Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
40
Ngày 11 tháng 9 năm 2014
Về nhà rồi.
Cuối cùng cũng không phải ngửi mùi thuốc khử trùng .
41
Ngày 12 tháng 10 năm 2014
đi khám lại, bác sĩ Tống bệnh của tôi đã đỡ , cần kiên trì điều trị, vui vẻ lên, sẽ nhanh chóng khỏi.
Bác ấy đúng.
Tôi thường hay cười đùa, ai nhìn cũng không biết tôi vẫn đang bệnh.
họ không biết, trong lòng tôi đau khổ biết .
Làm sao để ví von nỗi đau này?
Có việc bạn mãi mãi nhốt trong bóng tối, không một tia sáng nào, không có sự tuyệt đến tận xương tủy, cũng không có nào .
Khoảnh khắc duy nhất, có là Tô Bách.
Cậu ấy xâm nhập vào cuộc của tôi, thường xuyên tìm đủ lý do để trò chuyện với tôi, dù tôi trả lời cậu ấy một câu trong mười câu, cậu ấy vẫn vui vẻ không biết mệt.
Tôi không dám nhận lòng tốt vậy.
Bởi tôi thường cảm mình không xứng đáng với sự quan tâm của khác.
Có chút mệt mỏi.
Lần sau sẽ ghi lại.
42
Ngày 15 tháng 10 năm 2014
tôi giúp một bà cụ bán rau ở ven đường, bà ấy tính sai tiền, tôi giúp bà ấy tính lại, bà cụ tôi là một đứa trẻ ngoan.
Cảm bà.
rất vui.
Là vui tận đáy lòng.
43
Ngày 19 tháng 10 năm 2014
Dì tôi ly hôn.
Tôi nghĩ rất có thể là tôi, tôi chữa bệnh tốn rất tiền….
Không ai có thể ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác chăm sóc một đứa trẻ lạ mặt, ốm đau và chẳng có họ hàng gì.
Tôi muốn nhanh chóng khỏe lại, đừng để dì phải lo lắng cho tôi .
44
Ngày 23 tháng 10 năm 2014
Năm là sinh nhật của tôi, Hiểu Hiểu, Tô Bách, dì và Quân Quân cùng chung vui.
Tôi rất vui.
Cảm giác bệnh sắp khỏi rồi.
45
Ngày 6 tháng 2 năm 2015
Tôi chuyển trường.
Bệnh tình nặng thêm, dì quyết tâm đưa tôi đến một thành phố khác.
Xa rời Chu Mẫn, xa rời .
Tôi biết dì muốn tôi mau chóng khỏe lại.
Tôi cũng rất mong muốn điều đó.
Cố lên, Cố Mãn!
46
Ngày 12 tháng 6 năm 2015
Sắp thi vào cấp 3 rồi.
Cố lên!
47
Ngày 26 tháng 7 năm 2015
tôi mất ngủ.
Tôi mơ chuyện của 5 năm trước.
giờ tôi mới có thể quên đi?
Làm đi.
48
Ngày 28 tháng 7 năm 2015
tôi tưởng gặp , hóa ra nhầm .
May quá không phải hắn .
Nếu không tôi sợ mình lại phát điên mất.
49
Ngày 11 tháng 8 năm 2015
Chúng tôi đã hẹn nhau, tuần sau Hiểu Hiểu và Tô Bách sẽ đến thành phố của tôi tìm tôi, tôi rất mong gặp họ.
50
Ngày 13 tháng 8 năm 2015
Chu Mẫn đến.
Đúng là ma ám.
Hình bà ly hôn rồi.
Thật là sảng khoái!
là bà đến là chửi tôi, tôi đã quen rồi.
Không sao cả
51
Ngày 19 tháng 8 năm 2015
Tôi tỉnh dậy trong bệnh viện, nhìn lên nhà trắng xóa, tôi hơi bàng hoàng.
Dì nhìn tôi liền khóc, Hiểu Hiểu và Tô Bách đều chờ ở ngoài cửa.
Tôi chợt nhớ lại chuyện tối đó.
Tôi thật ngốc, đ á n h nhiêu lần rồi mà vẫn còn uống sữa bà đưa.
năm sau, vẫn thành công, thật nực cười phải không? Mẹ ruột của tôi, đã đưa tôi cho , bà ấy lấy tôi, làm một canh bạc giữa họ.
Dì luôn nắm chặt tay tôi, dù cảnh sát đến hỏi han, hay y tá bệnh viện đến kiểm tra, dì ấy không rời tôi một bước.
Rõ ràng dì ở bên cạnh tôi, tôi đáng phải yên tâm.
tôi không cảm nhận chút ấm áp nào, dù là một chút.
