Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

chị run cả môi, vào tôi mãi không nói nên lời: “Cậu bị điên à? Cậu thích cậu ấy mức đó mà cậu… Cậu…”

Cô ta tỏ giận dữ vì sự thiếu quyết đoán tôi, chọt chọt vào đầu tôi.

“Sao cậu lại hèn hạ hả! Cậu ấy có ánh trăng sáng rồi mà cậu còn thấy mừng? Có chút tự trọng nào không đấy?”

Tôi chớp chớp mắt, tự trọng là cái gì chứ?

lẽ vì cái tự trọng đó mà phải nhịn đói không lấy tiền à?

chị ơi, thích một người phải là mong người đó hạnh phúc sao? Tôi đâu có tính chiếm hữu, cần ngày nào được gặp cậu ấy, gửi chút quà là tôi vui rồi!”

chị đờ đẫn luôn: “Cậu… Cậu đúng là bị bệnh nặng thật rồi!”

Cô ta ném lại một câu “Liệu hồn mà giữ lấy thân” rồi dắt hai người bạn bỏ đi.

Tôi theo bóng lưng họ mà nhún vai.

5

Ngày sau, tôi đặt chuông báo thức 6 giờ, trời vừa tờ mờ sáng lồm cồm bò dậy.

Dì quản lý vừa mở cổng túc xá, tôi phi ngay ra ngoài, thẳng nhà ăn số 3.

Nhà ăn buổi sớm vừa hấp xong mẻ bánh thịt tươi đầu tiên, làn khói trắng bốc lên nghi ngút, hương thơm quyện nóng phả vào .

Tôi nuốt nước miếng, bảo dì lấy năm cái bánh vỏ mỏng nhân đầy, lại còn đặc biệt mua thêm một cốc sữa đậu nành nóng.

Tôi tính toán thời gian đi về phía túc xá nam, trên đường không có mấy người.

Tôi ôm đồ ăn sáng thật nhanh, lẩm nhẩm tính toán: bánh 15 , sữa đậu nành 2 , chi phí hết 17 .

Báo giá nhiêu cho hợp lý đây?

100 ? Nhưng mình phải dậy sớm này cơ mà.

200 ? Có “chặt c.h.é.m” quá, nhỡ dọa mất Thần Tài thì sao?

Khi tôi cúi đầu suy nghĩ thì bất ngờ đ.â.m sầm vào ai đó.

“Xin lỗi, xin lỗi!”

Tôi vội giữ c.h.ặ.t đồ ăn trên tay, ngẩng lên thì đúng là cái người chị gây sự qua.

Cô ta mặc bộ đồ thể thao, rõ ràng là bộ buổi sáng.

Cô ta đồ ăn tay tôi mà cau mày: “Cậu còn theo tận túc xá nam à? Đúng là hết t.h.u.ố.c chữa rồi!”

Tôi cười gượng hai tiếng, lách sang bên cạnh: “Tiện đường thôi, tiện đường mang đồ ăn sáng ấy mà.”

Tôi còn chưa dứt lời thì thấy một bóng dáng quen thuộc bước ra từ túc xá nam.

chị, tôi còn việc, đi trước đây.”

nay Hứa Thanh mặc một chiếc sơ mi trắng, mái tóc chỉn chu, gọn gàng.

Rõ ràng là cuối tuần không có tiết học, vậy mà cậu ấy ăn mặc sạch sẽ tươm tất, có chút luộm thuộm người mới ngủ dậy.

Mắt tôi sáng rực lên, rảo bước đón đầu: “Đồ ăn sáng tôi mua cho này, mới ra lò, vẫn còn nóng hổi luôn!”

Tôi dúi đồ ăn vào tay cậu ấy, cẩn thận báo giá: “Tổng cộng 200 .”

Cậu ấy khẽ cười một tiếng.

Giây tiếp theo, tiếng thông báo quen thuộc vang lên điện thoại quần tôi.

[Alipay nhận 2000 .]

Cậu ấy liếc giấy bốc trên tay tôi: “Sáng sớm gọi tôi xuống đây, để đưa đồ ăn sáng thôi sao?”

“Đúng vậy, nay đẹp trai quá, định ra ngoài sao?”

“Nếu có người hẹn thì ra.”

“Ồ.”

ồ thôi sao?”

“Vậy cứ thong thả đợi nhé, chắc chắn nhiều người hẹn lắm.”

“Ha ha.”

“Bánh phải ăn nóng mới ngon, nguội là mất vị đấy. À mà, nay có thể hẹn hò chưa nhỉ?”

