Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2Vq8cJEg1g

Gậy chụp ảnh 4 chân Tripod điện thoại livestream, quay phim, chụp ảnh kéo dài 180cm, có remote

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

“Lúc đầu tôi đúng là mù mới tin ba xạo của cậu, đi tên thích kiểm soát điên rồ đó! Tôi nói cho cậu biết, chờ tôi dành đủ tiền, việc đầu tiên là ly hôn! Để anh ta cưới công việc của anh ta luôn đi! Ai thích hầu hạ thì cứ đi hầu hạ!”

Tôi đập tay xuống bàn, gào lên thống khoái, trút hết mọi uất ức và tức giận dồn nén suốt mấy tháng qua.

Gào xong, tôi giác xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh.

Tiếng nhạc dường như cũng nhỏ lại.

Mọi người ở các bàn xung quanh đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

Tôi thấy có gì đó không ổn, theo năng quay đầu lại.

Chỉ một quay đầu, hồn tôi suýt bay mất.

Ngay phía sau chỗ của chúng tôi — Lục Cảnh Thâm đang đó.

Anh ta cầm một ly whisky trong tay, màu rượu hổ phách sóng sánh dưới ánh đèn.

Bên cạnh anh còn có vài người đàn ông mặc vest chỉnh tề, trông giống đối tác làm ăn.

anh thì… đang chậm rãi nhìn tôi.

Ánh mắt anh sâu thẳm, lạnh lẽo, mang theo vẻ giễu cợt, như đang nhìn một con khỉ đang nhảy nhót.

Vài người đi cùng anh, biểu cũng muôn màu muôn vẻ.

Ai nấy đều nhịn cười đến mặt tím tái, như cười không dám.

Cơn say của tôi tỉnh sạch trong khoảnh khắc.

Máu từ đỉnh đầu chảy ngược xuống chân, tay chân lạnh toát, đầu óc trống rỗng.

Tôi chết ngay tại chỗ.

sự chết ngay tại chỗ.

Tô Dao che mặt, như thể “tôi không quen cô ấy”, hận không thể chui xuống gầm bàn trốn đi.

Xong rồi.

Lần này sự xong rồi.

Nói xấu sếp sau lưng, lại còn hô hào ly hôn, bị chính chủ quả tang tận mặt.

Đây chẳng phải là hiện trường xã hội tử vong đỉnh hay sao?

Lục Cảnh Thâm đứng dậy, sải dài từng đi về phía tôi.

Mọi ánh mắt xung quanh đều dồn vào chúng tôi.

Anh tới trước mặt tôi, bóng người lớn lại một lần bao phủ tôi.

Anh cúi người xuống, ghé sát tai tôi, giọng trầm thấp chỉ đủ hai người nghe thấy:

“Ly hôn?”

“Được thôi.”

“Cứ quẹt hết sạch tiền trong thẻ của tôi, rồi làm sập luôn công ty tôi đi, tôi sẽ thả em đi.”

thở nóng hổi phả vào vành tai tôi, nhưng tôi lại như rơi vào hầm băng.

Trong giọng nói ấy chứa đầy uy hiếp và bá đạo.

Chưa kịp để tôi phản ứng, anh đã túm cổ tay tôi, lực mạnh đến mức tôi không thể chống cự.

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, anh kéo tôi ra khỏi quán bar như kéo một bao tải.

Đầu óc tôi vẫn còn đứng hình, chỉ có thể bị anh lôi đi như một xác không hồn.

Xấu hổ, phẫn nộ, và một nỗi sợ hãi mơ hồ… hoàn nhấn chìm tôi.

05

Ngày hôm sau, tôi đội hai quầng thâm to đùng dưới mắt, với tâm thế coi như ra pháp trường, đi làm.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, vừa xuống bàn làm việc, điện thoại nội bộ từ văn phòng giám đốc đã tới.

“Giang Nhiễm, lên văn phòng tôi một chuyến.”

Là giọng của Lục Cảnh Thâm, nghe không ra vui buồn.

Tôi hít sâu một , chỉnh lại đầu tóc quần áo, ôm tâm trạng như đi chịu hình, gõ cửa văn phòng giám đốc.

“Vào đi.”

Tôi đẩy cửa vào, thấy Lục Cảnh Thâm đang sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, mặt không xúc nhìn màn hình .

Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính sát đất khổng lồ chiếu vào, viền quanh người anh một quầng sáng vàng nhạt, nhưng không hề làm tan đi lạnh toát ra từ anh.

