Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
quán bar, đèn màu rực rỡ, tiếng người ồn ào náo nhiệt.
Tôi dựa quầy bar, nheo mắt tìm mục tiêu.
[Người này không được, gầy quá. Người kia không ổn, nhìn là biết thận yếu. Người kia tạm được, nhưng đủ đẹp.]
sau khi gặp Bùi Tịch, tiêu chuẩn ngắm trai của tôi lên hẳn.
Tìm mãi không có kết quả, tôi đành cúi đầu uống liên tục.
Một người đàn ông ráo cầm ly tới bắt chuyện.
“Chào mỹ nữ.”
Tôi nhìn kỹ.
Phải công nhận là khá đẹp trai.
Đường nét còn hơi giống Bùi Tịch, vóc dáng rất đẹp.
Anh ta cười : “Cô đi một à?”
Tôi hơi ngà ngà say, gật đầu.
Người đàn ông ngồi xuống bên cạnh, vẫn giữ khoảng cách lịch sự.
“Tôi thấy cô uống khá nhiều rồi, có cần tôi gọi đưa cô không?”
Tôi xua tay.
ra tôi còn muốn uống thêm.
“Anh đẹp trai, anh đừng nói chuyện với cô ấy nữa. Cô ấy sẽ không trả lời đâu.”
Một giọng nữ ngọt ngào nhưng ch.ói tai vang lên bên tai tôi.
uốn éo đến cạnh người đàn ông.
là âm hồn bất tán.
Người đàn ông : “Tại sao?”
liếc tôi một rồi cố ý nói to: “Vì cô ta vốn không biết nói! Cô ta là người câm!”
Tôi cầm ly định đổi chỗ.
“Ê, đừng đi chứ.”
chặn tôi .
“Chuyện tôi còn tính sổ với cô đâu.”
Tôi trợn trắng mắt.
Khóe mắt chợt nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Cô ta đang ngồi trên ghế sofa, vẻ đầy thích thú nhìn tôi.
Đó là chị gái tôi… Hứa Thư Tâm.
16
nhỏ chị gái tôi đã không vừa mắt tôi.
Nhưng chị ta từng ra tay đ.á.n.h tôi.
Thế nhưng mỗi tôi bị người khác bắt nạt, chị bao giờ giúp.
Chị chỉ mặc nhiên để mặc, rồi đứng một bên lùng nhìn.
Ngày cưới, tôi ở phòng nghỉ chịu đủ mọi lời mỉa mai.
Có người còn sờ soạng tôi, xé hỏng váy cưới, làm rối tóc tôi.
Hứa Thư Tâm không nói một lời.
Chị ta đứng chắn cửa, kẹp một điếu t.h.u.ố.c giữa hai ngón tay, chậm rãi hút.
Mỗi nhìn thấy dáng vẻ ấy của chị, tôi đều thấy sống lưng, thậm chí cả người run lên.
17
“Hứa An Tứ!”
Tiếng tôi trở thực tại.
Cô ta nhìn tôi trên , mắt tràn ngập vẻ khinh thường.
Cô ta chế giễu: “Có phải cô bị tổng giám đốc Bùi đuổi khỏi nhà rồi, không còn chỗ để đi nữa không?”
Người đàn ông lớn đứng chắn tôi.
“Đừng nói cô ấy như vậy.”
đẩy anh ta một .
“Tôi muốn nói thế nào thì nói, liên quan đến anh?”
Tôi lập tức đẩy ngược , tiện tay tát cô ta một .
“Bốp!”
Khí thế hung hăng của lập tức biến mất.
Cô ta ôm sưng đỏ, tức giận trừng tôi.
“Cô dám đ.á.n.h tôi?”
[ tát này là trả cho cô.]
Tôi dẫn người đàn ông lớn rời khỏi quầy bar, đồng thời rời khỏi tầm mắt của Hứa Thư Tâm.
Điều kỳ lạ là không đuổi theo.
18
Ở một góc quán bar, tôi dùng điện thoại gõ chữ cảm ơn người đàn ông.
[Cảm ơn anh lúc nãy.]
Nhìn dòng chữ trên màn hình, anh ta ngượng ngùng cười.
