Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi không thể tiếp tục giống như trước đây, trốn tháp ngà.
Tôi phải học cách quản chúng.
vệ chúng.
Tôi phải học cách đọc hiểu báo cáo tài chính của công ty.
Tôi phải tìm hiểu cách vận hành của quỹ tín thác.
Tôi không thể khiến ông nội thất vọng.
Càng không thể khiến trên trời thất vọng.
Tôi phải trở nên mạnh mẽ.
Mạnh mẽ đến mức không ai có thể bắt nạt tôi.
Mạnh mẽ đến mức có thể vệ người tôi muốn vệ.
Ví dụ như Đình, Phúc ông nội.
Đó là một kế hoạch.
Một kế hoạch đang nhanh chóng thành hình tôi.
tiên chính là xử người trước mặt.
Dường như ông nội đã nhìn thấu suy nghĩ của tôi.
Ông không tiếp tục ý đến ba người đang bày ra đủ loại trò hề dưới đất.
Ông quay sang tôi, giọng dịu xuống.
“Tiểu .”
Suy nghĩ của tôi cắt ngang.
Tôi ngẩng nhìn ông.
“Vâng.”
Cây gậy của ông khẽ phía Cố Vĩ Đông.
Phòng khách tức yên tĩnh.
của tất cả mọi người đều tập trung trên người tôi.
Bao gồm cả Cố Vĩ Đông.
Ông ta nhìn tôi bằng đầy cầu xin hy vọng.
Giống như tôi là cọng rơm cứu mạng cuối cùng của ông ta.
Ông nội lên tiếng.
Ông hỏi tôi:
“Người , cháu định xử thế nào?”
07
của tất cả mọi người đều dừng trên người tôi.
Cố Vĩ Đông ngẩng .
ông ta là sự cầu xin thấp hèn cuối cùng.
Giống như một con chó sắp chủ nhân vứt bỏ.
Tôi nhìn ông ta.
Nhìn gương mặt mà tôi đã gọi là “cha” suốt hai mươi năm.
Sau đó, tôi quay sang ông nội.
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng mỗi người phòng khách đều nghe thấy rõ ràng.
“Ông nội.”
“Người không liên quan gì đến cháu nữa.”
Cơ thể Cố Vĩ Đông đột ngột cứng đờ.
Tôi không dừng .
Tôi nhìn ông ta rồi tiếp:
“Kể từ khoảnh khắc ông ta đem sợi dây chuyền của cháu đi cầm.”
“Cố Vĩ Đông đã không là cha cháu.”
Tôi gọi thẳng họ tên ông ta.
Cố Vĩ Đông.
“Được.”
Ông nội một chữ.
Đúng lúc đó, bên truyền tới một tiếng còi lớn.
Xe đã đến.
Ông nội ra hiệu cho Phúc.
“ Phúc.”
“Mời cả gia đình bọn họ ra .”
Chữ “mời” được ông ra rất nhẹ nhưng cũng vô cùng lạnh lẽo.
Hai vệ sĩ tức lên.
Một người dựng Cố Vĩ Đông đang mềm nhũn dậy.
Người phía Lưu Vi vẫn đang ôm Vương Lãng khóc lóc.
“Các người làm gì vậy? Đừng chạm vào tôi!”
Lưu Vi hét lên.
“Thả con trai tôi ra! Tay nó gãy rồi! Tôi phải gọi xe cứu thương!”
Vệ sĩ không có biểu cảm, đưa tay ta.
“Cút ra!”
ta há miệng định cắn người.
Vệ sĩ xoay cổ tay, tức khống chế ta.
“Á!”
ta đau đớn hét lên.
Vương Lãng cũng một vệ sĩ khác xách lên giống như xách một con gà con.
Một nhà ba người cứ như vậy cưỡng ép ra .
Vô cùng chật vật.
Cố Vĩ Đông không một lời, giống như người đã chết.
Vương Lãng khóc lóc gào lên:
“Xe thể thao của tôi! Các người không được xe của tôi đi!”
Lưu Vi giống như một kẻ điên, không ngừng chửi rủa.
Ngay khoảnh khắc ra khỏi cửa lớn.
ta đột nhiên quay .
Nhìn tôi chằm chằm.
ấy tràn ngập sự oán độc điên cuồng.
“Cố ! Cô đừng vội đắc ý!”
ta gào đến khản cả giọng.
“Cô tưởng chuyện kết thúc rồi sao?”
“Tôi cho cô biết! Vẫn chưa kết thúc đâu!”
“ tay tôi vẫn khác!”
“ có thể khiến cô ông nội cô thân bại danh liệt!”
“Cô cứ chờ đấy!”
Phúc tới, hơi cúi người.
“Ông chủ, cô chủ, mọi chuyện đã được xử sạch sẽ.”
Ông nội gật .
“Tìm người đến dọn dẹp toàn bộ nơi .”
“Đốt hết tất cả không thuộc Tiểu .”
“Vâng.”
Phúc lui ra .
Ông nội đến sofa ngồi xuống.
Ông vỗ vào vị trí bên cạnh.
“Tiểu , đây ngồi.”
Tôi tới, ngồi xuống bên cạnh ông.
Ông nhìn tôi, vừa có sự đau lòng vừa có niềm an ủi.
“Có sợ không?”
Tôi lắc .
“Không đáng sợ.”
“ cảm thấy quá ồn ào.”
Ông nội bật cười.
“Rất nhanh sẽ yên tĩnh.”
Ông im lặng một lúc rồi chậm rãi lên tiếng.
“Tiểu , cháu có biết tại sao năm đó ông quỹ tín thác ấy không?”
08
Tôi nhìn ông nội.
Tôi cho rằng ông làm vậy vệ tôi.
“Ông không tin tưởng cha cháu.”
Giọng ông nội rất trầm.
“Sau khi cháu qua đời, nó giống như mất hồn.”
“Ông từng nghĩ thời gian có thể khiến nó khá hơn.”
“Nhưng nó làm ông thất vọng.”
“Ngay khi nó cưới người phụ nữ kia, ông đã biết gia đình sắp tan nát.”
“Nó không giữ nổi cháu .”
“Cũng không vệ nổi cháu.”
ông nội nhìn cây hoa quế cửa sổ.
“Căn nhà do cháu thiết kế.”
“Công ty là tâm huyết cả đời của ông ngoại cháu.”
“Ông không thể ấy rơi vào tay người .”
“Càng không thể cháu chịu ấm ức mà không có nơi nào trở .”
Thì ra công ty vốn thuộc ông ngoại tôi.
Tôi vẫn luôn cho rằng tất cả đều là sản nghiệp của nhà họ Cố.
“Vì vậy, ông đã quỹ tín thác ấy.”
“Đưa toàn bộ mọi vào tên cháu.”
“ cha cháu là người tạm thời quản .”
“Ông từng với nó rằng cần đối xử tốt với cháu, nó có thể sống sung túc cả đời.”