“Lục , anh tôi.” Tôi cúi đầu, không dám nhìn anh.

“Ừ.” Anh đáp một tiếng, vẫn không ngẩng đầu, “Báo cáo tiến độ dự án tuần trước đi.”

Tôi sững người trong giây lát, không ngờ anh lại đầu bằng công việc.

Tôi đè nén sự bất an trong lòng, đầu báo cáo.

Suốt trình, anh không nói một , chỉ lặng lẽ nghe, thỉnh thoảng gõ nhẹ lên mặt bàn.

Tôi nói đến khô cả cổ họng, cuối cùng cũng báo cáo xong, căng thẳng chờ đợi phán quyết của anh.

Thế nhưng anh không tỏ thái độ gì, chỉ tắt màn hình , tựa người ra sau lưng ghế, hai tay đan vào nhau đặt trước người, ánh mắt cuối cùng cũng rơi lên mặt tôi.

“Tối qua ở quán bar nói những đó, đều là lòng?”

Đến rồi.

Cuối cùng cũng đến rồi.

Tôi lắc đầu như trống bỏi, trên mặt nặn ra nụ cười lòng:

nói nhảm sau uống rượu thôi ạ! Lục anh đừng để bụng! Tôi say nên nói bừa nói bãi!”

“Thế à?” Anh nhướng mày, “Tôi lại thấy gan em không nhỏ.”

Anh đứng dậy, vòng qua bàn làm việc, từng một ép sát tôi.

Tôi theo phản xạ lùi về sau, cho đến lưng chạm vào tủ sách lạnh ngắt, không còn đường lui.

Anh vây tôi giữa thân thể anh và tủ sách, tạo một không gian khép kín đầy áp lực.

Anh hơn tôi cả một đầu, từ trên nhìn xuống, đôi mắt đen phản chiếu gương mặt hoảng loạn của tôi.

“Ở công ty thì ông chủ.”

“Về nhà thì sao?”

“Hôm qua còn thẳng tên họ mắng tôi, hử?”

Giọng anh trầm xuống rất thấp, khàn khàn nguy hiểm, từng chữ như lông vũ khẽ quét qua màng tai tôi.

Tôi sợ đến mức không dám thở mạnh, cơ thể cứng đờ, tim đập loạn xạ.

Ngón tay anh bỗng nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào anh.

Đầu ngón tay anh lạnh lẽo, chạm vào da tôi khiến tôi lên.

“Đã thấy tôi tinh lực dồi dào như vậy…”

“Có phải nên thực hiện một chút… nghĩa vụ vợ chồng rồi không?”

thở anh nóng ấm, lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt và hương gỗ lạnh, ập xuống tôi như thủy triều.

Hai má tôi đỏ bừng, đầu óc rối loạn, tim đập nhanh như nhảy khỏi lồng ngực.

Khuôn mặt anh ngày càng gần, tôi thậm chí nhìn rõ cả hàng mi dày của anh.

Tôi căng thẳng nhắm chặt mắt, nghĩ rằng gì đó sắp xảy ra.

Đúng lúc này —

“Cốc cốc cốc.”

Cửa văn phòng bị gõ.

Tôi lập tức to mắt.

Cửa không đóng kín, Lâm Phi Phi bưng một cốc cà phê, trực tiếp đẩy cửa vào.

nhìn thấy cảnh tượng mập mờ trước mắt, cả người cô ta cứng đờ, cà phê suýt thì đổ ra ngoài.

Sắc mặt cô ta tái mét trong nháy mắt, ánh mắt tràn đầy chấn kinh, ghen tỵ và không thể tin nổi.

Ngay cửa bị đẩy ra, Lục Cảnh Thâm đã lập tức đứng thẳng người.

Anh khôi phục dáng vẻ lãnh cấm dục thường ngày, như thể người đàn ông đầy xâm lược ban nãy chỉ là ảo giác của tôi.

Anh xoay người, lạnh lùng nhìn Lâm Phi Phi.

“Vào không biết gõ cửa sao?”

Giọng anh tràn đầy uy nghi và không hài lòng.

Lâm Phi Phi sợ đến lên, vội vàng xin lỗi:

“Xin lỗi Lục , tôi… tôi không biết anh đang bận.”

Cô ta đặt cốc cà phê xuống, gần như bỏ chạy khỏi văn phòng.

Trong phòng lại trở nên yên tĩnh.