“Không có , đừng khách sáo.”
Anh ta tự giới thiệu: “Tôi tên Chu Gia Hiên.”
Tôi gõ: [Tôi là Hứa An Tứ.]
lúc ấy, men bắt đầu ngấm.
mắt tôi quay cuồng, cổ họng và dạ dày đều nóng rát.
Tôi loạng choạng định nhà.
Chu Gia Hiên tới đỡ tôi.
“Để tôi đưa cô .”
Tôi nhớ đến tính khí khó chịu của Bùi Tịch, chắc chắn sẽ tra đủ điều nên đang định chối.
Chu Gia Hiên vòng tay ôm lấy vai tôi, gần như tôi lòng.
Đột nhiên, một cánh tay mạnh mẽ chen ngang, tách tôi và anh ta ra.
Tôi ngẩng đầu lên.
Đập mắt là gương đầy tức giận của Bùi Tịch.
Anh nắm lấy cổ tay tôi, mạnh tôi phía , giọng nói cố nén lửa giận: “Hứa An Tứ, là gan lớn .”
[Hì hì. này toi rồi.]
Chu Gia Hiên vẫn muốn tách hai chúng tôi ra.
Anh ta Bùi Tịch: “Anh là ai?”
Bùi Tịch lùng liếc anh ta một .
“Tôi là chồng cô ấy.”
Nói xong, Bùi Tịch không nói thêm lời nào, thẳng tôi rời đi.
19
Bùi Tịch sải nhanh ở phía .
Tôi bị anh đi, lảo đảo suốt dọc đường.
thêm đang say , hai chân càng không nghe sai khiến.
Tôi c.h.ử.i thầm lòng: [Mẹ nó, đi chậm chút được không! Đất ngoài đồng còn việc gấp lắm à?]
Bùi Tịch dừng .
Tôi không kịp phản ứng, đ.â.m sầm lưng anh.
Bùi Tịch quay người, cúi xuống vác bổng tôi lên vai rồi ném .
hơi và ẩm, tôi run lên một .
Bùi Tịch đè cả người lên, bóp cằm tôi, gặng : “Bệnh còn khỏi hẳn mà đã chạy ra ngoài uống ? Người đàn ông kia là ai? dám lén tôi đi gặp người khác?”
Một tràng câu khiến tôi bực bội.
làm gan to hơn, tôi trút hết mọi uất ức tích tụ bấy lâu.
Đến cả ngôn ngữ ký hiệu lười dùng, tôi giơ nắm đ.ấ.m liên tục đ.ấ.m người anh.
[Không cần anh quản! Không cần anh quản! nào tìm anh anh bảo tôi cút, giờ còn không cho tôi tự ra ngoài chơi sao?]
Đánh một lúc, nước mắt trào ra.
Bùi Tịch không hề phản kháng, mặc cho nắm đ.ấ.m của tôi rơi xuống người .
Đánh đến mệt, tôi cuộn người , che khẽ nức nở.
Bùi Tịch đắp áo khoác của lên người tôi, rồi trở ghế lái, khởi động .
20
đến nhà, Bùi Tịch dùng áo quấn kín người tôi rồi bế phòng ngủ.
Nằm trên giường, tôi nhắm mắt giả c.h.ế.t, lòng âm thầm tính toán: [Ngày mai sẽ giả vờ say đến mất trí nhớ, chẳng nhớ hết. Anh ta thì cứ bảo không biết. là thiên tài.]
Tôi lặng lẽ chờ Bùi Tịch rời đi.
Ai ngờ anh chẳng những không đi, còn dùng ngón tay mí mắt tôi lên.
“Đừng giả vờ nữa, tôi biết ngủ.”
[C.h.ế.t tiệt… Sao anh ta phát hiện được vậy?]
Tôi gạt tay anh ra, ngượng ngùng ngồi dậy.
“Khóe miệng cười lệch cả rồi.”
Bùi Tịch hừ , có chút đắc ý.
“Định giả vờ say đến mất trí để quỵt nợ không?”
Tôi vội lắc đầu, ra ký hiệu giải thích: [Không có, không có. Lúc nãy sự ngủ rồi.]
Bùi Tịch tỏ vẻ chẳng tin.