Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 5

“Tổng Giám đốc Diệp,” tôi thận trọng mở miệng,

“Thật ly hôn không vì chuyện mua nhà.

Anh còn trẻ, sự nghiệp vững vàng, chuyện kết hôn sớm muộn cũng đến.

kia anh đã giúp tôi nhiều như vậy, tôi có gì đáp, lại càng không thể làm vướng bước anh.

Nên mình ly hôn sớm tốt hơn…”

“Không ly hôn.”

Diệp Thanh Hoài ngắt lời tôi, điệu cứng rắn không cho thương lượng.

Tôi kinh ngạc nhìn anh.

Gương mặt tuấn tú không chút cảm xúc.

Anh dựa lại ghế, lại trở về dáng vẻ tự cao tự tại của Tổng Giám đốc Diệp:

“Tôi là đông của Hoàn Vũ, nếu ly hôn thì phải phát thông thay đổi quyền lợi phần, ảnh hưởng đến giá phiếu.”

“Tôi có thể ký cam kết!”

Nghe lý do là vì chuyện phiếu, tôi thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi không gì cả, cũng không để thông đó ảnh hưởng tới công ty.”

Anh dường như mất kiên nhẫn, gõ gõ mặt bàn với vẻ bực bội:

“Tôi vừa mới nhậm chức mà đã công bố ly hôn, ảnh hưởng đến lòng tin của đông và hội đồng quản trị.”

Đôi mắt đen nheo lại nguy hiểm:

“Năm xưa là vì giúp em nên mới kết hôn, lẽ em lại hại tôi?”

Tôi bị hỏi đến không thốt được lời nào.

Đúng là tôi sai thật… nhưng căn nhà…

“Còn chuyện mua nhà,”

Diệp Thanh Hoài như nhìn thấu tâm tư tôi,

“Có thể đứng tên người khác , vài năm nữa chuyển lại cho em.

Tất cả thủ tục tôi lo.”

Sự im lặng lại bao trùm giữa hai người.

Anh không tiếp tục ép tôi, bình thản nhìn tôi, như thể chắc chắn tôi không chối.

Cuối cùng,

“Một năm,”

Tôi giơ một ngón ,

“Một năm sau, chờ anh ổn định rồi, mình ly hôn.”

 

Vẻ căng thẳng trên gương mặt Diệp Thanh Hoài chợt dịu đi, như băng giá tan chảy.

Anh đưa phải về phía tôi.

Tôi do dự đưa , bị anh nắm chặt .

Khóe môi anh cong lên với nụ cười đầy tự tin, ánh mắt lóe sáng như có dòng nước chảy:

“Vậy thì, nói lời giữ lời nhé, bà xã.”

10

Nhận làm cố vấn cho Hoàn Vũ cũng đồng nghĩa với núi công việc đè đầu.

nghỉ trưa, tôi đầu óc quay cuồng đi tìm đồ ăn, thì bất ngờ bị tiếng còi dồn dập làm giật mình.

Chiếc Maybach màu đen nghênh ngang dừng ngay cửa toà nhà, thu hút không ít ánh mắt tò mò công khai lẫn kín đáo.

Cửa hạ xuống, lộ gương mặt quen thuộc.

Người này đến làm gì?

Tôi chột dạ nhìn quanh, bước nhanh ba bước thành hai đến cạnh :

“Anh đến đây làm gì?”

Giữa hàng lông mày lùng là nụ cười như có như không, Diệp Thanh Hoài gõ nhẹ lên cửa :

“Lên .”

“Đi đâu?”

“Mua nhà.”

Đúng là tổng tài, hiệu suất không thể chê.

Trong căn hộ mẫu, nhân viên tư vấn tên Tiểu Lương thao thao bất tuyệt thuyết trình.

Tôi đã nghe bài này mười mấy lần rồi mà không hề thấy phiền.

Diệp Thanh Hoài đi một vòng, chau mày:

“Căn này nhỏ đấy.”

Tiểu Lương quả không hổ là người bán hàng xuất sắc, lập tức tươi cười tiếp lời:

“Căn này là dạng nhỏ, phù với người sống một mình.

Căn bên cạnh có loại 160 mét vuông, 4 phòng ngủ, sau này hai vị sinh em bé cũng đủ rộng rãi.”

Gương mặt Diệp Thanh Hoài hiện rõ vẻ hài lòng, thuận choàng vai tôi:

“Đi xem thử đi.”

Tôi bị anh kéo bất ngờ, cả người cứng đờ:

“Không… không đâu.”

“Sao lại không?”

Anh siết chặt , ánh mắt thoáng vẻ tinh nghịch:

“Lỡ sau này sinh rồi thì sao…”

Trời đất quỷ thần ơi!

Người này đang nói gì vậy?

Tôi như bị điện giật, kéo anh sang một bên, hạ quát:

“Anh diễn nghiện rồi à? Sinh với đẻ gì chứ?!”

“Tôi thấy căn này được rồi.

Một phòng ngủ một phòng làm việc là đủ.”