Lục Cảnh Thâm buông tôi ra, chậm rãi chỉnh lại cà vạt, như thể chẳng có gì xảy ra.

Anh liếc tôi một nhàn nhạt, ném lại một câu:

“Tối về nhà, rồi sổ với em.”

Sau đó anh lại sau bàn làm việc, tiếp tục xử lý văn kiện.

Tôi đứng yên tại chỗ, tim vẫn chưa bình tĩnh lại, vừa có giác may mắn sống sót sau tai nạn, lại vừa có một nỗi hụt hẫng khó tên.

Khoảnh khắc bị Lâm Phi Phi gặp ban nãy, trong lòng tôi lại có một giác sung sướng bí mật.

Tôi nhất định là điên rồi.

06

Cảnh tượng Lâm Phi Phi nhìn thấy trong văn phòng hôm đó, như một gai, cắm sâu vào tim cô ta.

Từ ngày đó trở đi, sự địch ý cô ta dành cho tôi không còn là những mỉa mai nửa kín nửa hở, biến sự nhằm vào và chèn ép không chút che giấu.

Cô ta đầu liên tục gây khó dễ cho tôi trong công việc.

Tài liệu tôi làm, cô ta luôn tìm được lỗi.

Khách hàng tôi liên hệ, cô ta tìm mọi cách cướp mất.

Tôi biết cô ta ghen tỵ —

Ghen vì tôi được xe Lục Cảnh Thâm,

Ghen vì tôi nhận được sự “chăm sóc đặc biệt” của Lục Cảnh Thâm.

Nhưng tôi không ngờ, lòng ghen tỵ của cô ta lại khiến cô ta làm ra không có giới hạn như vậy.

Gần đây công ty đang đấu thầu một dự án cực kỳ quan trọng, ảnh hưởng trực tiếp đến tích nửa cuối năm.

Lục Cảnh Thâm đích thân chỉ huy, còn chỉ đích danh tôi vào tổ dự án, phụ trách lên phương án cốt lõi.

Điều này càng khiến Lâm Phi Phi đỏ mắt.

Cô ta thay đổi thái độ, chủ động với tôi, nói giúp tôi chia sẻ công việc.

“Giang Nhiễm, dự án này quan trọng, một mình cậu chắc chắn không xoay xở nổi. Phần phân tích dữ liệu thị trường để tôi làm cho, tôi quen mảng này.”

Cô ta cười rất chân .

Tôi tuy cảnh giác trong lòng, nhưng khối lượng công việc quả rất lớn, thời gian lại gấp, một mình tôi khó lòng đảm đương.

Hơn , cô ta là trụ cột nghiệp vụ của công ty, về phân tích dữ liệu đúng là chuyên nghiệp hơn tôi.

Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn đồng ý.

Tô Dao biết , đặc biệt điện nhắc tôi:

“Nhiễm Nhiễm, con Lâm Phi Phi đó nhìn là biết không phải dạng hiền lành, cậu nhất định phải cẩn thận, đừng để bị bán rồi còn giúp người ta đếm tiền.”

Miệng tôi đáp cho qua, nhưng trong lòng lại thấy Tô Dao làm .

Dù sao cũng cùng một công ty, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu gặp, cô ta chắc không đến mức làm đáng.

Nhưng tôi đã ngây thơ.

Tối trước ngày hợp phương án cuối cùng, Lâm Phi Phi gửi cho tôi một báo cáo dữ liệu thị trường đã chỉnh lý.

Báo cáo làm rất đẹp, hình ảnh chữ nghĩa đầy đủ, mạch lạc rõ ràng.

Tôi không nghĩ nhiều, trực tiếp tích hợp dữ liệu của cô ta vào phương án cuối cùng của mình.

Ngay trước gửi phương án hoàn chỉnh cho Lục Cảnh Thâm, không hiểu sao tôi lại nhớ tới nhắc nhở của Tô Dao.

Mang theo nghi ngờ, tôi kho dữ liệu nội bộ công ty, định kiểm tra lại số liệu Lâm Phi Phi đưa cho tôi.

Không xem thì thôi —

Xem rồi thì hồn bay phách lạc.

báo cáo dữ liệu Lâm Phi Phi gửi tôi, dùng bộ dữ liệu cũ của năm ngoái!

Hơn , mấy con số then chốt nhất còn bị cô ta sửa đổi một cách tinh vi!

