Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Nói xong, anh liếc tôi một cái, đuôi cong lên, bồi thêm một câu: “Tường gạch đây chưa trát bả đâu, về nhớ rửa mặt cho kỹ. Trên mũi dính bụi rồi kìa.”

Tôi phản xạ có điều kiện đưa tay quệt mũi, anh bật cười . Đội trưởng thi công đứng cạnh liếc hai chúng tôi một cái, rồi lập tức quay mặt đi, giả vờ như đang soi đường ống trên trần nhà.

Tuần thứ , rơi vào kỳ nghỉ Quốc khánh, tôi những tưởng có thể nghỉ ngơi một chút.

Kết quả, 10 giờ sáng mùng một, tôi thoại rung làm cho tỉnh giấc. Vừa màn lên thấy tin nhắn Thẩm Trục Dã gửi từ lúc 4 giờ rưỡi sáng.

Không phải công việc, mà là một bức ảnh đen trắng cũ, chụp cảnh công nhân bến tàu thập niên 70 đang ngồi xổm ăn trưa bên bờ sông.

Bên dưới đính kèm một câu: 【Người thứ bên trái trong bức ảnh này là ngoại tôi. Năm 16 tuổi đi vác hàng bến tàu, vác suốt 20 năm. Trong phương án này của em có nói sẽ làm thiết âm thanh hò dô của công nhân già, em có thể để lại một vị trí để in dấu tay ngoại tôi trên bức tường triển lãm được không? Không phải đang trách cứ em, mà là đang cầu xin em.】

Anh hai “cầu xin”. Cái người chưa từng buông tay nhượng bộ trên bàn đàm phán, người luôn chỉ trích chính xác từng tử huyệt lúc sửa thảo mà không nể nang ai như Thẩm Trục Dã, lại nhắn tin cho tôi lúc 4 giờ rưỡi sáng, “cầu”.

Tôi ôm thoại ngồi ngây ngốc trên giường, một lúc lâu sau mới đáp: 【Bình thường ngoại vác hàng bằng tay nào?】

Anh rep lại ngay tắp lự: 【Tay phải. Chỗ hổ khẩu (kẽ ngón tay cái và trỏ) có một vết chai, dày như vỏ cây.】

Tôi nói: 【Được. Em sẽ đúc một dấu tay phải của bằng đồng gắn trên tường triển lãm, bên cạnh sẽ khắc tên .】

Anh im lặng rất lâu, rồi chỉ đáp lại một : 【Ừ.】

Chỉ một . Nhưng cái “Ừ” rơi vào khung chat của tôi, lại nặng tựa ngàn cân, hơn bất cứ lời cảm ơn dài dòng nào.

Tuần thứ tư, anh dẫn tôi đi cuộc tổng kết quý của Văn hóa Trục Dã.

Nói là tổng kết, thực chất là toàn bộ đội ngũ ngồi quanh bàn dài lần lượt rà soát tiến độ án. tôi, danh chính ngôn thuận ngồi cạnh anh để thảo luận về vấn đề luồng di chuyển của một điểm nút quan trọng.

Tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn chúng tôi, anh thì ghé sát vào màn máy tính của tôi, nghiêng người, mặt cách mặt tôi chưa đến 20 phân. Những ngón tay thon dài gõ gõ vào một góc màn : “Khoảng không gian chuyển tiếp này em định làm gì?” thở của anh lướt qua vành tai tôi, sống lưng tôi căng như dây đàn nhưng lại không nỡ né tránh.

Mùi hương trên người anh rất nhạt, không phải mùi nước hoa, mà giống như mùi thơm thoang thoảng của nước giặt xả, lại giống như cái mùi sạch sẽ, ấm áp hệ thống lò sưởi trong văn phòng hong khô bốc lên.

Tôi vô thức nín thở, rồi di chuyển con trỏ chuột đến điểm để chỉ cho anh xem: “Làm một khu vực nghỉ ngơi bán . gỗ thuyền cũ làm ghế dài, trên tường sẽ phát lại video ghi chép lịch sử truyền miệng của các công nhân bến tàu.”

