Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Anh gửi à?”

Lương Nghiễn Thanh không nói .

Trần Khải Minh lại mở miệng trước:

“Chuyện ba năm trước, ai còn nhớ rõ được? cũng bị người khác động vào. Cô Hứa, cô lấy ra không ý nghĩa đâu.”

Tôi .

“Anh vội ?”

Khóe miệng Trần Khải Minh cứng lại.

Lương Nghiễn Thanh ngẩng đầu nhìn anh ta.

Đúng , bên ngoài vang tiếng nhân viên.

“Thầy Lương, cuộc phỏng vấn sắp bắt đầu . MC đã nhắc màn khai .”

Kiều Mạn đứng cửa, giọng rất khẽ:

“Nghiễn Thanh, tất mọi người đang đợi anh.”

Lương Nghiễn Thanh không nhúc nhích.

Tôi đẩy trước mặt anh.

“Lương Nghiễn Thanh, tin nhắn được gửi đi, anh đang đâu?”

Ánh mắt anh trầm xuống từng chút một.

Trần Khải Minh nghiêng người chắn trước , hạ giọng nói:

“Cô Hứa, ra giá đi.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

Nụ trên mặt anh ta đã biến mất hoàn toàn.

“Ba năm trước khiến cô biến mất một lần, tối nay cũng .”

5

Câu vừa thốt ra, tất mọi người phòng khựng lại.

Lương Nghiễn Thanh nhìn Trần Khải Minh.

“Cậu vừa nói ?”

Trần Khải Minh như mới nhận ra mình lỡ lời.

Anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại.

“Anh Lương, ý em là, ba năm trước hiểu lầm đã xảy ra , bây giờ không để tình hình tiếp tục mở rộng.”

Tôi nhìn anh ta chằm chằm.

“Hiểu lầm?”

Tôi cất cũ lại.

“Trần Khải Minh, ba năm trước anh cũng nói như vậy.”

Năm đó tôi tìm dưới tòa nhà Giải trí Tinh Hà.

Lễ tân không tôi vào.

Tôi đứng dưới lầu chờ bốn tiếng, tận đêm khuya mới nhìn thấy Trần Khải Minh đi từ ty ra.

Anh ta nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên trên mặt không phải ngạc nhiên.

Mà là bực bội.

Anh ta nói Lương Nghiễn Thanh không muốn gặp tôi.

Anh ta nói Lương Nghiễn Thanh hiện đang giai đoạn quan trọng của sự nghiệp.

Anh ta nói nếu tôi thật sự yêu anh, thì đừng kéo chân anh.

Cuối , anh ta đưa tôi một thẻ ngân hàng.

Năm mươi nghìn tệ.

“Ý của anh Lương.”

Tôi không nhận.

Hôm đó trên đường về nhà, mưa rất lớn.

Tôi mang đôi giày ướt leo tầng sáu, vừa mở cửa, bụng đau mức không đứng nổi.

Sau đó là bệnh viện, giấy phẫu thuật, lồng ấp.

Khi Ngôn Ngôn và Tuế Tuế chào đời, một nặng hơn hai ký, một chưa hai ký.

Y tá hỏi bố của hai trẻ đâu.

Tôi nói chết .

Bây giờ nghĩ lại, chẳng bằng nói anh ta bị mù.

Giọng Lương Nghiễn Thanh kéo tôi trở về hiện tại.

“Ba năm trước, mười tháng bảy, tôi đâu?”

Trần Khải Minh im lặng.

Lương Nghiễn Thanh lấy ra, gọi trợ lý.

“Kiểm tra lịch trình và bệnh án của tôi mười tháng bảy ba năm trước.”

Trần Khải Minh lập tức ngăn anh.

“Anh Lương, bây giờ không phải điều tra những chuyện .”

Lương Nghiễn Thanh nhìn anh ta.

“Vậy khi nào mới là ?”

Trần Khải Minh hạ giọng:

“Bên ngoài mấy trăm nhà truyền thông, livestream chưa kết thúc. Tối nay nếu anh không sân khấu, mai tất đối tác thương mại sẽ truy trách nhiệm.”

Lương Nghiễn Thanh không nói .

Tôi bỗng thấy buồn .

Ba năm trước, anh giai đoạn quan trọng của sự nghiệp.

Ba năm sau, anh giai đoạn quan trọng của sự nghiệp.

tôi đã ba tuổi , giai đoạn quan trọng của anh chưa qua.

Trợ lý rất nhanh gọi lại.

bật loa ngoài.

Giọng trợ lý căng thẳng:

“Anh Lương, tra được . mười tháng bảy ba năm trước, anh Bệnh viện số Một thành phố. Sau tai nạn đoàn phim, anh làm ca phẫu thuật thứ hai, giờ rưỡi tối còn phòng mổ.”

phòng hoàn toàn yên lặng.

Tôi nhìn Lương Nghiễn Thanh.

Anh cũng nhìn tôi.

Hóa ra người tôi hận suốt ba năm, hôm đó đang nằm trên bàn phẫu thuật.

Tôi bế Tuế Tuế .

bé nửa tỉnh nửa mê, tay túm lấy cổ áo tôi.

Ngôn Ngôn tựa lại gần, cảnh giác nhìn Lương Nghiễn Thanh.

Ánh mắt Lương Nghiễn Thanh rơi xuống hai trẻ, hỗn loạn vô .

Kiều Mạn cuối cũng mở miệng.

dù tin nhắn không phải Nghiễn Thanh gửi, chuyện cũng không chỉ nghe một phía đúng không?”

Giọng cô ta không lớn.

Nhưng từng chữ vừa vặn rơi vào căn phòng.

Trần Khải Minh lập tức tiếp lời:

“Đúng. Cô Hứa, cô nói hai trẻ là của anh Lương, dù sao cũng phải chứng cứ.”

Tôi nhìn anh ta một .

“Được thôi.”

Tôi lấy giấy khai của hai trẻ, hóa đơn nằm viện, hồ sơ lồng ấp từ túi ra.

Từng tờ từng tờ bày bàn.

“Đây là giấy khai .”

“Đây là hồ sơ nằm viện do non.”

“Đây là sổ tiêm vắc xin ba năm nay.”

“Đây là giấy cấp cứu ban đêm.”

Cuối , tôi đặt một tờ hẹn giám định ADN còn trống bàn.

“Không phải các người muốn chứng cứ sao?”

Tôi nhìn Lương Nghiễn Thanh.

“Sáng mai, trung tâm giám định tư pháp.”

Trần Khải Minh nhíu mày:

“Giám định ADN không phải cô nói làm là làm. Quy trình, quyền riêng tư, phương án truyền thông, tất phải để ty đánh giá.”

Tôi .

là tôi , không phải ty các người .”

Lương Nghiễn Thanh trầm giọng nói:

“Tôi đi.”

Sắc mặt Kiều Mạn trắng bệch.

Trần Khải Minh lập tức nói:

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.