Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Anh lợi dụng tình cũ của Thiến, vắt kiệt giá trị của cô ta, đó lại dùng thủ đoạn đê tiện uy h.i.ế.p cô ta.”
“Anh chưa từng yêu bất kỳ ai.”
“Anh yêu chính bản thân anh.”
Lời tôi nói giống như từng lưỡi d.a.o cắm vào trái tim vốn thủng trăm ngàn lỗ của anh ta.
Anh ta loạng choạng lùi lại hai bước, dựa vào tường, chậm rãi trượt ngồi xuống đất.
Anh ta vùi mặt vào tay, bả vai run dữ dội.
Tôi không biết anh ta đang khóc hay đang .
Tôi không nói thêm một chữ nào, xoay người vào tòa căn hộ.
Có những cái giá, nhất định phải anh ta tự mình gánh chịu.
Chương 7
Cuộc sống dường như khôi phục bình yên.
Tôi tìm một công việc trường đại , lại nghề cũ.
Quách cũng chuyển vào thành phố, trong căn nhà mới tôi mua cho ông.
hợp đồng chuyển nhượng mảnh đất kia, tôi không nói với ông nó từ đâu.
Tôi nói đó là phí chia tay T.ử đưa.
Ông thở dài, không hỏi thêm nữa.
Ông bắt đầu cách dùng điện thoại thông minh.
Niềm vui lớn nhất mỗi ngày của ông là gọi video cho tôi, hỏi tôi ăn có ngon không, công việc có mệt không.
Tôi tưởng câu chuyện giữa tôi và T.ử đây là kết thúc.
Cho một ngày, tôi nhận được một cuộc điện thoại bất ngờ.
Là Thiến.
“Có rảnh không?”
“Gặp nhau một lần.”
Giọng cô ta nghe có mệt mỏi.
Chúng tôi hẹn quán cà phê lần trước.
Cô ta vẫn đẹp như vậy, nhưng giữa mày có thêm một tia mệt mỏi không xua được.
“Kiện xong rồi?”
Tôi hỏi.
“Ừ.”
Cô ta gật đầu.
“ T.ử phá sản rồi, Phong Hành Khoa Kỹ bị thanh lý, tôi cũng lấy lại được một phần nhỏ tiền.”
“Vậy cô…”
“Tôi không .”
Cô ta , trong nụ có tự giễu.
“Cứ coi như nộp một khoản phí đắt đỏ cho việc năm xưa tôi mù mắt.”
Chúng tôi im lặng một lúc.
“Hôm nay tôi tìm cô là muốn nói ơn với cô.”
Cô ta bỗng nói.
“ ơn tôi?”
Tôi hơi bất ngờ.
“Ừ.”
Cô ta nhìn tôi.
“ ơn cô đưa đoạn ghi âm đó cho tôi.”
“Tuy không lấy lại được bao nhiêu tiền, nhưng ít nhất cũng khiến tôi trút được cơn giận.”
“Cũng khiến tôi triệt nhìn rõ anh ta.”
Tôi không biết nên nói .
“Thật , tôi vẫn luôn khá tò mò.”
Cô ta khuấy cà phê.
“Rõ ràng cô có thể cầm đoạn ghi âm đó bàn điều kiện với anh ta, đòi một khoản phí chia tay trên trời.”
“ cô không ?”
“Bởi vì có những thứ quan trọng hơn tiền.”
Tôi nói.
“Ví dụ như?”
“Tôn nghiêm.”
Cô ta nhìn tôi, trong mắt có thêm tán thưởng.
“Cô và anh ta quả thật không phải cùng một loại người.”
Chúng tôi nói rất nhiều.
Nói việc cô ta khởi nghiệp, nói thuật của tôi, nói đủ loại người mà chúng tôi từng gặp.
Tôi phát hiện, gạt thân phận “tình địch” sang một bên, thật chúng tôi có rất nhiều chủ đề chung.
Chúng tôi đều là kiểu phụ nữ không chịu thua trong sự nghiệp.
Chúng tôi cũng đều từng vấp ngã trong tình .
