Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

11.

Ba kia nhìn trước mặt ăn mặc sang trọng, phía sau còn có mấy vệ sĩ cao lớn, liền lập tức xẹp giọng.

Tay vẫn còn lơ lửng giữa không trung, vậy run bần bật.

“Cút!” — Phó chỉ nói đúng chữ.

“Khoan, là điện thoại của tôi!” — Dư Thiên Thiên giật lại chiếc điện thoại, nhét thẳng vào tay tôi, khiến không dám thở mạnh.

Ba mẹ tôi kéo bỏ chạy tán loạn, ngay cả tiền rơi trên đất không dám cúi nhặt.

là cho cậu.” — Dư Thiên Thiên đẩy hơn chục túi mua sắm giường tôi:

Những mẫu áo phao nhất, khăn quàng, socola nhập khẩu.

Phó Dư Thiên Thiên lần lượt đưa cho tôi túi lớn túi nhỏ — có đồ ăn, thức uống, quần áo, giày dép.

Tôi quay mặt đi, cổ họng nghẹn lại.

Nếu không họ kịp, có lẽ tôi bị nhét vào chiếc xe khách về quê rồi.

Dư Thiên Thiên mở miệng:

“Lần trước cậu nhắc chúng tôi đừng động vào bất động sản, nhà họ Lâm còn mất năm trăm triệu, may chúng tôi rút sớm!”

Đêm , tôi ngủ giấc sâu chưa có.

Tết Nguyên Tiêu, Dư Thiên Thiên tôi, đôi tay cô run rẩy:

“Cẩm Lý, xảy ra chuyện lớn rồi!”

Lớp trang điểm mắt của cô lem hết:

“Lâm Ôn cắt toàn bộ hợp tác với nhà tôi, còn liên kết với các tập đoàn khác để vây đánh Dư .”

Ngón tay tôi lạnh toát:

“Vì tôi sao?”

Cô gấp gáp gật đầu:

“Cô ta biết tôi Phó cậu!

Cô ta bắt tôi ép cậu nghỉ , nhưng tôi biết cậu nỗ lực thế !”

Giọng Phó đột ngột vang từ điện thoại:

“Thiên Thiên, ba tôi nhốt tôi lại rồi, ông ấy không muốn đắc tội với nhà họ Lâm!”

Dư Thiên Thiên tuyệt vọng nắm chặt tay tôi:

“Chúng ta xong đời rồi…”

Tôi ngược lại nắm lấy những ngón tay lạnh buốt của cô:

“Cậu đi tộc Dương.”

gì?” — cô rụt tay lại — “ là hào môn đứng đầu thủ đô, Lâm Ôn vì mang huyết thống Dương nên …”

mang huyết thống Dương chính là cậu!” — tôi nhấn chữ — “Cha mẹ ruột của cậu là con trai trưởng con dâu trưởng của cụ Dương. mươi năm trước, vụ tai nạn xe … cha mẹ cậu mất.

Mẹ của Lâm Ôn là cô ruột của cậu.”

Đôi môi cô bắt đầu run:

“Ch… chứng cứ đâu?”

“Tầng đáy tủ quần áo của mẹ nuôi cậu có chiếc hộp gỗ tử đàn.

Bên trong là ngọc bội rồng phượng cậu đeo khi sinh!

Bây lập tức khách sạn Q, cụ Dương đang mở tiệc đình ở tầng cao nhất.”

Rạng sáng hôm sau, Weibo nổ tung.

#ÂuDươngThịTìmĐượcTiểuThưThấtLạc#

#CổPhiếuDưGiaTăngVọt#

Dư Thiên Thiên gửi cho tôi hơn chục tin nhắn, cuối cùng kèm ảnh chụp màn hình — phía bên kia là lời xin lỗi hèn mọn của Lâm Ôn .

Tin nhắn tiếp tục hiện :

“Cẩm Lý, ông nội muốn gặp cậu.”

12.

Tôi hiểu rõ ý của cụ Dương, nên không nhận lời gặp mặt.

Sau khi tựu trường, tôi không nhận thêm bất kỳ đơn xem bói khác.

Nhờ Dư Thiên Thiên đứng sau chống lưng với tập đoàn lớn, chưa đầy tháng, tôi để dành đủ tiền cho kế hoạch du sau .

Ngày công bố điểm thi đại , tôi bình thản nhìn tờ giấy báo trúng tuyển Thanh Hoa – Bắc Đại.

Trường thưởng tôi 200.000 tệ, tôi chuyển toàn bộ cho ba mẹ.

Để họ bớt cảnh giác, tôi còn cố tình nói:

“Ba, mẹ, số tiền không tôi kiếm từ xem bói, có thể đưa cho anh trai dùng.”

Bốn năm đại , tháng tôi đều đặn chuyển cho họ 20.000 tệ.

Ngày tốt nghiệp, tôi hủy toàn bộ phương thức liên lạc ở trong nước, bước chuyến bay tới Thung lũng Silicon.

Tôi đổi tên, đổi họ, không còn là Cẩm Lý nữa.

Tôi chắc chắn… đình nguyên sinh hút máu sẽ không bao được tôi thêm lần nữa.

13.

Thỉnh thoảng, tôi lại bắt gặp những tên quen thuộc trên tin tức.

Phó Lâm Ôn tổ chức hôn lễ thương mại xa hoa, Phó chính thức tiếp quản nhà họ Phó, giá trị của nhà Lâm – Phó tăng gấp ba lần.

Anh em nhà họ Tô theo đúng phương án chia tài sản tôi đưa sau kỳ thi đại , mỗi yên ổn trông coi phần của mình, không còn xung đột.

Bất ngờ nhất là Hoàng Chính Dịch — mẹ kế của anh ta bị phanh phui chuyện tham ô, sau cha con lại bắt tay biến công ty tộc thành tập đoàn đa quốc .

Thư ký của bọn họ đều gửi email mời tôi về nước, mức lương khởi điểm bảy con số.

Tất cả, tôi đều bấm xóa.

Chỉ riêng tin nhắn của Dương Thiên Thiên, tôi thỉnh thoảng trả lời.

Mười năm sau, tại buổi họp lớp.

Tôi trễ mười phút, vừa mở cửa, cả căn phòng đang rộn rã tiếng cười bỗng im bặt.

đây tôi là CEO khu vực châu Á – Thái Bình Dương của JL Technology, những dự án trong tay tôi trở thành miếng mồi mỗi tập đoàn của họ đều tranh nhau.

Lúc , tôi cuối cùng có thể đứng ngang hàng với họ, không còn chút mặc cảm .

Tan tiệc, Dương Thiên Thiên hỏi:

“Ba mẹ cậu… sau cậu không?

Nghe nói anh cậu đánh bạc thua sạch tiền mua nhà. ba mẹ cậu đang quét dọn đường phố ở thị trấn.”

“Cậu… có quay về không?”

Tôi không hề do dự:

“Không.”

Tôi trở thành thế hệ giàu có đầu tiên của chính mình.

Tôi hiểu, tài sản bà nội để lại cho tôi, không căn nhà trong làng có thể so sánh được.

Có lẽ bà sớm tính được sẽ có ngày tôi thoát khỏi đình nguyên sinh ấy.

điều … chẳng kiểu thừa kế hay sao?

-Hết-

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn