Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Sau khi chuyển trường, mỗi ngày tôi đều có thể nghe được lòng của trùm trường.
<< cùng bàn mới tới đáng yêu , muốn véo mặt cô quá.>>
<< cùng bàn xinh quá, rất muốn. . .>>
Khi khuôn mặt của trùm trường dần dần ửng đỏ, hít thở cũng trở nên dồn dập, lòng của cậu lại truyền vào tai tôi.
Ngay lập tức, khuôn mặt của tôi biến thành màu vàng*: “Chu Kỳ An, cậu đúng là cái đồ biến thái!”
**tương tự khuôn mặt chuyển sang màu đỏ vì tức giận
1
Sau khi chuyển trường, tôi vốn là ngồi cùng bàn với .
Không nghĩ tới trùm trường vẻ mặt “Người lạ chớ lại gần” lại ngồi chỗ cạnh tôi.
Tôi vừa mới đến lớp học đã một thiếu niên đang nằm sấp bàn mình.
Chuông vào học vừa reo, cậu thiếu niên mới động đậy thân mình, vò vò tóc, mở đôi nhập nhèm ngái bắt chuyện:
“Thẩm Ôn đúng không? Chào nhỏ cùng bàn.”
! ! !
Người này không là trùm trường tăm lừng lẫy Chu Kỳ An ?!
Tôi hốt hoảng lùi lại hai bước:
“Cậu, cậu lại ngồi đây? đâu?”
Chu Kỳ An ngáp một cái, một tay chống đầu nhìn về phía tôi, sau đó tay kia phía sau, ngay sau lưng.
nắm c.h.ặ.t b.út bi, run rẩy viết chữ vào cuốn sổ bàn, rõ ràng là bị Chu Kỳ An hù doạ.
Tôi nhìn những dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo do sợ hãi của , lòng liền lạnh đi một nửa.
Tiềm thức cho tôi , Chu Kỳ An, không dễ đối phó.
Tôi ngồi vào chỗ, đem quyển sách vượt ranh giới của Chu Kỳ An đẩy về phía hắn, nhỏ giọng :
“Đồ đạc của tôi không đủ chỗ.”
Chu Kỳ An liếc nhìn tôi cười, cũng không phản bác, mặc tôi đẩy đồ của hắn qua.
Mấy đàn em Chu Kỳ An không tức giận, tức khắc ầm :
“Chà chà, cây vạn tuế họ Chu nở hoa ? Dịu dàng với nữ sinh vậy là lần đầu nha.”
“Đúng đúng đúng, anh Chu~ bất thường nha ha ha ha ha”
Chu Kỳ An giơ nắm tay thế “Bọn mày muốn ăn đòn”, nhưng khoé môi cũng không khỏi hơi hơi nhếch .
“Đi đi đi, đừng doạ cùng bàn của tôi.”
Nghe được những lời bảo vệ của Chu Kỳ An, tai tôi bỗng chốc nóng bừng.
Chu Kỳ An này, cũng không là khó gần lời đồn.
2
Chuông tan học đã vang bốn năm phút , thầy giáo dạy toán vẫn đang dạy quá giờ học.
Lúc này, giọng của trùm trường Chu Kỳ An đột nhiên vang tai tôi.
<<Thực sự cạn lời, tan học không cho nghỉ, thầy bị điên à?>>
Tôi quay sang nhìn trùm trường.
Chu Kỳ An và tôi nhìn nhau, sau đó lạnh lùng dời tầm .
?
Không cậu ?
Vừa nghĩ đến đây, tôi chợt nghe …..
<<Ahhhhhhhh, nhỏ cùng bàn và mình chạm ! sau bây giờ, cô đáng yêu, muốn nựng má cô ! !>>
<<Rõ ràng đều mặc đồng phục học sinh giống nhau, tới lượt cùng bàn mặc thì xinh vậy!>>
! ! !
Đây đúng là giọng của Chu Kỳ An!
Tôi đột nhiên phát hiện, hình tôi có thể nghe được lòng của trùm trường!
3
Trong toán, thiếu niên cạnh tuỳ lật sách giáo khoa, lướt qua một chút nội dung bài học, bất đắc dĩ thở dài.
Sau đó, hắn lại nằm úp sấp bàn gục, trong học lộ liễu gật!
Càng cho tôi giật mình chính là, người này ngang nhiên từ buổi sáng đến thẳng buổi chiều, một học cũng không thèm nghe.
Ánh mặt trời tháng ba ấm áp và rực rỡ, mặt trời cao, từng tia sáng chiếu mái tóc màu hạt dẻ của thiếu niên cạnh, nửa má cũng nhuộm một vầng sáng.
Bộ dáng trầm lặng của Chu Kỳ An hiện tại xem cũng khá ưa nhìn, khác hẳn với kiểu cà lơ phất phơ lúc nãy.
Không có do tôi nhìn chăm chú quá lâu hay không, chàng trai trước mặt chậm rãi mở .
Ánh hai người giao nhau, tôi vội quay đầu lại, tránh né.
Chu Kỳ An uể oải ngáp một cái, thanh âm mềm mại, không có do vừa tỉnh hay không, lại có chút khàn khàn từ tính:
“ cứ nhìn chằm chằm vào tôi thế? mặt tôi có vết bẩn à?”
Tôi lộ vẻ ngượng ngùng:
“Không có. . . . . ”
Tôi đưa vở ghi bài của mình cho cậu :
“Bài tập về nhà, đến hạn trước toán tiếp theo.”
Chu Kỳ An cầm lấy, sau đó chưa cần sự đồng đã xoa xoa tóc tôi:
“Cảm ơn nhỏ cùng bàn nhé.”
Tôi vừa định hỏi cậu có cần tôi giúp học bù nội dung cần thiết của vừa hay không, Chu Kỳ An lại hỏi tôi trước:
“ câu này cậu lại để trống?”
Tôi ăn ngay :
“Không , vừa có nảy một tưởng, cũng không đúng hay không.”
Chu Kỳ An suy nghĩ đề bài một phen:
“Câu hỏi này……”
Hắn thuận tay lấy một cây b.út từ trong bóp b.út, tính toán vài dòng giấy nháp, qua một lúc, hắn đã đáp án.
Hắn nhẩm lại một lần, chắc chắn không có sai sót mới hỏi tôi:
“Thế này, trước tiên cậu cứ viết theo tưởng giải ban đầu của mình, xem coi bị kẹt bước nào?”
Tôi tưởng giải đề của mình, Chu Kỳ An sự lắng nghe cẩn thận, chỗ tôi bị gián đoạn, Chu Kỳ An hướng dẫn từng bước, dẫn dắt tôi tiếp tục đến cuối.
Tôi bất ngờ là, đầu óc Chu Kỳ An quả rất thông minh, chẳng trách trước kia có thể giành được hạng nhất ba năm liền của trường Trung học số 13.
Hơn nữa học vừa hắn chẳng nghe chút nào!
Chu Kỳ An không là giáo bá, hắn là học bá!