Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Cổ tôi bị anh nắm, rồi kéo xuống dưới, luồn vào vạt áo.
Chạm vào làn da ấm nóng, rắn chắc, còn cảm nhận rõ rãnh .
“Đừng…”
Chung Vận đỏ trước mặt tôi, khàn giọng, cúi đầu kề trán tôi.
“Chị không thích ?”
Trời ạ.
Ai mà lại không thích chứ?
13
Sáng sau, đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức tôi. Tôi nhận ra mình đang nằm vòng Chung Vận.
Chăn người xộc xệch, lộ rõ dấu vết điên cuồng đêm qua, không khí vẫn còn mùi rượu sót lại.
Hiểu ra chuyện xảy ra, tôi mới bắt đầu đỏ mặt.
Người đàn ông bên cạnh mở , ôm tôi c.h.ặ.t hơn.
“Chị, dậy sớm ?”
Giọng khàn khàn, hơi nghẹt mũi của buổi sáng nghe quyến rũ c.h.ế.t người.
Dừng!
Tôi nhắm , gạt bỏ mấy nghĩ màu vàng, đẩy vai anh.
“Chung Vận, chúng ta nói chuyện.”
Anh mở , nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu, ngồi dựa vào đầu giường.
Chăn người anh tuột xuống, lộ phần thân trần trụi.
“Nói đi.”
Những suy nghĩ tôi vừa sắp xếp lại lập tức rối tung, đành tránh ánh , nhìn lên trần.
“Quan hệ của chúng ta bây giờ…”
Tôi dò hỏi, dù gì đêm qua có phần bốc đồng.
Bàn anh dưới chăn nhanh ch.óng tìm tôi, nắm c.h.ặ.t. Giọng anh kiên định: “ ngủ với nhau rồi, cô chịu nhiệm. Tôi muốn làm bạn trai cô.”
Tôi .
“ anh rõ sở thích của tôi thế? À, tôi rồi, là Đan Ni nói không? Xem ra anh có đồ với tôi từ trước.”
Chung Vận gật đầu.
“ là có đồ, không cô nói.”
“Không cô ?” Tôi ngạc nhiên.
“Ừ. Thật ra… tôi thích cô nhiều năm rồi.”
14
“Cô còn nhớ câu lạc bộ tranh biện của Đại học Đông không? Cô là hội trưởng, tôi nhỏ hơn cô một khóa, khi là thành viên của cô.”
Lời của Chung Vận khiến tôi tỉnh ngủ hẳn, dù cố moi trí nhớ thế nào, tôi vẫn không có ấn tượng gì.
Anh nhẹ.
“Hồi cô có nhiều thành viên như , không nhớ tôi bình thường. Tôi vào câu lạc bộ năm ba, là vì cờ xem một trận tranh biện của cô. Lúc , cô đứng sân khấu hùng biện trôi chảy, thật sự khiến tôi say mê.”
Tôi kinh ngạc không thốt nên lời.
“ anh là…”
“, bốn năm trước tôi thích cô. khi cô thật sự quá ch.ói sáng, tôi nghe nói cô tốt nghiệp đứng đầu chuyên ngành, rồi bảo lưu để đi trao đổi ở nước ngoài, còn tôi lúc thậm chí chưa tốt nghiệp.”
Chẳng Chung Vận nhiều về sở thích của tôi như , hóa ra tôi lại hoàn toàn không có người âm thầm thích mình suốt nhiều năm.
“ anh chưa từng nói?”
“Tôi không tìm hội, sau này dần mất liên lạc. Mãi gần đây, nhờ Trịnh Đan Ni, tôi mới cờ người mà cô cử chăm sóc tôi lại là cô.”
“Không , anh tôi thích… ?” Mặt tôi nóng bừng.
Chung Vận đáp thẳng: “Nhân vật nam anime mà cô thích nhất hồi đại học có . Tôi từng thấy bản vẽ cô tập phác thảo khi rảnh, toàn là cảnh anh ta để trần nửa thân . Từ tôi luôn kiên trì tập luyện, hướng tới hình mẫu .”
Chẳng …
Tôi chợt nhớ ra điều gì, liền dậy.
“ tôi đây gặp anh, là anh cố không?!”
nụ đắc của Chung Vận, tôi mới chậm rãi nhận ra.
Chẳng buổi chiều lại có người tắm vô cớ, rồi chỉ quấn mỗi khăn tắm đi lại nhà, thì ra tất cả đều là sắp đặt.
“ tối qua uống rượu là anh cố quyến rũ tôi!”
Chung Vận gật đầu, thẳng thắn: “. Cô luôn chẳng phản ứng gì, tôi sốt ruột nên…”
Tôi .
Trước còn nhầm anh thành em gái bạn thân, gây ra trò hề lớn như , giờ tôi đâu dám thừa nhận là mình có cảm .
“Tóm lại bây giờ cô là của tôi, chịu nhiệm với tôi, không chạy .”
tôi bị anh nắm c.h.ặ.t, tôi cúi xuống đặt một nụ hôn lên môi anh.
“Cảm ơn anh thích tôi. Và, tôi là của anh, sẽ không chạy.”
—
15
Sau màn “tâm sự sâu sắc” , Chung Vận lại bế tôi ra chiếc ghế ôm phòng khách, còn đường hoàng nói:
“ miệng cô nói muốn cùng tôi chiếc ghế này ‘làm chuyện mờ ám’…”
Tôi bị anh hành mức liên tục cầu xin tha, cuối cùng Chung Vận mới chịu buông, để tôi đi tắm.
Khi tôi bước ra, anh đang nghe điện thoại, tiện loa ngoài.
Đầu dây bên kia là giọng bạn thân.
“Sếp, nay anh không công ty? Còn Hứa Hứa không vì không , mà tôi nhắn mãi không trả lời, tôi hơi lo.”
“Không cần lo, nay chúng tôi xin nghỉ, và—”
“Từ nay, gọi cô là bà chủ.”
Bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên tiếng hét ch.ói tai:
“Hà Hứa! Cậu dám vụng trộm với kẻ bóc lột! Mau trả lại tiền thưởng cho tớ—”
Tôi và Chung Vận nhìn nhau .
Cả đời này, thật may mắn, vì gặp anh.
–HOÀN VĂN —