Lúc sắp , cô ta bỗng nói với tôi: “Văn Tĩnh, có một chuyện, tôi không biết có nên nói với cô không.”
“Chuyện ?”
“… mẹ ruột của cô.”
Tim tôi đập mạnh một cái.
Chương 8
“ mẹ… ruột của tôi?”
Năm chữ đối với tôi vừa xa xôi vừa xa lạ.
Từ nhỏ tôi biết, tôi là được nhặt .
Quách chưa từng giấu tôi.
Ông nói năm đó mùa đông đặc biệt lạnh, ông co ro dưới gầm cầu thì nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc.
Tôi bị bọc trong một chiếc tã cũ kỹ, trên người có một mảnh vải nhỏ, bên trên viết ngày sinh tháng đẻ của tôi.
Tôi từng hỏi ông, có hận họ không.
Ông nói không hận.
Ông nói họ ném con , mới có thể nhặt được con, đây là phúc khí của .
Tôi cũng từng tưởng tượng dáng vẻ của họ.
Tại họ vứt tôi?
Là có nỗi khổ, hay là vô trách nhiệm?
Nhưng theo tuổi tác lớn dần, những ảo tưởng cũng dần nhạt .
Đối với tôi, Quách chính là người duy nhất của tôi.
“ cô lại biết?”
Tôi nhìn Thiến.
“ T.ử điều .”
Câu tiếp theo của Thiến khiến tôi như bị sét đ.á.n.h.
“Cái ?”
“Anh ta bắt đầu điều từ rất sớm, đại khái là không lâu khi hai người kết hôn.”
“Khi Phong Hành Khoa Kỹ bị thanh lý, tôi tiếp quản văn phòng của anh ta.”
“Trong máy tính của anh ta, tôi phát hiện một thư mục mã hóa.”
“Bên trong toàn là tài liệu điều thân thế của cô.”
Đầu óc tôi trống rỗng.
T.ử ?
Vì anh ta lại điều thân thế của tôi?
“Anh ta điều được ?”
Giọng tôi hơi run.
“Anh ta điều được, mẹ ruột của cô tên là Tăng Tuệ.”
“Năm đó bà ta là tài nữ nổi tiếng thành phố A, gả cho một phú thương họ Phương địa phương.”
“ khi họ sinh cô , họ tìm người xem bói.”
“Người đó nói mệnh cách của cô khắc khắc mẹ, là Thiên Sát Cô Tinh, sẽ mang tai họa cho gia tộc.”
“Cho nên họ vứt cô khi cô vừa đời.”
Một lý do hoang biết bao, cũng nực biết bao.
vì mấy lời nhảm nhí của một thầy bói giang hồ, họ vứt con gái ruột của mình.
“ đó thì ?”
“ đó, việc ăn của nhà họ Phương càng lúc càng lớn, trở thành hào môn thành phố A.”
“Họ lại sinh một đứa con trai, xem như báu vật.”
“Mười mấy năm trước, cả nhà họ di dân nước ngoài.”
Thiến nhìn tôi, trong mắt mang theo đồng .
“ khi T.ử điều được những chuyện , anh ta không nói với cô.”
“Anh ta cầm những tài liệu , tìm mẹ ruột của cô.”
Tim tôi từng một chìm xuống.
Tôi dường như đoán được anh ta muốn .
“Anh ta muốn ?”
“Anh ta một cuộc giao dịch với họ.”
“Anh ta nói với họ rằng cô là tiến sĩ Đại A, gả cho một doanh nhân trẻ tuổi tiền đồ vô lượng là anh ta.”
“Cô sống rất tốt, rất thể diện.”
“Anh ta cam đoan với họ, cần họ bằng lòng một khoản tiền ‘tài trợ’ cho công ty của anh ta, anh ta sẽ mãi mãi giữ kín bí mật , không cô phiền cuộc sống ‘hạnh phúc’ của họ.”
“Mà họ, thoát khỏi ‘vết nhơ’ là cô, cũng bù đắp một cái gọi là ‘nợ nần’, đồng ý.”