Hiểu Hiểu , bắt rồi, Chu Mẫn cũng đưa đi, Tô Bách cũng , sẽ không có chuyện vậy .
Tôi cười nhạt, đáp một tiếng.
phạm tội trừng trị, thật tốt.
52
21/8/2015
Tôi muốn và Chu Mẫn xử nặng hơn.
Rất muốn, rất muốn.
53
27/8/2015
Có đây là bài nhật ký cuối cùng của tôi.
Bởi tôi thực sự rất mệt.
năm qua vốn đã rất mệt, kiên trì đến bây giờ cũng không dễ dàng gì.
Dì, Hiểu Hiểu và Tô Bách đều chờ tôi khỏe lại, tôi dường , không còn dũng khí để .
Cuối cùng, muốn lời xin lỗi với dì, cũng muốn lời xin lỗi với Hiểu Hiểu và Tô Bách.
lời hứa với họ, đều không thể thực hiện .
Nếu biết thế giới này tồi tệ vậy, tôi đã không đến.
…
54
6/6/2023
Tám năm sau
Cuối cùng cũng tìm cuốn nhật ký này ở đáy hộp, may mắn phải không?
Tôi vẫn có thể nhìn nó.
Có năm trước, Tô Bách không quay lại nửa đường, có cần muộn vài phút, tôi thực sự đã n h ả y xuống.
Cả một năm trời, tôi gần trong bệnh viện.
Một đêm cuối thu, tôi nhìn dì cửa sổ phòng bệnh, một mình ngồi co ro khóc ở hành lang. Dì mới 32 tuổi, mà trên đầu đã lấm tấm bạc.
Cách xa hàng trăm cây số, Hiểu Hiểu và Tô Bách cứ nửa tháng lại đến thăm một lần. Dù tôi không muốn gặp họ, dù tôi la hét điên cuồng, họ vẫn im lặng chờ đợi ở ngoài cửa.
Không biết lúc nào, tôi bỗng nhiên muốn ăn uống tử tế, dù chẳng có chút khẩu vị nào. Tôi cũng muốn ngủ ngon, dù có thuốc hỗ trợ vẫn không thể ngủ .
Tôi vẫn rất đau khổ, vẫn có vô số lần muốn buông bỏ bản thân, tôi không muốn họ phải buồn . ba quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, tôi không thể, tuyệt đối không thể bỏ cuộc của mình.
Vượt qua biết đêm dài không thể nào diễn tả, nuốt vô số viên thuốc, cuối cùng tôi cũng bước ra .
Cảm dì, cảm Hiểu Hiểu và cũng cảm chồng tôi – Tô Bách, năm qua anh chưa giờ bỏ rơi tôi.
năm trước, Chu Mẫn phát bệnh trong tù, chuyển đến bệnh viện tâm thần. Tôi đã 8 năm không gặp bà ấy , và có cả đời này cũng không gặp lại.
Năm thứ ba trong tù, đột ngột qua đời bệnh tim. Trời đất biết tôi vui mừng đến nhường nào khi nhận tin đó.
Cơn ác mộng đeo bám tôi suốt năm, cuối cùng cũng tan biến vào khoảnh khắc ấy.
Tôi từng nghĩ mây đen sẽ không giờ tan, giờ đây, mây đen không tan đi, mà cuộc của tôi mỗi ngày đều tràn ngập ánh nắng.
Tôi là Cố Mạn.
Tôi tất cả các cô gái trên đời đều có thể viên mãn.
Tôi tất cả các bậc cha mẹ trên thế giới đều có thể yêu thương con cái của mình, đều có thể bảo vệ tốt con cái của mình.
Tôi cũng tất cả các cô gái đều không phải trải qua gì tôi đã trải qua, cho dù không may mắn phải trải qua, cũng hãy biết rằng tất cả điều này đều không phải lỗi của chúng , thực sự đáng hổ thẹn là kẻ phạm tội, chứ không phải chúng , vô tội.
Hãy nắm bắt mọi cơ hội cứu rỗi bản thân bên cạnh, bởi thế giới này, không có tội ác nào xứng đáng để bạn bỏ mạng của mình.
mỗi bông hoa nhỏ đều có thể nở rộ một cách thuận lợi, thể hiện khía cạnh đẹp nhất của mình cho cả thế giới.
Cuối cùng:
Cảm mọi đã yêu thích câu chuyện này, đã trì hoãn rất lâu cuối cùng cũng hoàn thành rồi ~ các cô gái đọc truyện đều có thể vui vẻ, vui vẻ, yêu thương~
( HẾT )