Nghe vậy, sắc mặt Diệp Thanh Hoài trầm xuống, nhìn tôi chằm chằm:

“Vậy còn tôi thì sao? Tôi ở đâu?”

Anh?

Đây là nhà của tôi mà!

phải tên anh có mười căn nhà sao, muốn ở đâu thì ở!

Thấy tôi đơ mặt , vẻ không vui trên gương mặt Diệp Thanh Hoài càng đậm, môi mím lại đầy khó chịu:

“Tôi mất bao nhiêu công sức giúp em, vậy mà trong nhà lại không chừa cho tôi một chỗ?”

Tôi nghe nhầm không đấy?

Sao trong lời anh lại có vẻ… tủi thân?

Tôi bị logic thần kỳ của anh làm cho quay mòng mòng, đầu óc rối loạn, mơ hồ đồng ý chừa cho anh một ghế sofa giường.

Đến khi ký đồng xong, tôi mới tỉnh táo lại,

Rốt cuộc là ai giúp ai chứ?

Nếu không phải anh không chịu ly hôn, tôi có nhờ anh làm thủ tục hộ không?!

Tôi mang cảm giác bị lừa trở về , mặt mày u ám. Diệp Thanh Hoài thì còn bận ấm ức: “Dù gì em cũng là bà Diệp, mà nhà này trông nghèo nàn quá.” “Không đủ à? đồng với Hoàn Vũ cũng đủ trả đặt cọc rồi còn gì.” “Không phải vì .” Tôi cẩn thận nhét đồng túi, nhỏ nhẹ: “ có toà nhà này mới là nhà của tôi.”

Diệp Thanh Hoài sững người. “Căn nhà cũ của tôi và bà nội, đây nằm chính ở vị trí này.” Tôi quay sang cười với anh: “Hồi đó vì phẫu thuật, tôi phải bán căn nhà đi.” “Bây , cuối cùng tôi cũng có thể mua lại nó rồi.”

11

sau khi mua nhà, tôi lại càng bận hơn. Ban ngày chạy qua chạy lại giữa văn phòng luật và Hoàn Vũ, ban đêm còn phải nghiên cứu chuyện trang trí nhà mới. Diệp Thanh Hoài bắt đầu thường xuyên gửi link cho tôi: 【Làm sao để thiết kế một căn hộ nhỏ ấm cúng】、 【Nhật ký cải tạo tổ ấm 89m² cho hai người】、 【Trang trí tổ ấm theo cách của bạn và người ấy】… kiểu kiểu vậy.

Có lần đang toàn văn phòng, anh thậm chí còn gửi cho tôi… một con chó. 【Diệp Thanh Hoài: Anh nghĩ em có thể nuôi một con border collie.】 Tôi ngẩng đầu liếc nhìn, Giám đốc đang thao thao bất tuyệt thuyết trình, Còn Diệp Thanh Hoài thì mặt như ngồi phía trên, ai đoán nổi là đang làm trò gì dưới bàn.

Tôi bực bội nhắn lại: 【Người đi làm, không có thời gian dắt chó.】 Người trên bục cúi đầu một chút, 【Diệp Thanh Hoài: Anh có.】

Ha ha, đúng là lũ tư bản đáng ghét. Nuôi chó? Tôi thấy anh đúng là chó thật rồi.

Nói là nói vậy thôi, gu thẩm mỹ của người này lại rất ổn. Thế nên khi tôi kịp nhận , giấy dán tường màu kem mà anh gửi đã dán lên nhà, sàn gỗ xương cá cũng lót kín từng góc phòng.

Thậm chí, tôi bắt đầu nghiêm túc nghĩ xem có nên nuôi chó thật không. Tưởng tượng cảnh Diệp Thanh Hoài nghiêm túc bị chó kéo chạy khắp sân, tôi không nhịn được bật cười ngay giữa cuộc . Sếp trừng tôi một , tôi vội bụm miệng cúi đầu xuống.

Không đùa đâu, có vẻ… cũng khá đáng yêu đấy chứ.

ấy tôi đến Hoàn Vũ làm việc như thường lệ. Sắp tan làm, Vương – người phụ trách phối – vội chạy đến có tài liệu gấp, mai lãnh đạo dùng. Tôi liếc đồng hồ, ừm, tối nay có thể làm xong. Làm luật sư mấy năm rồi, tăng ca là chuyện thường. Tôi đã quen rồi.

là dạo này mệt quá, uống bao nhiêu cà phê cũng không cản nổi cơn buồn ngủ. Không biết đã thiếp đi lúc nào.

Cuối tháng mười, trời nhá nhem, không khí se . Một chiếc áo vest trượt khỏi vai tôi, tôi dụi mắt cúi xuống nhặt. Chất vải cao cấp, đường may tinh xảo, phảng phất mùi gỗ dịu nhẹ.

“Dậy rồi à?” Tôi bật dậy theo phản xạ, đập đầu thẳng góc bàn. “A đau!” Nước mắt lập tức trào .

