Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tò mò nhìn qua cửa sổ, tôi một cậu bé đang ngồi xổm dưới cột đèn, buồn chán nhặt đá ném chơi.
Tôi chưa từng đứa bé nào đẹp cậu ấy, đến mức không buồn ngủ nữa, cứ thế nhìn lén cậu ta rất lâu.
Đến khi phát hiện sắc cậu ta không ổn, tôi cất tiếng hỏi.
cậu ấy nơi khác đến, trốn nhà chơi lạc đường, còn sốt.
Tôi lập thay đồ, dẫn cậu ta tìm đường theo mô tả.
Hồi nhỏ tôi nói nhiều lắm, đến đâu kể đến đấy.
Mỗi con đường ở quê đều gắn với một kỷ niệm tôi, tôi cứ luyên thuyên kể cho cậu nghe đủ thứ thú vị.
Phần lớn thời gian cậu ấy chỉ im lặng gật đầu, thỉnh thoảng hỏi vài câu nhỏ nhẹ.
Cuối cùng cũng gặp bố cậu ấy giữa đường. Chú ấy cảm ơn tôi mãi, còn hỏi tôi , muốn tặng quà.
Hồi đó tôi mê Thủy Thủ Trăng, nhất là Thủy Thủ Trăng Usagi.
Ai hỏi tôi muốn , tôi cũng chỉ nói muốn đồ có hình Thủy Thủ Trăng thôi.
Lúc đó chú ấy còn muốn đưa tôi về nhà, nhưng tôi cậu bé kia trông yếu quá chối, bảo chú mau đưa cậu ấy bệnh viện.
Trẻ con thì hay quên, chưa đầy mấy hôm sau tôi quên bẵng này.
Giờ đây, khi ôm mô hình Usagi trong tay, ký ức chôn giấu lâu bỗng tràn về rõ rệt.
Một cảm xúc phức tạp dâng , có điều đó chực vỡ oà trong lòng.
Tôi khẽ nghẹn ngào:
“Vậy … cậu bé năm đó chính là Tạ Duệ Huyền?”
9
“Đúng vậy.”
“Còn chú lúc đó… chính là chú ạ?”
Chủ tịch Tạ mỉm cười gật đầu:
“Phải, là chú đấy.”
Ông nói:
“Chú hứa sẽ tặng cháu một món quà, dù đến muộn thế này… cháu sẽ không trách chú chứ?”
Tôi mắt hoe đỏ, khẽ lắc đầu cười:
“Cháu quên mất lâu .”
“Đứa bé ngốc, khóc? Là chú có lỗi với cháu.”
“Đêm đó, ông nội Duệ Huyền bất ngờ cao huyết áp, cả nhà phải lập quay về thành phố. Sau đó chuyển ra nước ngoài sinh sống.”
“Cũng ông nội nó mà nhà chú mãi không về nước.”
“Chú còn nhớ, lúc Duệ Huyền cứ buồn bã suốt. Ban đầu chú tưởng nó lo cho ông nội.”
“Cho đến khi nó tốt nghiệp, nằng nặc đòi về nước, còn chủ động nhờ người tìm tin cháu… lúc ấy chú — thì ra Duệ Huyền luôn cháu.”
“Cũng đó, chú chợt nhớ ra — chú còn nợ cô bé năm đó một món quà.”
“Chú thất hứa … không cô bé đó có trách chú không.”
“Sau này nghe nói nó tìm cháu , chú rất muốn xem rốt cuộc cháu bây giờ ra , để có thể bù đắp món quà ấy.”
“ vậy chú lén trở về trước nó, đến gặp cháu sớm hơn. Không ngờ cháu… không thay đổi chút nào.”
Thì ra, anh ấy… tôi rất lâu .
Tôi cố kìm nước mắt, đỏ bừng hỏi:
“Cháu không thay đổi… là ạ?”
Chủ tịch Tạ cười sảng khoái:
“ dáng cháu định đá cửa phòng khách sạn hôm đó, y dáng năm xưa cõng Duệ Huyền cháu. Chú nhìn một là nhận ra ngay.”
“……”
Trời ơi, đúng là mắc cỡ muốn độn thổ.
Năm đó Tạ Duệ Huyền sốt cao, tôi cậu ấy càng càng lảo đảo, sợ cậu ngất giữa đường dìu cõng về.
Tôi còn nhớ, lúc ấy cậu ấy còn miễn cưỡng hợp tác lẩm bẩm:
“Cõng thế này… xấu hổ chết mất.”
Rõ ràng đang sốt mà lòng tự trọng cao ngút trời.
Còn vụ định đá cửa khách sạn — thật ra là tôi gõ mãi không ai mở định nhấc chân đạp, ai ngờ đúng lúc đó cửa mở ra.
Tôi chưa hề đá, chỉ là… tình thế bất đắc dĩ thôi. Nếu có cách khác, tôi tuyệt đối sẽ không làm mấy mất vậy.
Trời cũng khuya, tôi chào tạm biệt Chủ tịch Tạ. Tạ Duệ Huyền đưa tôi về.
xe, anh hỏi:
“ nãy em với bố anh nói vậy? Ông ấy cười to ghê, ở trên tầng ba mà anh còn nghe đấy.”
Tôi cười đắc ý:
“Bí mật.”
Tạ Duệ Huyền nhíu mày đầy nghi hoặc:
“Không nói anh à?”
“Không thể.” Tôi nhướng mày, “Trừ khi, anh dùng bí mật mình để đổi.”
Anh rất phối hợp:
“Vậy xin hỏi, anh có thể dùng bí mật nào để đổi đây?”
“Em cảm em anh hình không em lắm, vậy em làm ?”
“ đó á?” Khóe môi anh khẽ cong , cười nhẹ, “Nó rõ ràng là em đấy chứ.”
“Hả?”
“Ngốc à, nếu nó không một người, thì đến nói nó cũng chẳng thèm.”
“Nếu nó từng nói với em điều không lịch sự, thì là nó đang cố tình thử lòng em thôi. Thằng bé là vậy đấy, em sẽ quen.”
Tôi: “?”
Nói vậy là… đầu Tạ Chi Hằng cố tình trêu chọc tôi à?
Tôi phì cười :
“ đồ em đáng ghét!”
“Em hỏi xong , vậy còn bí mật em muốn thì ? Anh định nói chưa?”
Tôi lập giở chiêu cù nhây:
“Không muốn nói nữa.”
“ vậy?”
“ em anh trêu em, mà anh là anh nó, phải thay nó… chịu phạt.”
Anh lười biếng đáp:
“ thôi, không nói cũng — vậy thì hôn anh một .”
Tôi sững người, sau đó nhân lúc anh không đề phòng, đột nhiên nghiêng người tới, đặt một nụ hôn nhẹ môi anh.
“, hôn thì hôn.”
— HOÀN TOÀN VĂN —