Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/30mv7xWjQi

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
lễ khởi công, phóng viên hỏi về quan hệ giữa tôi và Châu.
Anh định trả lời, tôi cầm micro trước.
“Hiện là đối tác.”
Phóng viên lập tức hỏi:
“Sau này thì sao?”
Tôi Châu.
Anh tôi.
Ánh mắt mang theo ý cười.
Tôi đáp:
“Sau này phải xem biểu hiện của tổng.”
Cả hội trường vang lên tiếng cười.
Đây là lần đầu tiên tôi không phủ nhận hoàn toàn.
Sau xuống sân khấu, Châu đi bên cạnh tôi.
“ tối nay có ăn cơm chưa?”
“Có .”
Anh dừng .
“Thật sao?”
“Anh không muốn thì thôi.”
“Muốn.”
Anh lập tức nói.
“ hàng tôi đặt ba trước.”
Tôi nhướng mày.
“Anh hôm nay tôi sẽ đồng ý?”
“Không .”
“ sao đặt sớm như ?”
“Mỗi tuần tôi đều đặt một lần.”
“Nếu cô không đồng ý, tôi hủy.”
Tôi bật cười.
“Lãng phí thời gian.”
“Không lãng phí.”
Anh tôi.
“Chờ đợi một người đáng để chờ không tính là lãng phí.”
Câu nói ấy khiến tôi im lặng vài giây.
Tôi chờ Thẩm Hoài An rất lâu.
sự chờ đợi của tôi đi kèm với tự tổn thương.
Còn Châu không đứng yên.
Anh vẫn sống cuộc đời của mình.
Làm tốt công việc.
Tôn trọng khoảng cách của tôi.
tôi quay đầu, anh tới một .
Không nhiều hơn.
Không ít hơn.
14
Một năm sau, tôi khởi động sưu tập “Mười hai ánh trăng”.
Không phải để trở .
Mà để hoàn giấc mơ năm mười bảy tuổi.
Tôi mời mười hai trẻ cùng tham gia.
Mỗi người phụ trách một .
Toàn lợi nhuận dùng để hỗ trợ học sinh có hoàn khó khăn theo học nghệ thuật.
Buổi trình diễn tổ chức bảo tàng mỹ thuật của phố.
Vé bán hết trong vòng ba phút.
Tối hôm đó, tôi đứng phía sau sân khấu người mẫu mặc váy ba ra.
Đó là tôi vẽ mười bảy tuổi.
Sau mười ba năm, cuối cùng nó xuất hiện dưới ánh đèn.
Mẹ đứng bên cạnh đỏ mắt.
“Ngày ấy mẹ nghĩ con sẽ trở .”
“Con nghĩ .”
“Có tiếc không?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“ là giấc mơ của con năm mười bảy tuổi.”
“ quản lý đầu tư là lựa chọn của con lúc trưởng .”
“Con có hoàn giấc mơ cũ.”
“ có tiếp tục con đường hiện .”
“Không nhất phải bỏ một thứ giữ thứ còn .”
Mẹ mỉm cười.
“Con hiểu như là tốt.”
Sau buổi diễn, một nhân viên nói có người muốn gặp tôi.
Tôi ra hành lang.
Người đứng đó là Thẩm Hoài An.
Một năm không gặp, anh trầm lặng hơn trước.
Anh tấm áp phích “Mười hai ánh trăng” trên tường.
“Rất đẹp.”
“Cảm ơn.”
“Anh mua vé.”
“Tôi .”
Danh sách khách mời có tên anh.
Anh quyên góp một khoản lớn cho quỹ hỗ trợ học sinh nghệ thuật.
không dùng tên Thẩm thị.
ký một chữ “An”.
Tôi không chối khoản tiền.
Bởi vì người nhận nó là những đứa trẻ cần giúp đỡ.
Không phải tôi.
Anh đưa cho tôi một chiếc hộp.
“Tặng .”
“Tôi không nhận quà riêng.”
“Không phải quà.”
Anh mở hộp.
Bên trong là màu vẽ Maries cũ.
Chính là màu năm đó anh muốn tặng Kiều Nhược Sơ.
Hộp màu sử dụng gần hết.
Anh nói:
“Anh tìm thấy nó trong kho đồ cũ của họ Thẩm.”
“Sau cô ấy chối, anh vẫn giữ.”
“ sao đưa cho tôi?”
“Anh nghĩ đó là khởi đầu của tình yêu.”
“Sau này , đó là khởi đầu của sự cố chấp.”
Anh đóng nắp hộp.
“Anh không muốn giữ nữa.”
“Tôi không cần.”
“Anh .”
Anh im lặng một lúc rồi nói:
“Thanh Nghi, anh không đến để làm phiền .”
“ muốn xin lỗi.”
“Không phải xin quay .”
“ không phải xin tha thứ.”
“Anh muốn nói, những năm đó là anh có lỗi.”
“ chuyện thời cấp ba.”
“Đến cuộc hôn nhân ba năm.”
“Anh luôn coi tình cảm của là thứ đương nhiên tồn .”
“Anh không hiểu một người phải thất vọng bao nhiêu lần có bình tĩnh rời đi.”
“Đến đi rồi, anh bắt đầu .”
Tôi yên lặng nghe.
Một năm trước, có lẽ tôi sẽ cảm thấy chua xót.
bây giờ lòng tôi rất bình yên.
Tôi nói:
“Lời xin lỗi của anh, tôi nhận.”
Mắt anh hơi sáng lên.
Tôi nói tiếp:
“ thôi.”
Ánh sáng ấy tắt.
Anh khẽ gật đầu.
“Anh hiểu.”