“Được.” Anh thẳng người dậy, biểu cảm lại khôi phục vẻ công tư phân minh của Bên A, nhưng lúc lùi ra, cổ tay anh vô tình sượt qua ngón tay tôi.

Không phải cố ý, lực lướt nhẹ như một chiếc lá khô chạm vào mu bàn tay, nhưng lại khiến tim tôi lỡ mất một nhịp.

Cuộc kết thúc, tôi đuổi theo chặn anh cửa khu vực thang máy. Những người khác đều vào thang máy hết, chỉ tôi và anh đứng lại trên hành lang. Tôi hạ giọng hỏi anh: “Thẩm Trục Dã, lúc nãy anh có phải là cố ý không?”

“Cố ý chuyện gì?” Anh biết rõ cố hỏi, đường vòng cung cong lên nơi khóe khiến tôi chỉ muốn đấm cho một cái.

“Anh tự biết.”

“Tôi đang xem thảo, không để ý.” Anh bước lướt qua tôi, đi được hai bước lại khựng lại, quay đầu bổ sung thêm một câu: “Nhưng cái khoảnh khắc em lùi lại né tránh thì tôi có để ý đấy.”

Tôi tức muốn bẻ đôi chiếc bút cảm ứng trong tay.

Tuần thứ năm, hạn chót để bàn giao thảo cuối cùng cận kề. Toàn bộ nhóm án của Văn hóa Trục Dã và công tôi cộng lại gần mươi người, điên cuồng tăng ca.

Tôi ngày chưa về nhà, ngủ trên chiếc giường gấp của bộ phận thiết kế, cà phê để duy trì mạng sống. An An đến mang cơm cho tôi hai bữa, đều tôi chung một lý do để đuổi đi: “Tớ đang bận lắm, đừng làm phiền tớ.”

Rạng sáng ngày thứ tư, khi tôi đang chỉnh màu lần cuối cho thiết kế phối cảnh trên màn , thoại chợt sáng lên. Thẩm Trục Dã nhắn tin: 【Tôi đang dưới lầu công em.】

Tôi chạy vội ra cửa sổ xuống.

12 rưỡi đêm, cạnh ngọn đèn đường dưới lầu công đậu một chiếc Porsche màu xám đậm nhám mờ, thân lấp lánh thứ ánh sáng đầy khiêm tốn dưới ánh đèn trắng lạnh.

Thẩm Trục Dã mặc một chiếc áo khoác măng tô màu xám khói đứng cạnh , quàng chiếc khăn len màu xanh lục sẫm, tôn lên làn da lạnh lẽo của anh trong màn đêm. Tay trái anh xách sữa đậu nành, tay phải cầm một chiếc túi giấy kraft, đang ngẩng đầu về phía cửa sổ văn phòng tôi.

Tôi phi như bay xuống lầu.

“Sao anh lại đến đây?” Tôi thở hồng hộc chạy đến trước mặt anh.

“Tiện đường.” Anh nói.

“12 rưỡi đêm mà anh tiện đường đi qua dưới lầu công tôi á?”

“Thì tiện đường.” Anh nhét sữa đậu nành vào tay tôi, liếc quầng thâm dưới tôi, nhíu mày: “Mấy ngày nay em ngủ được mấy rồi?”

“Cộng lại chắc được… mười ?” Tôi thật trả lời.

Anh không nói gì, chỉ nhét nốt chiếc túi giấy vào tay tôi.

Bên trong túi giấy là những chiếc bánh bao nhỏ (tiểu long bao), khi ra nóng bốc lên ngùn ngụt, mùi thơm xộc thẳng vào mũi.

Tôi cắn một miếng là biết ngay của tiệm nào, là quán cũ cạnh cổng trường mà hồi cấp chúng tôi hay ăn, vỏ mỏng nhiều nước, nhân thịt tươi ngon.