Nếu tôi dùng bộ dữ liệu này để thuyết trình đấu thầu, không chỉ khiến công ty mất dự án quan trọng này, còn biến công ty trò cười của cả ngành!

thân tôi toát mồ hôi lạnh, sống lưng phát rét.

Thủ đoạn độc ác!

Cô ta tôi trước mặt Lục Cảnh Thâm, trước mặt bộ ban lãnh đạo, hoàn thân bại danh liệt!

Tôi nhìn chằm chằm màn hình , tức đến rẩy.

Lúc này, cách thời hạn nộp phương án cuối cùng chỉ còn chưa đầy ba tiếng.

làm lại bộ dữ liệu thì căn không kịp.

Tôi cuống cuồng tìm dữ liệu chính xác mới nhất trong kho công ty, nhưng phát hiện quyền hạn của tôi không đủ, không thể truy cập tài liệu mật cấp nhất.

Phải làm sao đây?

Tôi sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, đi qua đi lại trong văn phòng.

Trong tuyệt vọng, tôi điện thoại ra, lướt đến số của Lục Cảnh Thâm.

Ngón tay tôi lơ lửng trên nút , nhưng mãi vẫn không bấm xuống.

Cầu cứu anh sao?

Nói cho anh biết tôi bị đồng nghiệp hãm hại, suýt chút làm hỏng cả dự án?

Như vậy chẳng phải thừa nhận với anh rằng tôi nhìn người không ra, năng lực kém cỏi, là một kẻ vô dụng hay sao?

Với cách nghiêm khắc của anh, anh sẽ nhìn tôi thế nào?

Không.

Tôi không thể để anh coi thường tôi.

Tôi chìm sâu vào sự giằng xé và tuyệt vọng tột cùng.

07

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, tiếng tích tắc của đồng hồ trên tường như đang đếm ngược sinh mệnh cho tôi.

Tôi không thể chờ chết.

Tôi nhất định phải tự cứu mình.

Tôi ép thân phải bình tĩnh lại, não bộ vận hành hết công suất, suy nghĩ tất cả những khả năng có thể.

Quyền truy cập cơ sở dữ liệu không đủ, tìm phòng IT thì đã muộn.

Hy vọng duy nhất… có lẽ là ở Lục Cảnh Thâm.

Dữ liệu cốt lõi mới nhất, nhất định nằm trong của anh.

Nhưng, làm sao tôi được?

Một ý nghĩ chợt lóe lên như sét đánh trong đầu tôi.

Từng có một lần, tôi đến văn phòng anh để đưa tài liệu, vô tình nhìn thấy anh khóa laptop cá nhân.

Tôi nhớ mang máng, mật khẩu hình như là… một dãy số.

Hình như liên quan đến một ngày đặc biệt.

đó tôi chẳng để tâm, nhưng giờ đây, đó lại là chiếc phao cứu sinh duy nhất của tôi.

Là ngày sinh nhật anh? Ngày lập công ty?

Tôi lắc đầu loại bỏ từng khả năng.

Bỗng nhiên, một ngày kỳ quặc lóe lên trong đầu tôi —

Ngày chúng tôi đăng ký kết hôn.

Ý nghĩ này điên rồ và liều lĩnh.

Một người đàn ông lạnh lùng, lý trí như anh, lại dùng ngày mang đầy màu sắc tình cá nhân đó làm mật khẩu?

Mặc kệ.

Đã chết đến nơi rồi, liều một phen cũng chẳng sao.

Tôi hít sâu một , lặng lẽ lẻn vào văn phòng giám đốc vắng người.

Laptop của anh đặt trên bàn, đang ở chế độ nghỉ.

Tôi nắp , màn hình sáng lên, hiện ra ô nhập mật khẩu.

Tôi nín thở, ngón tay rẩy, từng chữ số một gõ vào ngày đăng ký kết hôn của chúng tôi.

Nhấn Enter.

Giây tiếp theo, giao diện desktop quen thuộc hiện ra.

… được rồi!

Không ngờ sự được!

Tôi lập tức đưa tay bịt miệng, ngăn tiếng hét suýt bật ra.

Tim tôi vì căng thẳng và hưng phấn đập thình thịch, cứ như đang đi ăn trộm.

Không dám chậm trễ, tôi vội vàng lục tìm trong anh.

Quả nhiên, trong một thư mục được mã hóa kỹ càng, tôi tìm được báo cáo dữ liệu thị trường mới nhất và chính xác nhất.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.