Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Anh ta bảo, so việc kết hôn theo sắp đặt của gia tộc, anh ta thà lấy một người mà bản thân thấy thuận mắt còn hơn.
Nói xong, anh ta để lại số điện thoại rồi rời đi.
Nhìn dãy số 0 dài ngoằng trong tài khoản, tôi bật .
Có vẻ anh ta thực nghiêm túc.
Nhưng một lúc, tôi lại bật khóc.
Năm năm trước, lần đầu tiên gặp tôi, Chu Tấn đã theo đuổi tôi một cách mãnh liệt.
Anh ta trẻ trung, điển trai, hào phóng, dịu dàng và kiên nhẫn tôi trong mọi chuyện.
Tôi, một người chưa ai rất nhanh liền sa lưới tình.
Tôi vẫn luôn rằng anh ta có một mối tình đầu tên là Hứa Tâm Nghiên.
Nhưng anh ta nói tôi rằng, tất cả đã là quá khứ, bây giờ anh ta chỉ tôi.
Tôi tin, tôi đã nghĩ, tôi sẽ mãi mãi hạnh phúc bên Chu Tấn.
Chúng tôi thực sắp kết hôn rồi.
Nhưng không ngờ, chỉ một cuộc gọi Hứa Tâm Nghiên, anh ta đã có thể bỏ lại tôi, bất chấp tất cả để chạy đến bên cô ta.
Người ta thường nói, phụ nữ khi mà không có cảm giác an toàn, giống đang đi trên dây, lúc nào sợ hãi sẽ rơi xuống.
Chu Tấn chưa khiến tôi bất an.
Thế nhưng bây giờ, tôi thậm chí không kịp chuẩn đã anh ta đạp thẳng xuống vực sâu, tan xương nát thịt.
Tôi vùi đầu khuỷu tay rồi bật khóc nức nở.
Chu Tấn…
Nếu anh vẫn không thể buông bỏ cô ấy, anh hoàn toàn có thể nói thẳng tôi.
Tôi sẽ không níu kéo.
Nhưng anh lại chọn cách lừa dối tôi.
3
Tôi khóc đến thiếp đi, nhưng lại Chu Tấn lay tỉnh không chút nương tay.
Ánh mắt anh ta có chút chột dạ:
“Em chưa ăn tối đúng không? Anh lo lắng nên cố tình quay , muốn dẫn em đi ăn.”
Nhìn mắt anh ta, tôi liền ngay đó là một lời nói dối.
Đúng lúc tôi tò mò xem anh ta muốn làm gì, liền gật đầu đồng ý.
Tôi theo Chu Tấn đến một phòng bao trong hội quán.
đẩy cửa bước , một giọng nữ liền vang :
“Chúng tôi cứ muốn gặp bạn gái của A Tấn, nhưng anh ấy sống chết không . Vẫn là tôi năn nỉ mãi anh ấy đồng ý đưa cô mắt đấy.”
Khoảnh khắc nhìn rõ gương cô ta, hốc mắt tôi lại đỏ hoe lần nữa.
Thì , lý do Chu Tấn “ tôi cái nhìn đầu tiên” là bởi vì tôi có vài nét giống Hứa Tâm Nghiên.
“Lâm Hi phải không? Thật ngưỡng mộ cô quá.”
Miệng thì nói ngưỡng mộ nhưng ánh mắt cô ta nhìn tôi lại tràn đầy chế giễu.
Xem , cô ta lâu đã tôi chỉ là một kẻ thay thế.
“Lại đây, lần đầu gặp , cạn nào.”
Hứa Tâm Nghiên rót một rượu đưa cho tôi.
“Cô ấy không uống rượu…”
Chu Tấn định ngăn cản, tôi đã cầm một hơi uống cạn.
Không có phải ảo giác không, qua làn nước mắt mơ hồ, tôi dường nhìn thấy trong mắt anh ta thoáng qua chút .
ư?
Vì một cuộc gọi của Hứa Tâm Nghiên, anh ta có thể gọi tôi dậy giữa đêm để dẫn đến đây, mà chỉ vì một rượu mà ?
Tôi vốn định mượn rượu này để che giấu đôi mắt hoe đỏ, không ngờ rượu lại cay nồng đến mức khiến tôi sặc đến ho khan, đến cả cầm không vững, làm đổ một nửa.
“Ối trời, chị Lâm Hi có phải hiểu lầm quan hệ giữa em và A Tấn không? Chị không thích em ?”
Hứa Tâm Nghiên làm bộ lùi phía sau một bước, nhìn vệt rượu đổ trên sàn nhà, bĩu môi đầy ấm ức.
Chu Tấn còn chưa tiếng, đám bạn đứng sau cô ta đã lập tức tỏ thái độ, thi nhau chỉ trích tôi:
“Cô làm ? Tâm Nghiên kính rượu cô là nể cô, cô có ý gì đây?”
