Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

đi rồi.

Tạm thôi.

lòng tôi biết rõ, đây chỉ là bắt đầu.

Với tính cách của mẹ tôi, sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

Sẽ còn lần sau.

Rồi lần sau nữa.

Cho đến khi lấy được tiền.

Tôi nhìn chiếc điện thoại tay.

Danh thiếp của luật sư Phó vẫn còn.

Có lẽ, tôi nên gọi cho anh ấy rồi.

Chương 9

Mùng năm Tết.

Văn phòng luật sư Phó.

Tôi kể lại toàn bộ tình hình hai ngày qua.

Anh nghe xong, im lặng rất lâu.

“Cô Hàn, tình hình của cô phức tạp hơn tôi dự đoán.”

“Ý anh là sao?”

“Bên mẹ cô, thật sự kiện cô không phụng dưỡng, thì đúng là sẽ hơi phiền.”

Tim tôi trầm xuống.

sẽ bắt tôi trả tiền?”

“Sẽ.” anh nói. “ không nhiều. Theo tình hình của mẹ cô, có thu nhập riêng không?”

“Có, lương hưu mỗi hơn hai nghìn.”

“Vậy dễ rồi.” anh nói. “Có lương hưu thì mức cấp dưỡng sẽ không cao, tối đa vài trăm mỗi .”

Tôi thở phào.

,” anh nói tiếp, “bên hai em trai cô có thể sẽ có thái khác.”

thái gì?”

có thể kiện cô, yêu cầu chia lại tiền đền bù.”

Tôi sững người.

“Tiền đền bù?”

“Đúng. Căn nhà lại, theo lý người con đều có quyền thừa kế. Mẹ cô chia hết cho hai con trai, điều vốn có vấn đề.”

Tôi từng đến chuyện .

“Tôi có thể đòi lại sao?”

“Có thể.” anh nói. “ phải kiện, và sẽ mất nhiều .”

Tôi một lúc.

“Còn bên Lý thì sao?”

“Lý kiện sẽ hơi phiền. Dù ký thỏa thuận ly hôn, anh ta có thể viện lý do cô che giấu tài sản yêu cầu chia lại.”

“Có thắng không?”

“Không chắc.” anh nói. “Phải xem chứng cứ. anh ta chứng minh được lúc trúng thưởng hai người ly hôn và cô cố ý giấu, có thể chấp nhận.”

lòng tôi lạnh đi.

“Vậy tôi phải làm sao?”

Luật sư Phó cười nhẹ.

“Cô Hàn, đừng lo. Mọi chuyện đều có cách.”

Anh mở ngăn kéo, lấy một tập tài liệu.

“Tôi làm cho cô một phương án hoạch định tài sản, cô xem thử.”

Tôi nhận lấy, lật từng trang.

Quỹ tín thác, bảo hiểm, đầu tư, bất sản…

Toàn thuật ngữ chuyên môn khiến tôi hoa cả mắt.

“Nói đơn giản,” anh giải thích, “việc đầu tiên cô làm là chuyển tiền vào một nơi an toàn.”

“Nơi nào?”

“Quỹ tín thác gia đình.”

Tôi nghe anh giải thích.

Tín thác gia đình — giao tiền cho tổ chức chuyên nghiệp quản lý, lợi nhuận thuộc tôi, vốn được bảo vệ, không ai vào được.

Dù có kiện tụng, khoản tiền không nằm phạm vi phân chia.

“Làm vậy được thật sao?”

“Được.” anh nói. “ , khoảng một đến hai .”

Một hai

đó thì sao?”

đó cô phải giữ vững.” anh nói. “ đến gây chuyện thì cô gọi cảnh sát. kiện thì cô ứng kiện. Chỉ tiền không đứng tên cô, không làm gì được.”

Tôi gật đầu.

“Còn một chuyện nữa.”

“Chuyện gì?”

Anh nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc.

“Con trai cô.”

Tim tôi thắt lại.

cô muốn giành quyền nuôi, bây giờ là cơ hội.”

“Ý anh là sao?”

“Bên Lý biết không chia được tiền, rất có thể sẽ dùng đứa trẻ gây sức ép. Hoặc dùng con đòi tiền, hoặc thậm chí đẩy quyền nuôi sang cho cô.”

Tôi im lặng.

Anh nói đúng.

Với tính cách của Lý , chuyện hoàn toàn có thể xảy .

“Vậy tôi phải làm gì?”

cô muốn con, phải chủ .” anh nói. “Trước khi anh ta kịp phản ứng, cô nộp đơn yêu cầu thay đổi quyền nuôi.”

“Có thắng không?”

“Điều kiện hiện tại của cô tốt hơn anh ta rất nhiều.” anh nói. “Có nhà, có xe, có thu nhập ổn định, sẽ nghiêng phía cô.”

Tôi rất lâu.

“Được.”

Rời khỏi văn phòng luật sư, tôi gọi điện cho Tiểu Mẫn.

“Thế nào rồi?” cô ấy hỏi.

“Tìm được luật sư rồi.”

“Vậy thì tốt.”

“Tiểu Mẫn,” tôi nói, “mình muốn giành quyền nuôi con.”

Cô ấy im lặng một chút.

“Cậu kỹ ?”

“Rồi.”

“Bên Lý …”

“Mình biết anh ta sẽ làm ầm lên.” tôi nói. “ mình không thể anh ta tiếp tục dùng con làm con bài.”

Tiểu Mẫn cười.

“Đúng là Hàn Tuyết mà mình quen.”

Cúp máy, tôi nhìn bầu trời xám xịt.

Sắp đổi tiết rồi.

Chương 10

sau.

Nhà mới.

