Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Không có ấy, bây giờ các ông đang họp với tôi, hay đang dự lễ truy điệu của tôi?”
Phòng họp lập tức im lặng.
Vị thành viên hội kia ngày hôm chủ động nộp đơn từ chức.
cải tổ triệt để.
Tầng cao không còn là nhà tù giám sát kín mít không lọt gió.
Chu Du Bạch tháo bỏ một nửa tường, thay bằng cả một mặt kính sát đất.
tiên tôi thấy trọn vẹn mặt trời mọc ở tầng cao của .
Ánh sáng vàng xuyên qua lớp kính, rơi xuống giường.
Trước đây rèm cửa nơi vĩnh viễn chỉ mở một khe nhỏ.
Vì bác sĩ , thay đổi ánh sáng có ảnh hưởng nhịp tim của tôi.
Bây giờ không còn ai thay tôi quyết định những chuyện nữa.
Thiết bị mới chỉ to bằng lòng bàn tay, có tháo rời cứ lúc nào.
Nó không còn bị chôn dưới xương quai xanh của tôi, sẽ không bị kỳ ai cưỡng chế kết nối.
Mỗi sáng, Thẩm Xác đều cầm văn bản hỏi tôi: “Hôm nay có ý không?”
nghe thấy câu , tôi ngẩn ra lâu.
tôi mới dần quen.
Hóa ra khi quyền lựa chọn nằm trong tay mình, cảm giác là như vậy.
còn thành lập quỹ tín thác y tế độc lập.
thụ hưởng là tôi.
Tôi có luật sư riêng, bác sĩ riêng, tài khoản riêng, thậm chí có rời cứ lúc nào.
Chu Du Bạch không ngăn cản.
Anh chỉ sang tên tôi một căn hộ nhỏ cạnh .
“Nếu em muốn chuyển ra ngoài, nơi đó gần bệnh viện.”
Tôi hỏi anh: “Anh không sợ tôi thật sự sao?”
Anh im lặng vài giây rồi : “Sợ.”
“Nhưng sợ không nhốt em lại.”
ngày đó, thỉnh thoảng tôi sẽ xuống lầu tản .
Ninh cùng tôi ra vườn, lén mua tôi ly trà sữa ngọt quá mức.
Thẩm Xác thấy thì nhíu mày, lượng hấp thụ sẽ ảnh hưởng dạng sóng.
Tôi còn chưa kịp chột dạ, Chu Du Bạch đã ngang qua cạnh.
Anh liếc ly trà sữa.
“Ít đá?”
Ninh sợ mức suýt ném cả ống hút .
Tôi gật .
Chu Du Bạch “ừ” một tiếng: “ đổi sang loại nóng.”
Thẩm Xác không tin nổi: “Tổng giám đốc Chu, nhịp tim của ấy…”
Chu Du Bạch ngắt lời anh ấy: “ ấy là , không phải máy móc.”
Thẩm Xác im lặng.
, Chu Du Bạch khôi phục công việc.
Nhưng thời gian họp của anh vĩnh viễn tránh lúc tôi nghỉ ngơi.
Một khi hệ thống báo nhịp tim của tôi thường, anh sẽ lập tức ngắt cuộc họp.
Có một , cuộc đàm phán mua bán sáp nhập ở nước ngoài đã thời điểm mấu chốt , còn tôi vì gặp ác mộng mà nhịp tim dao động.
Anh tháo tai nghe ngay tại chỗ.
Đội luật sư kia vẫn đang gọi: “Tổng giám đốc Chu, chỉ còn bước cuối cùng thôi!”
Chu Du Bạch chỉ đáp một câu: “ tôi chỉ còn một mạng .”
đó anh đẩy cửa vào, ngồi giường, chờ tôi tỉnh.
Khi mở mắt, tôi thấy đèn theo dõi của tim nhân tạo trước ngực anh nhấp nháy trong bóng tối.
Tôi đột nhiên hỏi anh: “Chu Du Bạch, anh có phải ghét cảm giác sinh tử của mình bị khác nắm trong tay không?”
Anh tôi, lâu mới : “Ừ.”
“ nên tôi không muốn để em như vậy.”
Tôi không thêm gì nữa.
Chỉ đưa tay mở thiết bị giường.
Trên màn hình, hai sóng chậm rãi tiến lại gần nhau.
Một là nhịp tim của tôi.
Một là tim nhân tạo của anh.
Chúng chút chút trở về cùng một tần số.
Nhưng , không phải vì ai ép buộc tôi.
Mà là chính tôi đã nhấn nút kết nối.
Chu Du Bạch cúi màn hình, đáy mắt cuối cùng hiện lên ý cười nhạt.
Trước đây tôi luôn rằng mình chỉ là công cụ kéo dài mạng sống của anh.
Một nguồn tần số gốc bị nhà họ Chu giấu trên tầng cao của .
tôi mới biết, thứ anh thật sự muốn chưa là nhịp tim của tôi.
Mà là khoảnh khắc tôi tự nguyện ở lại.
Ngoài cửa sổ, trời đã sáng rõ.
Tôi tựa lên gối, lắng nghe hai trái tim cách nhau qua thiết bị, nhịp nhịp, ổn định đập.
tốt.
Ít , tôi không phải bị cần .
Tôi được lựa chọn.
Và tôi tự mình lựa chọn.
Hết.