“Không hẹn.”

“Dạ vâng.”

Có phải tối qua cậu ấy ngủ không ngon không, sao tôi thấy sắc cậu ấy có không tốt lắm nhỉ?

Tôi theo bóng lưng cậu ấy mà cảm thấy thắc mắc.

Kết quả vừa rẽ góc, tôi chạm ngay ánh mắt vô phức tạp chị đứng phục kích góc tối.

Tim tôi thót một cái.

Xong rồi, bí mật kinh doanh bị lộ rồi.

Khóe miệng chị giật giật, cuối cười khẩy: “Tôi bảo sao, người ta có ánh trăng sáng mà cậu những không buồn, lại còn vui cơ chứ. Hóa ra không phải người yêu mà là Thần Tài cậu à?”

Tôi bị vạch trần tại chỗ thì vội chắp tay, sáp lại gần cầu xin: “Chị ơi, tôi xin chị, đừng nói ra ngoài nhé!”

Cô ta lườm tôi một cái cháy mắt, tỏ khinh bỉ: “Đúng là đồ không có chí tiến thủ, chị đây không đâu mà quản cái mối quan hệ tiền bạc bẩn thỉu các người!”

Cô ta nói rồi khựng lại, sau đó bồi thêm một câu: “Nhưng mà cẩn thận đấy, Hứa Thanh không phải kẻ khờ đâu, đừng để bản thân bị lún sâu vào đấy.”

Tôi vội gật đầu lia lịa: “Tôi biết rồi! Cảm ơn chị nhắc nhở! Chị đúng là người đẹp tâm thiện mà!”

chị hừ một tiếng rồi bỏ đi.

Bên kia, Hứa Thanh vừa bước vào túc xá, Lâm Vũ ngồi với hai quầng thâm mắt to đùng trước máy tính thì lập tức ngẩng đầu lên, khịt khịt mũi, hét lên: “Ôi! Bánh thịt nhà ăn số 3!”

Cậu ta chống tay lên bàn sáp lại gần, nháy mắt tinh quái: “Cuối tuần không có tiết mà cậu dậy sớm ? Tôi thấy cậu soi gương vuốt tóc tám lần, lại còn ăn mặc chỉnh tề ra ngoài, hóa ra là đi lấy đồ ăn sáng cô em khóa dưới à?”

Hứa Thanh đặt đồ ăn lên bàn, tiện tay cầm quyển sách gõ nhẹ vào đầu cậu ta: “Thức trắng đêm chơi game rồi mà vẫn còn sức tám chuyện cơ à?”

“Đương nhiên phải có rồi!”

Lâm Vũ cười hề hề: “A Hứa, cậu thừa nhận đi, cậu đối xử với cô bé khóa dưới đó hoàn toàn không bình thường. Trước đây ai gửi đồ cậu trả lại nguyên đai nguyên kiện à? Giờ không những nhận mà còn chuyển thêm tiền, cậu này đâu phải từ chối tỏ tình mà là nuôi người ta thì có!”

Hứa Thanh không đáp, nhấp một ngụm sữa đậu nành ấm.

Không ngọt.

Nhưng lại như bị thứ gì đó khẽ chạm vào, cảm giác ấm áp ngọt ngào lan tỏa xuống tận cổ họng, ấm tận đáy .

Hình ảnh cô gái đó với đôi mắt tròn xoe, vừa tham tiền vừa cố ra bình tĩnh hiện lên đầu cậu ấy, khiến cậu ấy không nhịn được mà khẽ nhếch môi.

6

Chập tối đó, tôi vừa rời khỏi thư viện thì bị ai đó chặn lại trên con đường rợp bóng cây.

Đó là một nam sinh lớp tên là Trần Khải.

Hắn học hành được nhưng tính tình lập dị, nào lủi thủi một mình.

này, hắn đứng trước tôi, vào thẳng vấn đề: “Tô Hiểu, tôi thích cậu, làm bạn gái tôi đi.”

Tôi ngẩn người một lát, ôm sách lùi lại nửa bước: “Hả?”

“Hả cái gì mà hả.”

Hắn cau mày, bất mãn nói: “Tôi biết nhà cậu điều kiện không tốt, bình thường toàn đi làm thêm, giờ còn đi tỏ tình với Hứa Thanh Thanh, không phải muốn trèo cao, muốn đi đường tắt sao? Tôi nói cho cậu biết người có gia cảnh như Hứa Thanh không giới với cậu đâu, cậu có cố tiếp cận vô ích thôi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.