Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sau khi giải tán, các vị khách khứa ùn ùn kéo trao đổi danh thiếp với tôi.
Một vị tiền bối tóc hoa râm bên Cục quy hoạch vỗ vai tôi khen ngợi: “Người trẻ có tưởng lắm, giới văn hóa sáng tạo Phụng Thành có người thừa rồi.”
Mấy người đồng nghiệp kéo tôi lại hỏi chi tiết thi công cấu trúc vật liệu, còn có hai công ty thiết ngỏ lời mời mọc ngay tại chỗ, nói sau này có cơ hội hợp tác.
An An đứng rìa đám đông, kiễng chân nháy mắt ra hiệu với tôi, đại là “Lát nữa đừng đi vội tớ có muốn hỏi cậu”.
cô ấy chưa kịp chen vào thì Thẩm Trục Dã đã bước trước.
Anh len qua khe hở nhỏ xíu giữa đám đông, dừng lại vững vàng ngay trước mặt tôi, trước mắt của một đám người trong giới chưa tản đi hết, hơi cúi đầu, giơ tay ra với tôi.
Thái độ chuẩn mực chừng mực, ngữ điệu được đắn đo đúng điệu hợp tác công việc bình thường giữa Bên A Bên B, có âm cuối là hơi kéo dài ra nửa nhịp.
“ thiết Ôn, vất vả rồi. Hôm nay biểu hiện rất xuất sắc.”
Tôi nắm lấy tay anh.
Lòng bàn tay anh khô ráo ấm áp, ngón cái ấn một cái cực nhanh cực nhẹ lên mu bàn tay tôi, rồi buông ra.
Những người xung quanh không ai để đến hành động nhỏ nhặt ấy. cảm giác đụng chạm trong một giây đồng hồ đó cứ vương lại trên mu bàn tay tôi rất lâu, giống như một dấu ấn hình.
***
Ngày diễn ra tiệc mừng công là một cuộc tụ tập lớn của toàn bộ nhóm .
Tất cả mọi người ngồi quây quần trong quán lẩu, nồi nước lẩu cay sùng sục sôi, mùi thơm bốc lên ngùn ngụt.
Trên bàn bày la liệt các món ăn, bia mở hết chai này đến chai khác, mọi người rất thoải mái.
Từ lúc tham gia đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi thấy Thẩm Trục Dã cởi bỏ áo vest, mặc một chiếc áo len cổ lọ màu đen, ngồi trong góc sofa, cầm chai bia cụng thẳng với đội trưởng đội thi công.
Giám đốc thi công hiện trường giơ ly bia ồn ào đòi mời rượi sếp Thẩm, bảo anh ngày cũng giám sát công trường, phơi nắng đen cả đám dân công bọn họ, cả góc bàn cười ầm lên.
Tôi cũng uống rượu.
một đám đồng nghiệp luân phiên mời mọc, An An ở bên cạnh lại còn thêm mắm dặm muối, tửu lượng của tôi vốn đã cùi bắp, chưa qua mấy vòng đã choáng váng.
Lúc tàn tiệc, bước chân tôi đã bắt đầu liêu xiêu. An An đã chuồn trước từ đời , lúc đi còn nháy mắt với tôi một cái.
App gọi xe của Thẩm Trục Dã hiện thông báo phải đợi 40 người nữa. Anh liếc nhìn điện thoại, rồi ấn tắt màn hình.
“Thôi, đi bộ đưa em về vậy.” Anh nói.
“Đi bộ? Chỗ này cách tôi bốn cây số lận.” Tôi nói mà lưỡi đã líu lại.
“Thì đi bộ bốn cây số. Tiện thể giã rượu luôn.”
đêm tháng Mười Hai rất lạnh, trên đường đi bộ ven chẳng có mấy người.
Anh cởi khăn quàng cổ của mình ra, quàng vào cổ tôi, động tác thuần thục như đã làm số lần.
Trên khăn còn vương nhiệt độ cơ thể anh mùi hương gỗ thông thoang thoảng.
Tay anh cố hay mà chạm thử lên trán tôi, khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Em uống rượu vào là rất dễ ốm, sau này phải quản cho chặt được.”
Hai tay sát lại gần nhau, ngón út của anh sượt qua mu bàn tay tôi. Một lần là tình cờ, hai lần thì chắc chắn là cố .