Một bóng người cao lớn lập tức lao tới, đỡ tôi: “Đụng đâu rồi?” Diệp Thanh Hoài nửa quỳ mặt, bàn to ấm áp ôm mặt tôi, lo lắng vén tóc mái lên xem xét. anh lúc nào cũng bình tĩnh, mà lại đầy hoảng hốt.

Tôi dụi mắt, sụt sịt mũi, miệng mếu máo: “Đau…” Thấy không có vết thương, anh mới thở phào, ánh mắt lo lắng chuyển sang… chê trách: “Không ai bảo em ngủ ở đây cả.”

Tôi còn ngái ngủ, tủi thân nói nhỏ: “Tại anh bắt em tăng ca.” Anh sửng sốt, vừa bực vừa buồn cười: “ phải ban ngày em lười làm nên mới phải tăng ca sao?”

Tôi nhớ lại cảnh anh ngồi mà lén gửi ảnh chó, bức xúc nổi lên: “Vậy ai là người trong lúc lại ngồi xem chó hả?” Diệp Thanh Hoài bật cười, đứng dậy kéo tôi dậy theo: “Được rồi được rồi, thì không cho em tăng ca nữa, về nhà ngay.” “Không được đâu, em còn chưa làm xong…” “Không được cãi, đây là yêu cầu bên A.”

Anh khoác áo vest lên người tôi, cúi đầu cài từng cúc. Tôi ngẩng lên nhìn, gương mặt góc cạnh lùng ấy bỗng trở nên dịu dàng đến lạ. Mùi hương quen thuộc của anh bao trùm tôi.

Tôi như bị thôi miên, ngoan ngoãn gật đầu.

12

Về đến nhà thì trời đã quá nửa đêm. Diệp Thanh Hoài nói thì cứ nói, chứ người với việc còn đó. Cho tôi mười lá gan tôi cũng không dám lơ việc bên phía đối tác. Tôi rửa mặt chuẩn bị thức trắng đêm làm tiếp.

Điện thoại vang lên một tiếng “ting”. 【 Vương: Luật sư Tề, vừa nhận thông cuộc ngày mai hủy rồi, tài liệu để mấy nữa giao cũng được.】 Mùi hương nhàn nhạt còn vương nơi chóp mũi. Tôi nhìn về phía chiếc áo vest được treo gọn gàng trên giá, trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Diệp Thanh Hoài, có phải anh tốt với tôi… quá rồi không? Dân làm công không có tư cách để nửa đêm buồn vu vơ. Tôi ngủ một giấc no nê, sau như hồi máu sống lại. Nhớ lại những suy nghĩ mộng mơ tối qua, tôi tự nhủ một cách đầy lý trí — buồn ngủ thì dễ nằm mơ đẹp thôi mà.

Đang chuẩn bị cắm đầu làm việc, điện thoại lại vang. 【Diệp Thanh Hoài: Sofa giường Pháp đã về rồi, chiều em về ký nhận nhé.】 Một câu mệnh lệnh ngang nhiên như thể chuyện đương nhiên. Tôi tê tái. Vượt quyền và áp đặt có phải là kỹ năng truyền thống của tổng tài không?

Nghĩ tới tối qua, tôi lịch sự giải thích nhẹ nhàng cho anh hiểu về khái niệm “chủ quyền lãnh thổ”: 【Tổng Giám đốc Diệp, đó là nhà tôi.】 Diệp Thanh Hoài trả lời liền: 【Ừ, rồi sao?】 Dấu hỏi to đùng như tát thẳng lòng tự trọng của tôi. Tôi thật muốn đập điện thoại mặt anh , Nhưng nghĩ tới thưởng cuối năm… tự nhủ thôi thì hạ thấp giới hạn một chút cũng được. Tôi đặt điện thoại xuống, quyết định dùng sự im lặng để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ của mình.

13

Tôi vùi đầu làm việc, nộp tài liệu cho Vương. rất khách khí: “Luật sư Tề không gấp vậy đâu, Phó Tổng Tiêu qua còn dặn riêng tôi đừng thúc em.”

Phó Tổng Tiêu? Tôi cố nhớ xem người này là ai. Trong đầu hiện lên hình ảnh một chú béo trung niên bóng nhẫy — à, hình như là Phó Tổng của Hoàn Vũ. Chắc là Diệp Thanh Hoài dặn dò. Tự dưng mặt tôi nóng bừng, ậm ừ gật đầu qua loa. Vương mỉm cười đầy ẩn ý, không nói thêm gì.

Lúc quay về, đi ngang văn phòng bên cạnh, tôi nghe tiếng nói chuyện thì thào: “Luật sư Tề của bên Hằng Đức hình như có gì đó với Phó Tổng Tiêu ấy, kiểu quan hệ đó đó.” “Thật không vậy, Phó Tổng Tiêu lớn tuổi rồi mà?”

Một nữ quen thuộc hừ : “Cô trong văn phòng luật chúng tôi cũng từng dây dưa mập mờ vậy. Nếu không thì vụ của Hoàn Vũ lần này sao lại đích danh cô ?” “Thật không biết xấu hổ. May mà luật sư Phương nay nói cho bọn mình, không thì còn tưởng cô là người đứng đắn.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.