Tôi Chỉ Muốn Nằm Yên

Tôi Chỉ Muốn Nằm Yên

Hoàn thành
5 Chương
63

Tôi tự bói cho mình một quẻ trước khi về nhà nghỉ hè. Quẻ nói rất rõ: cứ nằm yên mà sống, tự nhiên sẽ an.

Nghe xong, tôi chỉ muốn vỗ đùi cái đét. Chuẩn gu tôi.

Bao năm bị gửi lên đạo quán vì bát tự “đặc biệt”, tôi chẳng thấy thiệt thòi gì. Ngược lại, tiền công đức nhà tôi đổ vào đó nhiều đến mức ngay cả sư phụ cũng phải “nóng tay”.

Thế mà vừa đặt chân về nhà, tôi còn chưa kịp thở cho ra hồn, đang nằm dài trên sofa theo phong cách “Cát Ưu”, thì cậu em trai Bạch Vũ đã đảo mắt lia lịa, làm bộ làm tịch chỉ thẳng vào tay chị cả Bạch Vy:

“Chị, nhẫn đính hôn của chị đâu rồi? Đó là anh Tiêu Thuần tặng chị mà!”

Rồi quay sang tôi, giọng đầy ám chỉ:

“Chị hai, có phải lúc nãy chị vào nhà vệ sinh rồi cầm nhầm không?”

Bố mẹ tôi im lặng. Chị cả thì trợn mắt khinh bỉ… nhưng không phải nhìn tôi.

Tôi cũng chẳng buồn để ý. Đi đường xa bụng đói cồn cào, việc quan trọng nhất vẫn là ăn.

Tôi lười biếng bấm đốt ngón tay, nói như không:

“Bồn phun nước ngoài vườn, góc Tây Nam. Ra đó mà tìm.”

Cả nhà sững người như gặp quỷ.

Đến khi nữ hầu thật sự mò ra chiếc nhẫn trong bồn nước, tôi vẫn chỉ chăm chăm nhìn bàn ăn, nước miếng sắp chảy:

“Tìm thấy rồi chứ? Vậy ăn cơm được chưa?”