Lần thứ hai, ngón tay anh dứt khoát không giấu giếm nữa, trực tiếp luồn qua kẽ tay tôi rồi từ từ siết chặt lại, như đang chậm rãi khóa lại một chiếc còng.
Tôi khẽ rùng mình một cái trong đêm. Hơi rượu bốc lên, lá gan cũng to gấp bội. Tôi dừng bước, anh quay đầu lại nhìn tôi.
“Thẩm Trục Dã,” tôi lên tiếng, giọng nói thổi dạt đi rồi lại tụ về, “Chúng ta kết hôn đi.”
Ba chữ này buột miệng nói ra xong, tôi là người sững sờ đầu tiên. Thẩm Trục Dã cũng sững sờ.
thổi ào ào, làm rối tung mấy lọn tóc lòa xòa trước trán anh.
Chừng khoảng mười giây, hai chúng tôi không ai nói một lời. Cột đèn bên cạnh kêu rè rè, xa xa vẳng lại tiếng còi tàu.
Tôi bụm miệng, cảm thấy cồn đã đốt cháy não mình mất rồi, sao tôi lại có thể nói ra như thế chứ…
tay anh đã nhúc nhích.
Anh bóp nhẹ cằm tôi, khớp ngón tay tì lên, lực đạo không phải là đang trêu ghẹo, mà là nghiêm túc. Nghiêm túc bất cứ lúc .
Đôi mắt ấy sáng quắc dưới đèn đường, tận sâu trong con ngươi có thứ gì đó đè nén từ rất lâu đang sục sôi cuộn trào.
“Em nói lại lần nữa xem.”
“Ờm… Tôi có nói gì đâu, tôi say rồi, tôi nói lung tung đấy.”
“Không được. Nói ra rồi thì em là của anh.” Anh lấy điện thoại từ túi áo khoác ra, mở phần ghi chú, cúi đầu gõ từng chữ từng chữ một.
sáng lạnh từ màn hình hắt lên mặt anh, tôi nhìn thấy dòng chữ anh gõ là:
*”Ngày 14 tháng Mười hai, Ôn Hạ chủ động cầu hôn. Sau tiệc mừng công, đường đi bộ ven , nhiệt độ 3 độ C, có .”*
Tôi đưa tay ra giành điện thoại của anh: “Anh làm cái gì thế! Tôi cầu hôn bao giờ! Tôi bảo là kết hôn – KẾT HÔN! Hai từ này khác nhau mà!”
Anh ỷ thế chiều cao giơ tay lên tít trên cao, tôi nhảy choi choi mấy cái cũng không với , cuối cùng đành phồng má trừng mắt nhìn anh.
Anh cúi đầu nhìn tôi, khóe miệng từng chút từng chút cong lên. Nụ cười ấy lan từ khóe miệng dần vào tận đáy mắt, giống như được một tin tốt lành đã mong chờ từ rất lâu rất lâu thắp sáng từ trong ra .
“Đúng là em đã nói đó.” Anh quay màn hình điện thoại về tôi, lắc lắc, “ nam sau nhất định phải là anh.”
***
Khi xe đậu dưới lầu tôi, Thẩm Trục Dã tắt máy chưa mở khóa cửa xe vội.
Trong xe rất yên tĩnh, lò sưởi đang phả hơi ấm, radio đang phát một bản nhạc Jazz danh đó, tiếng kèn saxophone thổi khàn khàn. Anh nắm lăng, ngón tay gõ nhẹ hai cái, mắt đậu trên một vệt sáng nhỏ nhoi do đèn đường chiếu rọi bên cửa sổ.
“Ôn Hạ. mà lúc nãy em nói trên đường…”
“Đã bảo là lời lúc say rồi mà anh còn làm …”
“Anh coi là đấy.” Anh nghiêng người, khuỷu tay chống lên lăng, ngoảnh đầu nhìn tôi, “Từng từng chữ em nói anh coi là . Từ hồi cấp ba cho đến tận bây giờ.”
anh nhìn đến mức lồng ngực nóng rực, tay tôi thức sờ tay nắm cửa, miệng còn cố cứng cỏi: “Vậy anh xong đời rồi, cấp ba tôi từng nói anh đánh bóng rổ rất đẹp trai, anh đeo kính cũng rất đẹp trai, anh mặc sơ mi trắng đặc biệt đẹp trai, mấy lời đó anh cũng coi là à?”
