Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Mỗi khi đối diện ta, hơi lạnh trên người chàng lại sương tuyết kín.

Ta hỏi vì sao chàng liên tục tìm tỷ, chàng lạnh lùng nhìn lại.

“Nàng còn tư cách hỏi ta chuyện ấy sao?”

“Năm đó nàng rơi xuống hồ, chẳng đã cố ý dùng thể mình để dẫn dụ ta?”

“Ta không ngờ nàng lại dám nảy lòng với người vốn sẽ trở tỷ phu, còn ép Uyển Nhi rời xa kinh đến tận Giang Nam.”

Thì trong suy nghĩ của hai người họ, đã đổi một câu chuyện vậy.

Ta , chàng không chịu tin.

Ta mệt mỏi không muốn giãi bày, chàng lại càng cho rằng ta vì chột dạ nên im lặng.

Rồi tỷ có thai.

Hài t.ử trong bụng tỷ dĩ nhiên là cốt nhục của Tạ Lẫm.

Hai người còn chưa nghĩ giải quyết mối quan hệ ấy thế nào, sinh linh kia đã lặng lẽ xuất hiện.

Đúng ta nhiễm phong hàn, Tạ Lẫm đưa ta đến một ngôi chùa ngoài .

Chàng nói nơi ấy yên tĩnh, thích hợp để dưỡng bệnh.

những ngày trong chùa lại khắc nghiệt hơn ta từng tưởng.

Bên cạnh ta có một tiểu nha hoàn, không ai đến thăm, cũng chẳng người nào mang than sưởi đến.

Ta quấn chiếc chăn mỏng quanh người, co mình trong góc phòng, nhìn tuyết trong sân từng ngày dày thêm.

Cho đến khi hơi thở sắp tắt, ta biết trong bụng mình cũng đang có một đứa trẻ.

Con bé hãy còn quá , đến mức ta chưa kịp con đã đến bên mình.

nhắm mắt giữa giá lạnh, ta còn một ý niệm.

Nếu trời xanh xót cho ta làm lại, ta sẽ không bao giờ thay bất kỳ ai bước vào buổi hẹn ấy thêm lần nữa.

Ký ức kéo đến quá dữ dội, khiến bước ta chao đảo.

Ta vội quay người muốn rời , chẳng rõ mũi giày mắc vật gì, thể lập tức mất thăng bằng, nghiêng về phía .

“Cẩn thận!”

Một bàn kịp thời giữ lấy cánh ta, vững vàng đỡ ta đứng lại.

Ta ngẩng đầu, gương mặt Tạ Lẫm đã ở ngay mắt.

Hàng mày ôn hòa, ánh nhìn nhã nhặn, ngay cả nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt cũng giống hệt người trong ký ức.

Đợi ta đứng vững, chàng lập tức buông , lùi lại nửa bước cho đúng lễ, rồi đưa chiếc bình sứ đang cầm tới.

“Ta nghe nói đại tiểu thư , nên mang ít t.h.u.ố.c tốt đến thăm.”

Ta ngẩn .

“Đại tiểu thư?”

Tạ Lẫm cũng hơi nhíu mày.

“Chẳng đại tiểu thư đã cho người đưa thư, nói rằng vì trẹo nên không thể đến nơi hẹn sao?”

“Ta tìm được một loại t.h.u.ố.c trị khá tốt, mong đại tiểu thư đừng chê món quà này.”

Một lớp mồ hôi mỏng còn đọng trên trán chàng.

Có lẽ vừa được thư, chàng liền vội tìm t.h.u.ố.c, rồi không ngừng nghỉ chạy thẳng đến .

trong chốc lát, ta đã hiểu toàn bộ việc.

tỷ không muốn đến gặp Tạ Lẫm, vì thế đã mượn chính cái cớ ta vừa dùng, viết thư nói mình .

Tạ Lẫm tưởng tỷ gặp chuyện, trong lòng lo lắng nên đích tới thăm.

Không ngờ giữa đường lại chạm mặt ta, còn xem ta là người đã được định với mình.

Ta lặng lẽ lùi .

“Thế t.ử đã sai người.”

“Ta là Ngu, nhị tiểu thư của gia. tỷ của ta Uyển.”

Tạ Lẫm đứng im một thoáng, ánh mắt dừng trên mặt ta muốn ghi nhớ kỹ.

Ta không để chàng nhìn lâu, lập tức nghiêng người bước qua.

Mãi đến khi ta đã được một quãng, phía vang giọng chàng hỏi tỳ nữ rất khẽ.

“Cô nương vừa rồi… là nhị tiểu thư sao?”

Tỳ nữ đáp lời xác .

Ta nắm c.h.ặ.t mép áo, bước nhanh hơn, rẽ khỏi hành lang khi bản lại ký ức níu .

Dẫu đã xa, ta vẫn cảm được ánh mắt chàng còn dõi theo phía , tựa một tấm lưới vô hình nhẹ lưng.

Vài ngày kế tiếp, thiệp của Tạ Lẫm liên tục được đưa đến.

Lần đầu chàng mời ta cùng đ.á.n.h cờ, thưởng hoa.

Ta lấy cớ từ chối, không chịu gặp.

Qua thêm mấy ngày, chàng lại nói muốn đến thăm Uyển đang dưỡng .

khi ấy tỷ đã rời kinh , đường tới Giang Nam từ lâu.

Gia nhân không dám vạch trần lời nói dối của chủ t.ử, đành mời chàng vào rồi tìm cách ứng phó.

Không ngờ Tạ Lẫm lại cho bà t.ử dẫn đường lui xuống, một mình men theo lối đến viện của ta.

ấy, ta đang ngồi bên sổ, tỉ mỉ cắm những cành hoa hái vào bình.

Ngoài sân bỗng vang tiếng lá cỏ khẽ động.

Nhìn qua khe , ta thấy bóng chàng đứng lặng gốc hòe già.

Cảnh tượng ấy khiến ta nhớ tới kiếp .

Khi còn là phu thê, Tạ Lẫm cũng thường lặng lẽ đứng xa nhìn ta.

Có khi ở ngoài thư phòng, có khi bên cạnh vườn hoa, cũng có ta đang ngồi nấu trà nơi hành lang.

Chàng luôn dừng lại cách ta vài bước, hơi nghiêng đầu, yên lặng ngắm nhìn thể đó là một thú vui khó nói lời.

Mỗi lần ta phát hiện, chàng sẽ giả vờ vừa nhớ điều gì, lấy một cây trâm hoặc món trang sức từ áo, rồi tự cài tóc ta.

Thuở ấy, chúng ta từng hòa hợp.

Trong mắt người ngoài, ấy hẳn là một đôi phu thê thần tiên khó gặp.

nay nhìn bóng người quen thuộc qua nửa khung , trong lòng ta còn cảm giác xa lạ.

Ta lạnh mặt, lập tức kéo sổ khép lại.

Bóng chàng in trên giấy do dự hồi lâu, muốn tiến thêm một bước lại không tìm được lý do.

Một , Ngọc Đào thò đầu vào phòng.

“Nhị tiểu thư, Tạ thế t.ử đã rồi.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.