Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

tên.

tên.

Lần lượt hiện lại trên bia đá.

Đại điện vốn lạnh lẽo và trống rỗng dần trở nên ồn ào.

Không tiếng oán quỷ.

Mà là tiếng người tìm lại chính mình.

Thiên Sứ đứng giữa hỗn loạn.

Sắc mặt càng lúc càng lạnh.

“Các ngươi có biết hậu quả không?”

Không đáp.

Hắn quay sang ta.

“Tiểu Quốc , ngươi để họ lại, vậy oan sai bị thiên địa ép xuống sẽ loạt trồi lên. người chết vì họ sẽ không cam lòng. kẻ hại họ sẽ bị lôi ra khỏi nhân quả. Nhân gian sẽ loạn.”

Ta nhìn hắn.

“Nhân gian vốn đã loạn.”

vẫn đang vận hành.”

“Vận hành bằng cách bắt người vô tội biến mất?”

Thiên Sứ im lặng.

Ta tiếp: “Nếu trật tự cần xóa tên người vô tội mới giữ được, vậy trật tự đó đã hỏng rồi.”

Thiên Sứ nhìn ta rất lâu.

“Ngươi nhỏ.”

Ta gật đầu.

“Ừ.”

“Ngươi không hiểu giá.”

“Có thể.”

“Vậy vì sao làm?”

Ta ôm chặt kiếm gỗ đào.

“Vì nếu chờ đến lúc hiểu hết mới cứu người, rất nhiều người đã không chờ được.”

Thiên Sứ khép .

Rất lâu sau, hắn chậm rãi mở ra.

“Vậy ngươi cũng nên trả giá.”

Hắn giơ tay.

Bia Vô Danh phía sau ta bỗng phát ra tiếng nổ vang.

Hai chữ Tang Tang trên đó chợt kéo dài ra, nét chữ hóa thành , quấn thẳng về phía cổ tay ta.

Thiên hoảng hốt.

“Tỷ tỷ!”

Ta định né.

ấy quá nhanh.

Chỉ chớp đã quấn quanh hai cổ tay.

Lạnh.

Nặng.

Giống bị cả tấm bia kéo lại.

Thiên Sứ bình tĩnh : “Tên của ngươi đã xuất hiện trên Bia Vô Danh, vậy giờ trở đi, ngươi cũng thuộc về ba. Muốn thả bọn họ, được. Ngươi thay họ ở lại.”

Tất cả người lại tên mình loạt nhìn ta.

vốn lên lại chìm vào sợ hãi.

Thiên nắm lấy , cố kéo ra.

bàn tay nhỏ chạm vào đã bị trên đánh bật.

ngã xuống đất.

Ta lập muốn đỡ , cổ tay bị kéo chặt, không thể động.

Thiên Sứ bước đến.

“Bây giờ, ngươi muốn cứu không?”

Ta nhìn người sau lưng.

Hàn Sóc.

Tiểu Mãn.

Vân Nương.

Thẩm Hoài.

rất nhiều tên ta chưa kịp nghe.

Bọn họ nhìn ta.

Không .

đều có cùng câu hỏi.

Có đáng không?

Ta bỗng tới phụ.

tới ông đứng trước Dạ Lai, dùng ba lời hứa đổi lấy hai mươi năm bình yên cho ta.

Có lẽ ngày ấy, cũng có người hỏi ông có đáng không.

Ta khẽ cười.

“Cứu.”

Thiên Sứ hơi cau mày.

Ta chữ rất rõ:

ta không thay họ ở lại.”

“Ngươi không có quyền chọn.”

Ta ngẩng đầu nhìn hắn.

“Có.”

“Vì tên trên bia là Tang Tang.”

“Không ngươi.”

Ta nhắm .

Mở Thiên Nhãn đến cực hạn.

khoảnh khắc ấy, ta không nhìn , không nhìn Thiên Sứ, cũng không nhìn Bia Vô Danh.

Ta nhìn tên mình.

Hai chữ Tang Tang không bị khắc lên.

Mà là tự mọc ra.

không thuộc về Bia Vô Danh.

chỉ mượn bia đá để hiện hình.

Nguồn gốc của

tiền của phụ.

Ta lập hiểu.

phụ không để tên ta bị nhốt.

Ông dùng tên ta làm mồi.

Để câu ra quy tắc thật sự của ba.

Ta khẽ gọi:

tiền.”

tiền nứt ba đường lập bay lên.

“Keng!”

đập thẳng vào hai chữ Tang Tang trên bia đá.

vàng nổ tung.

trên tay ta lập rạn nứt.

Thiên Sứ biến sắc.

“Thanh Huyền!”

giọng cười quen thuộc thoáng vang lên giữa đại điện.

Rất khẽ.

Rất xa.

gió thổi qua núi cũ.

“Ta rồi.”

“Đệ tử của ta.”

“Không ở lại thay cả.”

vỡ tan.

Cùng lúc ấy, hai chữ Tang Tang trên bia đá bay khỏi mặt bia, hóa thành luồng , rơi vào lòng bàn tay ta.

Không chữ.

Mà là chiếc chìa nhỏ màu vàng.

Trên chìa .

Khắc hai chữ.

Vô Danh.

Thiên bò dậy, lên.

“Tỷ tỷ, là chìa !”

Ta nắm lấy chìa .

Nhìn Thiên Sứ.

“Bây giờ.”

“Đến lượt ta hỏi.”

Thiên Sứ lặng lẽ nhìn ta.

Ta giơ chìa Vô Danh lên.

“Cánh cửa thật của ba.”

“Ở đâu?”

Chương 7: Cánh Cửa Thật Của Ba

Thiên Sứ nhìn chiếc chìa màu vàng tay ta.

Lần đầu tiên, sự bình thản trên mặt hắn xuất hiện vết nứt rất rõ.

Không giận.

Mà là kinh ngạc.

Giống chuyện xảy ra hoàn toàn nằm ngoài tính toán của hắn.

“Thanh Huyền…”

Hắn khẽ gọi tên ấy, giọng lạnh đi rất nhiều.

“Ngươi đã tính tới cả bước này.”

Không đáp lại.

tiền tay ta đã trở về vẻ im lặng cũ kỹ. Ba vết nứt vẫn nằm rõ trên bề mặt, rồi đã biến mất, giống khoảnh khắc phụ lên tiếng chỉ là ảo giác.

Ta nắm chặt chìa Vô Danh, lặp lại câu hỏi:

“Cánh cửa thật của ba ở đâu?”

Thiên Sứ không trả lời.

Phía sau ta, người lại tên mình đều im lặng đứng đó.

Không dám thở mạnh.

Thiên thì nấp bên cạnh ta, đôi màu hổ phách nhìn Thiên Sứ đầy cảnh giác.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.