“Coi là hết.” Anh không đổi sắc mặt, “Nên sau đó anh đánh bóng rổ liều mạng bất cứ ai, đeo kính ròng rã suốt ba năm mãi lên đại học đổi sang kính áp tròng, đi làm rồi toàn mua áo sơ mi màu trắng.”
Tôi cái logic của anh làm cho cạn lời.
Thì ra một người có thể nhớ rõ ràng đến thế những cũ rích năm xưa, từng điều khoản đưa ra liên quan đến tôi.
Tôi đẩy cửa xe ra, lạnh lùa vào, thổi tan bớt chút hơi men. Trước khi xuống xe, tôi quay đầu nhìn anh một cái. Anh đang nhìn tôi, dây an toàn chưa tháo, có vẻ như định đợi đèn phòng tôi sáng lên rồi đi.
“Thẩm Trục Dã, anh thích em từ lúc vậy?”
Anh ngẫm nghĩ một chút, đèn trần xe chiếu từ trên đỉnh đầu xuống, khiến cả khuôn mặt anh chìm trong một quầng sáng ấm áp, bóng râm của hàng lông mi rủ xuống mí dưới, hơi rung rung.
“Lớp 11, lần đầu tiên em giả vờ đi ngang qua cửa lớp bọn anh. Em giả vờ xem bảng thông báo bên cạnh, trên bảng dán thông báo thi Olympic Vật lý, em học ban Xã hội, quan tâm cái đó làm gì. Lúc ấy anh đã nghĩ, con bé này diễn dở tệ. Rồi sau khi em đi, anh ngoảnh đầu hỏi thẳng cậu bạn cùng bàn, cô bạn buộc tóc đuôi ngựa vừa đứng cửa tên là gì.”
“Hôm đó đến phiên anh trực nhật lau bảng. Anh nhớ em mặc áo khoác đồng phục màu xanh rêu, tóc buộc hơi lệch. Lúc đi vì chạy qua ngã rẽ nhanh quá, đuôi tóc vung một cái, đập vào cái hộp tủ cứu hỏa bên cạnh.”
Nói đến đây, anh không nhịn được mỉm cười, “Lúc đó anh thầm nghĩ, cái con bé cứ đâm đầu chạy lung tung này chắc là sợ đau lắm đây.”
Nói xong những lời đó, anh tắt máy xe, đẩy cửa bước xuống, vòng qua đầu xe đi bên tôi.
Anh đứng trước mặt tôi, hai tay đút trong túi áo măng tô, cúi đầu nhìn tôi.
“Lên đi. Đèn phòng em sáng rồi anh sẽ đi.”
Tôi kiễng chân hôn lên cằm anh một cái.
Anh không nhân cơ hội đó để ôm tôi, cũng không làm nụ hôn sâu thêm, cụp mắt xuống, dùng ngón cái khẽ cọ qua mu bàn tay tôi.
Tôi quay lưng lên lầu, từng bậc từng bậc cầu thang bước rất nhanh, như sợ mình đi chậm lại sẽ nhịn không được mà quay đầu chạy về bên anh.
Đến chỗ rẽ tầng ba, qua cửa sổ hành lang tôi liếc nhìn ra .
Xe của anh đậu dưới lầu.
Anh tựa người vào cửa xe, tay đang xoay xoay thứ gì đó, mãi sau này tôi biết đó là lớp bọc thẻ của chiếc vé tàu cũ.
Tôi mở cửa phòng, bật đèn phòng khách.
Anh ngước lên nhìn ô cửa sổ phòng tôi đã sáng đèn ở tầng ba, rồi mở cửa xe ngồi vào trong.
Đèn hậu sáng lên, thứ sáng màu đỏ chầm chậm xa dần trong màn đêm tháng Mười hai.
Tôi tựa lưng vào cửa, cúi đầu nhìn chiếc nhẫn bạc trơn trên ngón áp út tay trái, mặt trong khắc dòng chữ *S.Y&W.X*, bên chẳng có hoa văn gì cả, giống như một thứ mật mã mà có hai người hiểu.
Rồi tôi cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho anh.
“Alô?”
“Thẩm Trục Dã.”
“Ừ.”
“ em nói ở bờ lúc nãy. kết hôn ấy, không phải là lời lúc say đâu.”
Đầu dây bên kia im lặng chừng ba giây.
Rồi tôi nghe thấy tiếng anh khẽ cười, tiếng cười men theo dòng điện truyền , trầm ấm dịu dàng, tựa như dòng nước ấm áp chảy qua màng nhĩ.