Một căn hộ lớn một trăm bốn mươi mét vuông, ngoài cửa kính sát đất là cả một dải sông trải dài.

Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn những con thuyền qua lại trên mặt nước.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân.

“Mẹ!”

Một bóng nhỏ lao tới ôm lấy chân tôi.

Tôi cúi xuống bế con lên.

“Sao vậy?”

gọi điện.”

Tim tôi khẽ .

nói gì?”

nói nhớ con, hỏi con có muốn không.”

Tôi nhìn vào mắt con.

Đứa trẻ tuổi rưỡi, vẫn hiểu những chuyện phức tạp của người lớn.

“Con muốn không?”

Con một lúc.

“Không.”

“Vì sao?”

đây có mẹ, có chị Nữu Nữu.”

Tôi bật cười.

“Vậy thì lại đây.”

Con gật đầu, trượt xuống khỏi người tôi, đi tìm Nữu Nữu chơi.

Tiểu Mẫn thò đầu từ bếp .

“Lý lại gọi à?”

“Ừ.”

“Anh ta vẫn chịu bỏ cuộc?”

“Bỏ cuộc?” Tôi lắc đầu. “Kiểu người như anh ta, sẽ không bao giờ chịu.”

qua, Lý tìm đủ cách gây chuyện.

Đầu tiên là kiện tôi giấu tài sản, đòi chia lại.

Luật sư Phó giúp tôi ứng kiện, đưa chứng cứ : thỏa thuận ly hôn do chính anh ta ký, vé số tôi lĩnh sau khi ly hôn — thực tế ngày lĩnh thưởng chúng tôi có giấy ly hôn.

bác yêu cầu của anh ta.

Anh ta lại kiện đòi con, nói tôi không có quyền thay đổi quyền nuôi.

Kết quả còn thảm hơn.

Tôi có nhà, có xe, có thu nhập ổn định, lại có quỹ tín thác bảo đảm — còn anh ta có gì?

Một căn nhà vẫn còn trả góp, một mẹ cay nghiệt, một công việc bình thường.

xử con cho tôi.

Anh ta thua kiện, tức đến phát điên, đứng trước cổng chửi tôi nửa ngày.

Tôi không buồn đáp, ôm con lên xe đi thẳng.

Bên mẹ tôi yên ắng.

Không phải không muốn làm ầm, mà là không làm nổi nữa.

Hàn Lâm và Hàn ngăn lại.

Vì sao?

Vì tôi thuê luật sư, chuẩn bị kiện chia lại tiền đền bù.

Căn nhà cũ lại, chị em đều có quyền thừa kế.

Mẹ tôi tự ý chia hết là trái luật.

Hàn Lâm và Hàn vừa nghe nói kiện tụng thì lập tức chùn bước.

lén tìm tôi nói chuyện, bảo sẵn sàng bồi thường.

Tôi hỏi bồi thường bao nhiêu.

Hàn Lâm nói hai mươi vạn.

Tôi cười.

Một triệu, trả tôi hai mươi vạn, coi tôi là mày à?

Tôi không đồng ý.

Giờ vụ án vẫn đang quá trình, chắc còn kéo dài.

Tôi không vội.

còn nhiều.

Ngoài cửa sổ vang lên tiếng cười của Nữu Nữu.

Hai đứa trẻ vòng quanh phòng khách, ầm ĩ cả lên.

Tiểu Mẫn bưng thức từ bếp .

cơm thôi!”

Tôi bước tới, ngồi xuống bàn.

Bốn món một canh, nghi ngút khói.

“Mẹ, hôm nay gì?” con trai leo lên ghế, thò đầu nhìn.

“Món sườn xào chua ngọt con thích nhất.”

Con reo lên, đưa tay định bốc.

Tiểu Mẫn gõ nhẹ tay con.

“Đi rửa tay!”

Con lè lưỡi, kéo Nữu Nữu vào nhà vệ sinh.

Tôi nhìn cảnh đó, lòng bỗng ấm lên.

Đây chính là cuộc sống tôi muốn.

Đơn giản, bình yên, bên cạnh là những người thật lòng.

Điện thoại reo.

Tôi cầm lên xem, là tin nhắn của luật sư Phó.

“Lợi tức quỹ tín thác , xin kiểm tra.”

Tôi trả lời hai chữ: “ nhận.”

Tiểu Mẫn ghé lại.

“Bao nhiêu?”

xem.”

“Không xem?”

“Không.” tôi đặt điện thoại xuống. “Đủ tiêu là được.”

Cô ấy cười lắc đầu.

“Cậu giờ đúng kiểu sống rất ‘thiền’.”

Tôi cười.

Không phải thiền, mà là cuối cùng hiểu rồi.

Tiền, đủ dùng là được.

Quan trọng nhất là bên cạnh có người thật lòng với mình hay không.

“Mẹ!” con trai từ nhà vệ sinh, mặt mũi ướt nhẹp, “Con rửa xong rồi!”

Tôi lấy khăn lau mặt cho con.

Con đứng yên, đôi mắt sáng long lanh.

“Mẹ.”

“Ừ?”

“Sau chúng ta đây mãi à?”

Tôi nhìn con.

“Con muốn đây không?”

Con gật đầu mạnh.

“Muốn! đây có mẹ, có chị Nữu Nữu, có dì, còn có nhiều đồ ngon nữa!”

Tôi bật cười.

“Vậy thì đây mãi.”

Con vui vẻ bàn .

Tiểu Mẫn múc cho tôi một bát canh.

gì thế?”

Tôi nhìn dòng sông ngoài cửa sổ.

sau .”

“Sau sao?”

“Sẽ ngày càng tốt hơn.”

Cô ấy cười.

“Tất nhiên rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.