Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8KkLtKcUGv

Gậy chụp ảnh Selfie 4 chân A14 1M8 điều khiển từ xa có phân loại đèn trợ sáng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Ngoại truyện Phó Đình Vân
1
Năm mười tám , Phó Đình Vân trào lưu trợ cho hai học nghèo.
Danh sách được rút ngẫu nhiên ở huyện Đường Hoa.
Trùng hợp hai học nghèo đó cùng , nhỏ hơn anh chín .
Bình thường Phó Đình Vân chỉ phụ trách bỏ tiền, mọi việc khác đều giao cho gia.
Chỉ mỗi năm vào kỳ nghỉ đông và nghỉ hè rảnh rỗi mới nghe gia báo cáo tiến độ trợ.
Cậu nam tên Ôn khá khiến người ta yên tâm, lần nào cũng đứng nhất toàn trường, tiền thưởng các cuộc cũng nhận đến mỏi tay.
Người còn lại thì không được lý tưởng lắm.
Càng lật bài về sau, sắc mặt Phó Đình Vân càng đen.
“Toán chỉ được 3 điểm! Não cô ta mọc kiểu gì vậy?”
“Các người chẳng lẽ không mời gia sư cho cô ta ?”
gia cũng rất bất lực.
“Đã mời , nhưng cô bé đó thật sự học không vào.”
Phó Đình Vân hoàn toàn không tin.
Anh lục trong nhà cũ tìm sổ ghi chép học tập trước đây mình.
“Mang cho cô ta.”
“Tôi không tin có người xem liệu học tập do tôi tổng kết mà còn kém như vậy!”
Kết quả năm sau, kỳ nghỉ hè, toán được 8 điểm.
Lần này Phó Đình Vân thật sự tin .
2
Năm hai mươi tám , Phó Đình Vân cuối cùng cũng gặp được trong truyền thuyết — người từng toán 8 điểm.
Cô hệt tưởng tượng anh.
Trông rất ngoan ngoãn, mắt mang sự thuần khiết chưa từng bài toán ô nhiễm.
Anh hỏi cô sau này muốn gì.
vô cùng nghiêm túc trả lời.
“Tôi muốn gả cho một người giàu như ngài.”
Phó Đình Vân suýt bật cười.
Gả cho người giàu có lẽ còn có một phần trăm khả năng.
Nhưng như anh — xuất thân thế gia như vậy, khả năng gần như bằng không.
Sau đó một năm việc ty quá nhiều, đến mức quay cuồng.
Phó Đình Vân thỉnh thoảng lại bay nước ngoài.
Hiếm còn nghe tin tức hai học được trợ này.
Ôn ở trường nhận học bổng bình thường.
Còn ngoài việc đi học thì blogger nhan sắc trên mạng, nghe nói chỉ nửa năm đã tăng hơn mười vạn người dõi.
Bàn tay cầm thuốc Phó Đình Vân khựng lại.
Không hiểu trong đầu anh bất giác hiện lên gương mặt gầy gò xám xịt như mèo con trong phòng tiếp khách ngày đó.
Bỗng nhiên có chút tò mò cô bây giờ trông .
Nhưng giây tiếp trợ lý đã đưa liệu việc tới.
Anh lại tiếp tục vòng rộn mới.
3
nhật hai mươi chín .
Vừa hay gần đây ty không quá .
Phó Đình Vân dứt khoát tổ chức tiệc nhật năm nay trên .
trăng phủ lên mặt .
Du thuyền sang trọng rực rỡ đèn, như một hòn đảo xinh đẹp đang trôi.
Tiếng hoan hô từ trong thỉnh thoảng vang , nhanh chóng gió mặn ẩm nghiền nát.
Sự xa hoa trụy lạc đó kéo dài suốt ba ngày hai đêm.
Điều Phó Đình Vân không ngờ .
Dù anh đã trốn vẫn nhận được điện thoại thúc cưới từ nhà cũ.
Nhưng cho dù nói thế nào, Phó Đình Vân cũng chỉ trả lời một câu.
“Yêu đương, kết — những đó chưa bao giờ nằm trong kế hoạch cuộc đời tôi.”
Ông nội tức giận cúp máy.
“ sẽ có ngày cháu hối hận vì lựa chọn mình.”
Hừ.
Nếu anh hối hận thì anh chó.
Một đứa trẻ lớn lên nhìn quen cảnh cha mẹ liên cãi vã còn mong nhân mang lại hạnh phúc.
Phó Đình Vân đi đến lan can cúi đầu châm thuốc.
ngẩng lên lần nữa, mắt bỗng một bóng người trên boong tàu thu hút.
Chỉ thấy dưới màn đêm đen.
Cô gái mặc chiếc váy đỏ nổi bật, làn da trắng như sứ, ngũ quan xinh đẹp quyến rũ.
Nhịp tim dần rối loạn.
Cho đến điếu thuốc trong tay cháy hết, Phó Đình Vân cũng không tìm thấy người này trong ký ức.
Anh khẽ nâng cằm hỏi gia bên cạnh.
“Đó thiên kim nhà ai? Trước đây chưa từng thấy.”
gia nhìn mắt anh.
“Hình như … .”
“Mấy ngày trước cô ấy say sóng nên ở trong phòng nghỉ, chắc bây giờ mới thích nghi.”
Ngón tay đang dập tắt thuốc Phó Đình Vân khựng lại.
Lại thấy Ôn đi tới trước mặt cô, hai người nói .
Ôn dường như kể gì đó.
Cô chọc cười, đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm.
Không biết có phải vì màu son cô tô quá nổi bật.
Phó Đình Vân vô thức nuốt khẽ.
Không hiểu lại muốn cô…
(Hết)