Tiệm 6 giờ sáng cửa, 9 giờ đóng cửa, căn không thể mua được lúc 12 rưỡi đêm thế này.

“Bánh bao này…”

chủ là bố của bạn tôi,” anh hờ hững nói, “ gọi nhờ người ta cửa hấp cho một lồng.”

Ngón tay đang cầm sữa đậu nành của tôi khẽ siết lại, chiếc giấy bóp lõm một vết mờ mờ.

12 rưỡi đêm, anh gọi đánh thức một người già, chỉ để hấp cho tôi một lồng bánh bao.

Thế nhưng vẻ mặt của anh trông như thể chuyện này chẳng có gì to tát, cứ như bất kỳ người bình thường nào cũng sẽ làm vậy.

“Anh không cần phải…”

“Cần chứ.” Anh ngắt lời tôi, giọng nói chợt trở nên rất nghiêm túc.

Ánh đèn đường hắt lại từ phía sau lưng anh, một nửa khuôn mặt anh chìm trong bóng , nhưng đôi ấy lại sáng ngời đến kinh ngạc, “Ôn Hạ, tôi sẽ không so đo với em quá nhiều về mấy chuyện chi tiết đâu.

Những lời nợ em trước kia, không có cách nào bù đắp được. Nhưng bắt đầu từ bây giờ, án này em liều mạng gánh vác, thì tôi sẽ làm tốt khâu hậu cần. Em chịu trách nhiệm thiết kế, tôi chịu trách nhiệm vỗ béo em.”

Anh gom lại chiếc khăn quàng cổ trong gió đêm, rồi cửa bước lên. Đèn sáng lên, anh hạ cửa sổ xuống, ném lại câu cuối cùng.

“Bánh bao ăn lúc nóng đi. Ngày mai chốt thảo cuối, đừng đến muộn.”

Sau đạp ga, ánh đèn hậu hòa vào màn đêm u rồi biến mất.

Tôi đứng trong cơn gió lạnh dưới lầu công , tay nắm chặt sữa đậu nành ấm áp và túi bánh bao vượt thời gian đóng cửa mới mua được, khóe đột nhiên cay cay.

Không phải vì mệt, mà là vì cảm giác được ai quan tâm đến thế, quan tâm đến mức gọi thoại lúc nửa đêm nhờ người nhóm lửa hấp bánh bao, mà người lại tình cờ là Thẩm Trục Dã.

thoại tôi lại rung lên.

Trong nhóm chị em, An An gửi một tin nhắn, là ảnh chụp màn bài đăng trên vòng bạn bè WeChat của Thẩm Trục Dã.

Tôi bấm vào xem, thấy lúc hơn 9 giờ , Thẩm Trục Dã đăng một status, định vị là phòng tiệc của một khách sạn Lâm bên cạnh, kèm dòng trạng thái: “Tham gia hội nghị chuyên ngành, phải chạy về gấp.”

9 giờ anh vẫn đang hội nghị Lâm , 12 rưỡi đêm anh xuất hiện dưới lầu công tôi, tay xách lồng tiểu long bao vừa mới ra lò.

Từ Lâm đi cao tốc về Phụng nhanh nhất cũng phải mất gần hai .

Tức là, vừa tan anh phi thẳng ra bãi đỗ , lái hai về Phụng , xuống cao tốc là đi gõ cửa tiệm bánh bao trước, rồi mới đến công tôi.

Anh gọi cái này là “Tiện đường”.

Tôi tắt ảnh chụp màn , ngồi thụp xuống rìa bồn hoa dưới lầu, vùi mặt vào đầu gối, cười lặng lẽ.

Ôn Hạ, mày xong đời rồi. Mày thích một người tận hai lần, lần thứ nhất mất hai năm, lần thứ hai chỉ mất có bốn tuần. Hơn nữa lại là cùng một người. Đúng là hết thuốc chữa.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.