Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Không khí mang theo mùi ẩm ướt.
trước cửa, trong tay vẫn cầm chiếc ô đen .
Tôi tới.
Anh nhìn tôi: “Livestream tốt lắm.”
Tôi đáp: “Anh được lắm.”
“Được chỗ nào?”
“Dám thừa nhận chưa tán đổ, rất có dũng khí.”
Anh cười một cái.
“ thật thôi.”
Tôi nhìn anh: “ , anh bắt từ bao giờ…”
“Thích em á?”
Anh tiếp lời quá nhiên.
Tai tôi lại nóng lên, không né tránh.
“Vâng.”
Anh suy nghĩ một chút.
“Từ lúc em nộp phương án tiên.”
Tôi ngớ người.
“Lúc em mới gặp anh có mấy .”
“ tôi thấy em viết một câu trong phần ghi chú phương án.”
“Câu gì cơ?”
Anh : “Đừng biến phụ nữ độc thân thành những người đang chờ đợi cứu rỗi.”
Tim tôi rung lên bần bật.
Câu là tôi tiện tay viết .
Bởi tôi quá ghét những quan tâm là đúng.
Cứ ở một , là đáng thương?
Không yêu đương, là ế?
Không nhờ vả ai, là cố tỏ mạnh mẽ?
Không phải.
Chỉ là có những người đã đi được một quãng đường dài, chợt nhận cảm giác an toàn vững chãi nhất, thường là do chính mang lại.
nhìn tôi.
“Lúc tôi đã nghĩ, cô gái nên được công nhận.”
Cổ họng tôi như bị thứ gì nghẹn lại.
“Nên anh luôn theo dõi phương án em?”
“Ừ.”
“Vậy sao anh không sớm?”
“Em gặp tôi là trốn.”
Tôi cứng họng.
Anh lại bảo: “Với cả, mỗi báo cáo em đều không dám nhìn tôi.”
“Em là tôn trọng.”
“Em là chột dạ.”
Tôi không nhịn được cười.
Anh đưa ô tôi.
“Về nhà à?”
Tôi nhận : “Vâng.”
Đi được hai , tôi dừng lại.
dừng.
Tôi quay người nhìn anh.
“ .”
“Ừ.”
“Câu lúc nãy trên livestream, tính không?”
“Câu nào?”
Tôi bắt chước giọng điệu anh: “ chính xác hơn là, do tôi vẫn chưa cưa đổ người .”
Anh nhìn tôi, ý cười nơi đáy mắt nhạt đi một chút, trở nên nghiêm túc.
“Tính.”
Tôi tới một .
“Vậy anh tiếp tục theo đuổi đi.”
Yết hầu anh chuyển động.
Tôi bồi thêm một câu: “ không được quyền ép người.”
“Ừ.”
“Không được làm trò công tư bất phân ở công ty.”
“Ừ.”
“Không được hơi tí là cơ bụng câu dẫn em.”
Anh nhìn tôi, chậm rãi hỏi: “Cái không được à?”
Tôi trừng mắt: “Không được.”
Anh cúi bật cười.
“Được rồi.”
Tôi cứ tưởng đoạn đối thoại kết thúc ở đây, vừa định quay đi.
Anh bỗng lên tiếng: “Vậy em phải hứa với tôi một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“ muốn xem, cứ hỏi thẳng tôi.”
Tôi ném thẳng chiếc ô vào người anh.
“ !”
Anh đón chiếc ô, bờ vai khẽ rung lên cười.
Tôi quay người đi vài , rồi lại ngoái .
Anh vẫn .
Ánh đèn đường hắt lên người anh, cơn gió cơn mưa thổi tung vạt áo anh.
Rất nhiều người tôi dựa dẫm vào anh.
chỉ có tôi biết, chính anh là người đã tiên tôi thấy, hóa tôi có thể trước mặt mọi người, tay đoạt lại thứ thuộc về .
***
Đêm , tài khoản ẩn danh không xuất hiện lại.
8 giờ 50 sáng hôm , Khê Nguyệt đăng bài xin lỗi bằng tên thật.
Nội dung rất dài.
rằng do phán đoán cá nhân sai lệch, đăng tải ngôn luận sai thật, gây tổn thương Hứa Tri Nam, sẵn sàng công khai chịu trách nhiệm.
Bên dưới không có nhiều bình luận.
đã khóa tính năng bình luận.
9 giờ đúng, thông báo nhân được ban hành.
Khê Nguyệt bị thuyên chuyển khỏi tổ dự án, chờ xử lý nội bộ.
Trước khi đi, đến tìm tôi.
Tôi đang rà soát dữ liệu chạy ads.
cạnh bàn tôi, trên mặt không nụ cười kẻ cả như thường ngày.
“Hứa Tri Nam.”
Tôi ngẩng lên: “Trưởng phòng .”
im lặng vài giây.
“Cô thắng rồi.”
Tôi nhìn .
“Không.”
Tôi gập máy tính lại.
“Tôi chỉ lại đồ thôi.”
nhìn chằm chằm tôi, trong mắt ánh lên cam chịu trong chớp mắt.
“Cô tưởng sẽ không ai làm khó dễ cô nữa à?”
“Sẽ có.”
Tôi dậy, “ từ nay về , tôi sẽ không để bất kỳ ai dễ dàng dẫm đạp lên nữa.”
Khê Nguyệt nhìn tôi rất lâu, cuối cùng không lời nào, xoay người bỏ đi.
đi rồi, Vãn Ninh nhoài người qua.
“Sướng không?”
Tôi ngẫm nghĩ.
“Sướng.”
“ gì nữa?”
Tôi nhìn ngoài cửa sổ.
“ hơi mệt.”
Vãn Ninh gật gù: “Sảng văn người trưởng thành là thế đấy, vả mặt thì sướng thật, bằng chứng thì phải thức đêm đi nhặt.”
Tôi phì cười.
***