Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

“Có phải thích Chu Diệu rồi không? Nhiều năm như vẫn luôn rất nghe lời, sao đột nhiên không nghe lời ?”

Giọng anh ta xuyên qua cánh .

“Sao có thể thích người khác? Sao xứng…”

Tôi kéo mạnh ra. đang áp ngoài, suýt ngã xuống. Tôi nhìn chằm chằm anh ta.

“Anh thật sự muốn trả thù thì đi cưới mẹ tôi đi! Một đám điên, chuyện nhà các người rốt cuộc liên quan đến tôi?!”

Lần đầu tiên ánh nhuốm vẻ mờ mịt.

Tôi kéo băng cổ màu xám ra.

“Mẹ anh không phải tôi giết, ba anh không phải tôi ngủ , dựa vào đâu bắt tôi chuộc tội thay bà ấy? Mấy năm nay tôi làm chưa đủ sao?”

“Vì mẹ tôi là bảo mẫu nên anh chán ghét tất cả bảo mẫu. năm mười một tuổi tôi đã bắt đầu học nấu cơm cho anh, , người tôi không có lỗi nhất chính là anh.”

Anh ta ngơ ngác nhìn cổ tôi, giơ thử chạm vào.

“Sao lại thành ra thế ?”

Nhìn rõ vẻ đau lòng anh ta, tôi chỉ cảm thấy mỉa mai.

“Tôi làm cho ăn, Trinh Trinh. ngày mai tôi làm cho ăn không?”

Tôi dùng sức đóng sầm lại. Đêm tôi ngủ đặc biệt yên ổn.

Bởi vì tôi không mong chờ điện thoại gối có truyền tới tin nhắn đưa tôi rời đi hay không.

sẽ không mẹ .

13

hình như ngủ không ngon, bởi vì mãi đến nửa đêm, cơn mơ màng tôi vẫn nghe thấy tiếng khóc xé lòng ngoài .

Sáng hôm sau khi tôi rời đi, anh ta vẫn ngồi phòng tôi.

“Đi học à, Trinh Trinh?”

chống người muốn đứng lên, nhưng hình như hơi mất nước, ngã xuống đất.

“Có thể đừng đi học không? Tôi có rất nhiều tiền, chúng ta ở nhà đi.”

Anh ta đưa kéo ống quần tôi.

“Đừng đi không? Trinh Trinh, chúng ta ở nhà cả đời không?”

Siết chặt giấy tờ , tôi nhấc chân đi ra ngoài. hình như lại khóc.

Tôi chẳng đau lòng chút nào.

Những đêm mấy năm qua chỉ có tôi khóc, nên đến lượt anh ta rồi.

nghe nói tôi ở ký túc xá thì nhất quyết muốn tham gia cho vui. Cô ấy vừa chuyển lên giường của tôi vừa hỏi:

nửa học kỳ là thi đại học, cô định đi thành phố nào?”

Tôi ngoan ngoãn đáp lại:

“Chỉ cần không ở đây, đi đâu .”

rất không hài lòng với cách nói .

“Sao cô không có mục tiêu cụ thể ? Nghĩ mau, nghĩ mau.”

Tôi trải giường xong, ngẩng nhìn cô ấy.

“Cô muốn đi tôi à?”

gương xinh đẹp của viết đầy vẻ đương nhiên.

“Cô biết nữ phụ có nghĩa là không? Chính là để làm nền cho nữ chính. Cô đi đâu thì đương nhiên tôi đi . tôi chắc chắn sẽ đè cô một đầu, ví dụ như bây giờ.”

Cô ấy vỗ vỗ giường.

“Tại sao tôi chọn giường , biết chưa?”

Tôi thật sự lười để ý đến cô gái nhàm chán , lườm một cái rồi đi ra ngoài.

như phát hiện điều kỳ lạ, đi theo sau tôi.

Minh Trinh, biểu cảm sống động như lại xuất hiện cô, quá khó tin. Lườm thêm cái cho tôi xem?”

Nhìn thấy Chu Diệu ở dưới lầu ký túc xá nữ, cô ấy trợn lớn tôi.

“Bất kể cô thi nào, dù sao có người thi không đậu.”

Chu Diệu bị cô ấy chọc tức đến bật cười.

“Cô biết cái gọi là có tiền mua tiên không? Thi không đậu một , tôi đến một thành phố không à?”

cực kỳ ghét bỏ.

“Anh so tiền với nữ chính? Bà đây là vua của thế giới , anh biết chưa?”

“Đến mới tôi sẽ sắp xếp một nam phụ đẹp trai , giàu để đào góc tường của anh.”

Sắc Chu Diệu lập tức khó coi.

“Đồ thần kinh đọc tiểu thuyết đến phát điên.”

Tôi đi phía trước, hai người phía sau qua lại. Tuy rất ồn, nhưng đây là lần đầu tiên tôi vui vẻ như .

Dường như sau khi rời khỏi nhà họ , không khí lành rất nhiều.

Cuối tuần, dưới sự đi của Chu Diệu, tôi gặp vị bác sĩ tâm lý kia. là một dì rất xinh đẹp. Ánh dì ấy nhìn tôi không có thương hại, chỉ mang theo chút thương yêu.

“Là một đứa trẻ rất giỏi.”

Sau khi kết thúc buổi khám, dì ấy xoa đầu tôi. Sự đụng chạm dịu dàng khiến tôi hơi ngẩn ra.

“Dù không tìm thấy cách, vẫn tự cứu mình hàng nghìn hàng vạn lần.”

Bàn đỉnh đầu bị người ta vỗ xuống. Chu Diệu bất mãn “chậc” một tiếng.

14

“Dì Lưu, đừng xoa lung tung.”

Bác sĩ cười với tôi, chớp .

“Tiếp xúc nhiều với thằng nhóc có ích cho bệnh tình của cháu . Học cách đối nhân xử thế của nó, luôn tiêu hao người khác chứ không tự tiêu hao bản thân.”

Chu Diệu hơi đỏ. Anh ta đưa vuốt lại mấy sợi tóc rối đỉnh đầu tôi bị bác sĩ xoa.

Chúng tôi sóng vai đi về . Một thiếu niên đi xe đạp đột nhiên lao ra cạnh, Chu Diệu kéo tôi lùi về sau một bước.

Người kia há miệng liền :

“Mù à, sao không đi chết đi?”

Chu Diệu căng thẳng quay đầu nhìn tôi. Phát hiện tôi không phản ứng , anh ta nhẹ nhàng thở ra, sau lại nhíu mày.

Minh Trinh, gặp loại người bảo cô đi chết như thì cô phải lại.”

Anh ta nghiêm túc.

“Học theo tôi.”

Anh ta một câu rất bẩn. Không khí yên tĩnh, Chu Diệu càng lúc càng đỏ.

“Ờ, tôi dạy cô câu đơn giản .”

“Chu Diệu, cảm ơn anh.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.