Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

Anh vùi đầu hõm cổ tôi, hết này tới khác gọi tên tôi.

“Khương Nguyện…”

Xương quai xanh bỗng truyền tới cảm giác lạnh buốt.

Tôi hoàn toàn không chịu nổi , nhấc chân đạp mạnh Hứa Tòng Chu một cái.

Anh rên khẽ một tiếng rồi lăn sang cạnh.

“Anh có bệnh à? Muốn động d/ụ/c thì đi tìm người khác!”

Hứa Tòng Chu co người ở cuối giường, thân thể không ngừng run rẩy.

Da đầu tôi tê dại.

Lẽ nào cú đá vừa rồi quá mạnh?

Tôi bước tới vài bước, vỗ vai anh.

“Anh không sao chứ?”

Hứa Tòng Chu chậm rãi ngẩng đầu.

Khóe mắt nước mắt lấp lánh.

Anh run giọng tôi:

“Khương Nguyện… em có thật sự không còn yêu anh rồi không?”

“Trước đây em đâu như .”

“Anh còn nhớ đầu em biết anh và Tống , em tức giận, khóc lâu.”

“Nhưng bây giờ… em rộng lượng như vậy, còn biết nghĩ cho anh.”

nhưng tại sao… anh thấy sợ đến …”

07

Lời của Hứa Tòng Chu khiến tôi đứng sững tại chỗ, không dám tin nhìn anh.

“Suốt hai tháng tôi không liên lạc với em, cũng không về nhà.”

“Tại sao em ngay cả cũng không một câu, thậm chí còn gọi cho tôi lấy một cuộc?”

“Tôi nhìn em mỗi bận trước bận , xử lý công việc rồi chăm sóc con cái, tâm trạng dường như bị ảnh hưởng chút nào.”

“Đối với em mà nói, tôi có thật sự giống như lời Tống nói không?”

“Có cũng được, không có cũng sao?”

Nói tới cuối cùng, Hứa Tòng Chu che mặt cúi đầu xuống.

Chỉ có bờ vai run rẩy đang âm thầm phát tiết cảm xúc.

Tôi lấy tinh thần, mặt không cảm xúc nói:

“Anh say rồi. Tôi xuống dưới ngủ.”

nhưng Hứa Tòng Chu không chịu buông tha.

Anh xoay người ôm chặt tôi từ phía .

Giọng điệu thấp tới mức chưa có.

“Khương Nguyện, anh sai rồi.”

“Anh không nên theo đuổi cảm giác mẻ.”

“Lúc đó anh chỉ cảm thấy Tống giống em của xưa. Anh nhất thời không khống chế được bản thân nên gây ra sai lầm lớn như vậy.”

“Anh đáng ch/e/t. Anh không quản được chính .”

“Anh cắt đứt với cô ấy rồi. này anh đều ở biệt thự Bán Sơn, em có thể quản gia đó.”

này anh không loại khốn nạn đó .”

“Anh chỉ muốn ở em và các con, sống tử tế với nhau thôi, được không?”

Tôi nghiến chặt răng, dùng sức gỡ ngón tay của Hứa Tòng Chu ra.

Thì ra đó, đau đớn và tuyệt vọng của tôi, Hứa Tòng Chu đều biết hết.

Anh rõ ràng biết đó gây tổn thương cho tôi lớn đến mức nào.

Nhưng cuối cùng anh lựa chọn vậy.

Yêu nhau nhiều , bị chính người tin tưởng nhất phản bội.

Loại đau đớn ấy ngấm thẳng tận xương tủy.

Đáng sợ hơn , sự phản bội đó còn biến thành cảm giác hoài nghi chính bản thân .

tôi chưa đủ tốt?

Chưa đủ quan tâm Hứa Tòng Chu?

Cho nên anh lạc đường, có người phụ nữ khác?

Ba nhốt trong phòng ấy, tôi nghĩ vô số trong đầu.

Rốt cuộc vì sao Hứa Tòng Chu đối xử với tôi như vậy.

Rốt cuộc tôi sai điều gì?

nhưng khoảnh khắc lựa chọn mở cánh cửa kia ra, tôi tự hòa giải với chính .

Chó ăn c//ứt vốn bản tính.

Bây giờ tôi may mắn.

May vì chưa thật sự tin lời đảm bảo kiểu “ cuối cùng” của Hứa Tòng Chu.

Tôi nhìn anh, chữ chữ nói rõ ràng:

“Hứa Tòng Chu, không có Tống thì cạnh anh cũng xuất hiện Lý , Trương , Triệu .”

“Anh không cần hứa với tôi điều như vậy.”

“Dù sao cho dù cạnh anh có bao nhiêu phụ nữ đi , cũng liên quan gì tới tôi.”

Tôi khẽ nhíu mày, rồi bổ sung thêm một câu:

“Anh chơi của anh, tôi sống cuộc đời của tôi, không can thiệp lẫn nhau.”

“Hứa Tòng Chu, tôi cứ tưởng đây nhận thức chung giữa chúng ta.”

“Bốn qua chúng ta đều sống như vậy sao?”

Tôi tiện tay cầm chiếc khăn lên, dùng sức lau mạnh nơi vừa bị Hứa Tòng Chu chạm qua.

Động tác của tôi khiến sắc mặt anh trắng bệch thêm vài phần.

“Em ghét tôi đến vậy sao?”

“Ngay cả chạm em cũng không cho?”

“Ừm.”

“Tôi chê bẩn.”

Hứa Tòng Chu suy sụp gầm lên:

“Ai rồi cũng phạm sai lầm!”

“Khương Nguyện, tại sao em nhẫn tâm như vậy? Một cơ hội cũng không cho trực tiếp tuyên án tử với anh?!”

Tôi cảm thấy đầu óc Hứa Tòng Chu hơn phân nửa có vấn đề rồi.

Sắp bốn mươi tuổi tới nơi, vậy mà cả còn mắc kẹt trong mấy thứ tình tình ái ái.

hôm đó, Hứa Tòng Chu dứt khoát biến mất hoàn toàn.

Trước kia tuy anh con người, nhưng ít nhất xem như tròn nghĩa vụ của một người cha.

Mỗi tuần luôn có ba bốn ở nhà chơi với các con.

Con trai tôi tuy ba tuổi nhưng hiểu .

Thằng bé luôn quấn lấy tôi :

“Mẹ ơi, bao giờ về đá bóng với con?”

Buổi tối tôi ngủ cùng hai đứa nhỏ.

Con trai nói nhớ , bảo tôi gọi điện cho Hứa Tòng Chu.

Tôi kiên nhẫn gọi cho anh, nhắc nhở trách nhiệm mà một người cha nên .

Điện thoại được kết nối.

Đầu dây kia không có tiếng người.

Thay đó âm thanh ám muội quen thuộc.

Mặt tôi lập tức lạnh xuống, không chút do dự cúp máy.

Con trai ngây thơ nhìn tôi:

“Mẹ ơi, không về sao?”

Tôi ôm chặt thằng bé lòng rồi :

“Bảo bối, nếu tới một nơi xa, này không thể quay về , con có buồn không?”

Con trai đầu tiên bĩu môi.

đó mềm giọng nói:

“Con buồn một chút thôi.”

“Không có thì con còn mẹ và em gái mà.”

Lời trẻ con non nớt ấy khiến tôi rơi trầm tư.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.