Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Tôi hít sâu một hơi, tấm thiệp mời trong ngực .

Là em gái tự tay đưa cho tôi.

Ngày tiệc mừng thọ, em tránh đám đông, nhét nó tay tôi, đôi mắt cong cong:

“Chị, có cái này , sau này bất cứ lúc nào chị thăm em.”

“Cửa họ sẽ luôn mở cho chị.”

Tôi siết chặt tờ giấy, đi về phía phòng bảo .

Bảo là một người đàn ông trẻ tuổi.

ta đang lướt điện thoại, nghe tiếng bước chân chẳng buồn ngẩng .

“Tôi muốn gặp thiếu phu nhân họ .”

Tôi đưa tấm thiệp qua.

ta nhận , liếc một cái bật khẩy.

“Giả.”

Tôi sững lại.

gì?”

ta ném tấm thiệp trả lại. Mảnh giấy rơi xuống đất.

“Loại trò này một ngày tôi gặp mấy lần.”

“Ngay cả tư ấn họ không có, cầm tờ giấy rách mà đòi trà trộn họ ?”

“Đám nghèo kiết xác các người muốn trèo cao phát điên à?”

3

Tôi nhìn tấm giấy dưới đất.

Giả? Không có tư ấn?

Sao có ?!

Bảo vẫn lải nhải không ngừng:

“Mau cút đi, đừng đứng đây chướng mắt. Còn không đi tôi gọi người đấy.”

Tôi ngẩng , đáy mắt lạnh dần.

Cơn giận bùng trong lòng, ngón tay tôi mất kiểm soát khẽ động.

Con cú đêm kêu một tiếng trời, hung dữ nhìn chằm chằm tên bảo .

Bảo sợ hãi lùi lại một bước, sắc trắng bệch.

muốn làm gì?”

Tôi lạnh lùng , lòng bàn tay chém thẳng về phía cổ ta.

Kẻ nào dám cản tôi, kẻ đó chết!

“Dừng tay!”

Một tiếng quát nghiêm khắc vang từ trong cổng.

Một người đàn ông trung niên mặc áo kiểu Trung Sơn loạng choạng chạy .

Ông ta chạy trước tôi, người khom lưng.

Giang bớt giận! Bảo này mới tới, có mắt không tròng, không nhận ! Tôi thay nó xin lỗi !”

Ông ta xoay người, tát thẳng tên bảo .

“Mắt chó mày mù à! Đây là chị ruột thiếu phu nhân! Còn không quỳ xuống!”

Bảo sợ mức quỳ phịch xuống đất, liên tục dập .

Tôi nhìn quản gia kia.

“Tôi chứ?”

, ! Mời đi tôi!”

Tôi đi ông ta trong.

Con cú đêm bay trời, cánh xé qua màn đêm, kéo một luồng gió.

Đi qua ba sân viện, tôi sân chính.

Đèn đuốc sáng trưng.

Xuyên qua ô cửa chạm hoa, tôi nhìn thấy người trong.

Em gái tôi đang ngồi chiếc giường mềm, ôm một đứa trẻ trong lòng, khẽ ngâm nga đồng dao để dỗ nó.

Nghiên ngồi cạnh, tay cầm một quả nho, lột vỏ đưa môi em.

Em há miệng ăn, ngước mắt nhìn ta, cong cả mắt.

ta hôn đỉnh tóc em.

Cả khung cảnh ấm áp mức không bắt lỗi chút nào.

Đúng là khuôn em gái tôi.

Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi.

Lẽ nào vì quá nhớ em gái nên tôi phát điên, mới nhận nhầm hài cốt một người xa lạ thành em?

Vết nối xương kia, vết thương cũ ở xương quai xanh kia, chẳng lẽ đều chỉ là trùng hợp?

Người trong phòng nghe thấy động tĩnh liền bước đón.

Em gái đẩy cửa, vừa nhìn thấy tôi, lập tức nở nụ ngạc nhiên vui mừng.

“Chị! Sao chị lại quay về ?”

Em chạy tới, một tay nắm cánh tay tôi, đáy mắt toàn là vui mừng.

Tôi nhìn bàn tay đang nắm tay mình.

ngón út có một vết lồi rất mảnh, giống như vết sẹo lâu năm.

Tim tôi đập mạnh một cái.

Nó giống dấu vết để lại sau khi nối xương.

Là tôi nghĩ nhiều sao?

Người trước mắt thật sự là em gái tôi?

“Chị?” Em lắc lắc cánh tay tôi.

“Sao chị không gì? Mau đi, ngoài lạnh.”

Em gái kéo tôi phòng.

Nghiên đứng ở cửa, khẽ gật với tôi, không gì.

Tôi đi em trong, ngồi xuống cạnh giường mềm.

Em tự tay rót cho tôi một chén trà nóng, lại dặn quản gia chuẩn bị bánh đường và mì nước nóng mà tôi thích ăn.

“Chị, lần này chị quay lại, có sẽ không đi nữa không?”

Em nhìn tôi, đôi mắt sáng , y hệt trong ký ức.

Tôi trong ngực một chiếc lọ sứ nhỏ, đưa cho em.

chị mang cho em. Bổ khí huyết, chị tốn rất nhiều tiền mới phối .”

Em nhận , mở nhìn một cái, đậy lại.

“Vẫn là chị thương em nhất!”

Chỉ là sau đó em hơi nâng cằm, dùng giọng điệu kiêu ngạo mà tôi chưa từng thấy, đưa chiếc lọ cho quản gia.

“Cất đi. Đồ chị tặng, cất cho kỹ.”

4

Tôi ngẩn .

Loại này là do tôi dùng bí pháp U Minh Hiệp luyện thành.

Tổng cộng chỉ có ba viên. Có giữ mạng, mạng.

Năm em gái mười lăm tuổi trúng thi độc, tôi từng cho em uống một viên.

Em đáng lẽ nhớ mùi đắng thơm đặc biệt này.

nhớ loại này chỉ có hai chị em chúng tôi biết lai lịch.

Nhưng bây giờ, em thậm chí không hỏi một câu, đã tin lời tôi rằng đây là “phối” ?

Nỗi nghi ngờ trong lòng tôi bắt cuộn .

Em lại ghé tới.

“Chị, chị đói không? Em bảo bếp nấu cho chị bát mì nhé?”

Tôi nhìn em.

Khuôn này, giọng này, nụ này giống hệt em gái tôi.

Nhưng ánh mắt ta không đúng.

Ánh mắt em gái nhìn tôi vĩnh viễn có chút ấm áp dựa dẫm.

Chưa bao giờ xa cách, lạnh nhạt và mang sự dò xét như thế này.

Tôi vươn tay, nắm tay ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.