô số sợi xích màu đen.
Những sợi xích khóa chặt một ảnh.
Ta không nhìn rõ mặt.
Chỉ …
Người vẫn đang ngồi uống trà.
Giống như hoàn toàn không quan tâm mình bị khóa.
Đột nhiên.
ảnh ngẩng đầu.
Xuyên qua cánh cửa.
Nhìn thẳng vào ta.
Ta giật mình lùi nửa .
Bởi vì.
là…