Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Nhưng Hứa Tòng Chu chưa bao giờ biết rằng, trong những khoảnh khắc chìm đắm ngọt ngào , tôi luôn tự nhắc nhở bản thân.

Rồi có một ngày anh chán tôi.

Tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý rời đi bất cứ lúc nào.

tốt nghiệp, tôi chối lời đề nghị vào tập đoàn Hứa thị của Hứa Tòng Chu, cuối chọn gia nhập một công ty nước ngoài.

Năm tiếp theo, Hứa Tòng Chu cầu tôi Bến Thượng Hải.

Vô số đóa hoa chất chồng thành một tòa lâu đài, khiến tôi có cảm giác như đang bước vào thế giới cổ tích.

Anh quỳ một gối xuống đất, vành đỏ hoe.

“Nguyện Nguyện, anh đợi không nổi rồi. Ngày nào anh cũng thấp thỏm lo được lo mất, anh rất sợ em đột nhiên rời xa anh.”

“Gả cho anh, anh cả được không?”

Khoảnh khắc , đối diện với chân thành của Hứa Tòng Chu, tôi không thể nào ra lời chối.

Nhưng chỉ vỏn vẹn bốn năm.

Mọi thứ đã thay đổi.

Ngày tôi phát hiện dưới ghế phụ xe anh có một thỏi son và đôi tất da không thuộc về , tôi hoàn toàn sụp đổ.

Hôm đó tôi gần như phát điên, đập phá tới mức cả căn nhà chẳng còn ra hình dạng.

Tôi khóc tới khản giọng, hết này tới khác chất vấn Hứa Tòng Chu rốt cuộc vì .

lại đối xử với tôi như .

Hứa Tòng Chu cũng khóc theo tôi.

Anh quỳ xuống xin lỗi, rằng này không bao giờ tái phạm .

Tôi nhốt trong phòng suốt ba ngày.

Anh canh ngoài cửa suốt ba ngày.

mở cửa phòng ra, tôi nhìn Hứa Tòng Chu với bộ dạng râu ria lởm chởm trước mặt , chậm rãi lên tiếng:

“Hứa Tòng Chu, chúng …”

“Tôi xin em đấy, đừng hai chữ đó…”

Anh cắt ngang lời tôi, đôi môi run rẩy cầu xin.

Tôi hít sâu một hơi, bật cười chua chát.

“Chúng một đứa bé đi.”

03

Vừa mới kết , bố mẹ chồng đã hy vọng tôi sớm con nối dõi cho nhà họ Hứa, thậm chí còn hứa cho tôi những điều kiện vô hậu hĩnh.

tôi chỉ một lòng dồn tâm sức cho nghiệp, hoàn toàn không muốn con quá sớm.

Nhưng chuyện đó, tôi đã hoàn toàn nghĩ thông.

Hứa thị là độ cao mà bình thường cả cũng không thể chạm tới.

Chỉ dựa vào nó, tôi mới có thể thực bước qua giai cấp hiện tại của .

Nếu kết quả cuối đều như nhau, tại tôi lại không tận dụng cho tốt?

Tôi và Hứa Tòng Chu đã thỏa thuận rõ ràng.

Không ly cũng được.

Nhưng anh phải khiến tôi mang thai càng sớm càng tốt.

Hơn anh phải cam kết với tôi rằng, cả này chỉ có con do tôi ra.

Kể ngày đó, Hứa Tòng Chu không còn là chồng tôi .

Mà là đối tác hợp tác.

đó, chúng tôi tìm luật sư ký thỏa thuận nhân, phân chia rõ ràng tài sản.

Nếu ly , tôi được chia một khoản rất lớn tài sản trước nhân của Hứa Tòng Chu.

Cho dù anh có ch/e/t đi, tài sản của anh này cũng chỉ do con tôi thừa kế.

Trước chuẩn bị mang thai, tôi còn bắt Hứa Tòng Chu tới bệnh viện toàn bộ kiểm tra sức khỏe, xác nhận anh không mắc mấy thứ bệnh linh tinh ngoài mang về.

Tuy cảm thấy mất mặt, nhưng anh vẫn theo.

đó cảm giác áy náy của Hứa Tòng Chu đối với tôi đã lên tới đỉnh điểm.

Tôi gì anh cũng đồng ý.

Nước là một thứ vũ khí rất quý giá.

Nhưng dùng quá nhiều mất tác dụng.

Đạo lý này tôi hiểu.

Năm đó tất cả mọi đều cho rằng tôi không thể rời khỏi Hứa Tòng Chu, cho nên mới dễ dàng tha thứ cho anh như .

Bao gồm cả hai đứa trẻ, trong bọn họ cũng chỉ là công cụ để tôi giữ trái tim Hứa Tòng Chu lại .

Nhưng tôi không ngờ, Tống Tích cũng nghĩ như thế.

Tôi nhìn cô bằng ánh như đang nhìn một kẻ ngốc.

xong con trai, tôi nhận được 15% cổ phần của tập đoàn Hứa thị.”

“Con gái tôi vừa ra , bà nội con bé đã tặng ngay một căn tứ hợp viện trị giá hai trăm triệu số lượng trang sức nhiều tới mức đếm không xuể.”

khác phải cố gắng cả mới tìm được đường tới La Mã.”

“Còn con tôi vừa ra đã ngay tại La Mã rồi.”

“Nếu tiền nhiều tới mức tiêu mãi không hết cũng được xem là một loại bất hạnh…”

thì ba mẹ con tôi đúng là khá thảm .”

Tống Tích hoàn toàn không ngờ tôi lại ra những lời như .

đỏ bừng mặt, trợn há miệng nhìn tôi.

Một lúc , cô không cam lòng :

“Thì đã chứ? Cho dù có nhiều tiền hơn , Hứa Tòng Chu cũng không . Sớm muộn gì anh cũng ly với thôi.”

“Đừng cố tỏ ra mạnh miệng . Trong lòng ra hận tôi lắm đúng không?”

“Dù Hứa Tòng Chu là tôi. Anh mỗi ngày ăn sáng tôi, buổi tối đi dạo với tôi. Tuy bình thường nhưng rất hạnh phúc. Những thứ đó, cả này cũng không thể có được.”

Tôi không nhịn được bật cười khẽ, trên xuống dưới đánh giá cô vài lượt.

Trên này lại có tiểu tam mà còn chẳng hiểu nổi bản chất của việc tiểu tam thế nhỉ?

“Cô Tống, chuyện cô và Hứa Tòng Chu qua lại với nhau nhiều năm như , tôi đều biết rất rõ.”

“Anh đối xử tốt với cô, nhưng cô nhận được gì anh ?”

“Theo như tôi biết, hiện tại cô vẫn đang thuê nhà ngoại thành, mỗi ngày chạy xe điện đi .”

“Cô còn trẻ như đã Hứa Tòng Chu. Theo lý mà , cải thiện điều kiện sống cho cô chẳng phải nên là tiêu chuẩn cơ bản nhất ?”

Tống Tích, Hứa Tòng Chu cố tình giấu chuyện thừa kế của Hứa thị.

Anh giả bình thường, chơi cái trò nhập vai đương với cô gái nhỏ đó.

Cũng chỉ có kiểu con gái trẻ tuổi, dễ lừa lại còn đương mù quáng như Tống Tích mới chỉ cần tình mà không cần tiền.

Trong tôi, Hứa Tòng Chu vừa tra vừa keo kiệt.

Cuối , ánh tôi dừng lại trên bụng cô .

“Nếu Hứa Tòng Chu cô…”

tại anh lại để cô hết này tới khác mang thai rồi phá thai?”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.