“Anh biết.” Anh nói.
“Sao anh lại biết nữa rồi?”
“Vì mỗi lần em nói lòng, tai em sẽ đỏ lên.”
Anh nói, “Hồi cấp ba lúc em tỏ tình tai cũng đỏ. Hôm nay ở bờ , tai em đỏ đến mức có thể rán trứng được luôn.”
Tôi phản xạ có điều kiện đưa tay sờ lên tai mình, quả nhiên nóng ran lên . Con người này, quan sát tai tôi còn tỉ mỉ cả tôi tự soi gương nữa.
Tôi thẹn quá hóa giận, “Cạch” một tiếng cúp điện thoại.
Vừa cúp máy thì anh gửi đến một tin nhắn WeChat, không có chữ , có một bức ảnh.
Là bức ảnh An An chụp chung cho chúng tôi bằng điện thoại vào cái ngày từ khu vui chơi về.
Đứng trước vòng đu quay khổng lồ của khu vui chơi, đèn điểm xuyết đầy trời đêm, anh đang giúp tôi quàng khăn, còn tôi đang ngước lên nhìn anh.
Khoảnh khắc đó vừa hay tôi mỉm cười, anh cũng mỉm cười, ngược sáng, hai người cười trông ngốc xít.
Bên dưới đính kèm một dòng chữ: 【Nếu cầu hôn thành công, nam chắc chắn phải là tôi. Miễn thắc mắc.】
Tôi cười lăn lóc một hồi lâu, rồi tắt màn hình điện thoại, ôm gối lăn lộn mấy vòng trên giường.
***
Cuối tháng Mười hai, hoàn thiện. Khu phố văn hóa Lâm Giang thức khai trương.
Lễ khánh thành được tổ chức trên quảng trường ven xây dựng, hàng chục cơ quan truyền thông tề tựu, máy quay ống kính dài ngắn xếp thành hàng ngang.
Lãnh đạo thành phố phát biểu, dùng từ ngữ hết sức hoa mỹ, gọi đây là kiệt tác du lịch văn hóa tiêu biểu của Phụng Thành.
Sau đó đến lượt đại diện Bên A phát biểu. Thẩm Trục Dã bước lên bục, com-lê giày da chỉnh tề, phong thái thong dong, từ đầu chí cuối từng từng chữ mang đậm giọng điệu chuẩn mực của giới thương gia.
Đến phần cuối bài phát biểu, anh đột nhiên khựng lại một nhịp. mắt của toàn bộ những người có mặt lập tức đổ dồn về anh, ngón tay của các phóng viên treo hờ trên nút bấm chớp ảnh.
“ này đối với cá nhân tôi, còn mang một tầng nghĩa đặc biệt.”
Lúc nói này anh không nhìn kịch bản. Tiếng bấm máy tách tách dưới khán đài vang lên liên tục.
“Chủ đề ‘Ký ức đô thị’, ban đầu là do thiết Ôn Hạ đề xuất, sau đó phương của cô ấy tôi trả về yêu cầu sửa năm lần. Mỗi một lần sửa chữa giúp này tiến thêm một bước, đồng thời cũng khiến cá nhân tôi càng thêm kiên định với một . Thiết tốt cần dũng khí, còn một mối quan hệ tốt thì cần sự kiên nhẫn.”
Anh ngừng một chút, rồi nhìn về tôi giữa đám đông dưới đài.
“Vì vậy hôm nay, khi này thức được hoàn thành bàn giao cho thành phố, tôi cũng muốn ở đây trao cho thiết Ôn một lời đề tựa. Khu phố văn hóa Lâm Giang không phải của riêng tôi, nó thuộc về thành phố này, thuộc về mỗi con người đã từng cống hiến vì nó. Còn điều thuộc về tôi, là em.”
Anh gập kịch bản lại, hiện trường im lặng trọn vài giây, sau đó bùng nổ những tiếng hoan hô, tiếng vỗ tay, tiếng la hét dời non lấp biển.
An An – cô bạn thân kiêm chị em của tôi – hét to nhất, chiếc máy ảnh cơ khổng lồ suýt nữa thì văng khỏi cổ cô ấy.
Sếp Lâm bên cạnh suýt làm đổ cả chén trà. Lãnh đạo đi đầu vỗ tay, các phóng viên thì điên cuồng bấm máy.