“Tâm Nghiên sợ cô ghen nên tốt bụng để anh Tấn đưa cô đến gặp mọi người, mà cô lại tỏ thái độ thế này ?”
Có người thậm chí còn bước đến trước Chu Tấn, tức giận nói:
“Chu Tấn, nhỏ đến giờ chúng tôi đều nâng niu Tâm Nghiên trong bàn tay, nếu không phải cô ấy thích cậu, tôi đã theo đuổi cô ấy lâu rồi. Bây giờ cậu cứ trơ mắt nhìn người khác bắt nạt cô ấy thế à?”
Nghe , sắc Chu Tấn lập tức lạnh đi.
“Lâm Hi, xin lỗi đi.”
“Cô ấy không giống loại con gái chỉ đắm chìm trong đương em.”
“Cô ấy đã du học nước ngoài nhiều năm, có ước mơ và nghiệp riêng, em đừng lấy mấy trò tranh giành vặt vãnh của phụ nữ mà so cô ấy.”
“Chẳng có ích gì đâu, chỉ khiến anh cảm thấy ghê tởm.”
Bốn mắt nhìn nhau, tôi thấy rõ trong mắt anh ta là thất vọng và chán ghét.
Tôi nhếch môi khổ, ngây thơ của chính .
Bởi vì Hứa Tâm Nghiên có ước mơ của riêng , anh ta có thể để cô ta tự do theo đuổi hoài bão, một đựng nỗi nhớ nhung.
Rõ ràng anh ta để tâm đến chút ấm ức của cô ta, làm có thể vì tôi chứ?
Tôi nhìn mắt Chu Tấn rồi bước , cầm lấy chai rượu trên bàn, ngửa đầu tu một hơi dài.
Lần này, tôi cố gắng đè nén cảm giác bỏng rát, không dám để sặc nữa.
“Xin lỗi Hứa tiểu thư, có thể coi là lời xin lỗi không?”
Nhìn khuôn nhăn nhó vì khó của tôi, trong mắt Hứa Tâm Nghiên lóe tia đắc ý, nhưng cô ta không nói gì.
Vì thế tôi ngửa đầu uống tiếp đến khi đáy chai trống trơn đặt xuống.
“Hôm nay là tôi thất lễ, không làm phiền mọi người nữa.”
Tôi gắng gượng kìm nén cơn buồn trong dạ dày rồi vội vã rời đi.
Nhưng bước ngoài, tôi đã không nổi mà vịn tường thốc tháo.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy giọng nói lạnh lùng đầy chán ghét của Chu Tấn vang :
“Thật ghê tởm, chẳng thể thống gì cả.”
Giây phút này, những tàn dư cuối cùng của tình trong tôi dường đã vùi lấp dưới lớp bê tông lạnh lẽo.
Đến , tôi chẳng còn cảm nhận được nữa.
4
Cơn ở bụng ngày càng dữ dội, tôi không nổi nữa đành tự bắt xe đến bệnh viện.
Truyền nước suốt một đêm, đến khi trời tờ mờ sáng tôi nhà.
nằm xuống chưa được bao lâu, Chu Tấn đã , đẩy cửa phòng ngủ rồi thô bạo lay tôi dậy.
“Lâm Hi, canh giải rượu đâu?”
Đúng lời anh ta nói, trước đây tôi là một người phụ nữ chỉ đến tình , lấy anh ta làm trung tâm cuộc sống.
Dù anh ta có đi tiếp khách khuya đến thế nào, tôi vẫn luôn nấu một bát canh giải rượu ấm nóng đợi anh ta.
Nhưng lần này, tôi cố nén cơn giận vì đánh thức, lạnh lùng nhìn anh ta:
“Anh nghĩ một người bệnh viện có thể nấu canh giải rượu cho anh ?”
Chu Tấn khẩy một tiếng:
“Tâm Nghiên nói rồi, đó chỉ là rượu trái cây thôi, hơn nữa em đã hết rồi. Đừng có diễn nữa.”
“Còn nữa, em quên bắt nạt thế nào rồi ? Ngay cả chính em không nổi, thế mà lại nỡ làm người khác à?”
Nghe xong câu đó, trái tim tôi chợt run .
Năm năm trước, tôi đi làm.
Ngày đầu tiên nhận việc đúng lúc phòng tổ chức liên hoan, là nhân viên , tôi lấy hết can đảm rót rượu mời sếp.
Nhưng dù tôi có cầm rượu chờ lâu đến mức tay tê cứng, sếp vẫn không nhận, chỉ rồi bảo tôi mời hết mọi người trong phòng.
Ngày hôm đó, tôi uống đến mức thốc tháo, đủ ánh mắt nhạo của mọi người.