Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Chủ Trần, vảy cá chưa cạo sạch kìa!” “Trần Hân! Tay chân nhanh nhẹn lên chút xem nào, lau cái bàn thôi mà cứ lề mề cái không biết!”

6.

Tôi nghe mà ngớ người ra, nhìn Trần đầy thắc mắc: “Cái người đang đứng tay năm ngón kia là tổ tiên nhà anh đấy à?”

Trần gãi đầu đầy ngượng ngùng: “Đấy là dì , người giúp việc nhà anh, làm ở đây cũng lâu rồi.” Tôi cạn luôn. Tôi đã từng thấy chủ nhà đối xử khách sáo với giúp việc, chứ chưa bao thấy giúp việc coi mình là Thái hậu, còn coi chủ nhà như nô tài mà sai bảo thế này. Trần gãi gãi đầu, nói thêm: “Bố anh tính lành, ngại va chạm, Hân Hân thì cũng sợ dì ấy…” Đây đâu là tính lành, đây rõ ràng là những quả hồng mềm thành tinh, bị người ta bóp nát bét ra cũng không dám hục hặc một tiếng. Tôi cũng cạn , đây là lần đầu tiên tôi thấy một gia đình tri thức mà sống cam chịu, uất ức đến thế này. Nhưng vì là lần đầu tiên đến chơi nhà, tôi cũng không tiện tay năm ngón vào chuyện nhà người ta ngay tức. Tôi đè cục tức trong lòng xuống, đặt quà gặp mặt một bên rồi đi thẳng vào . “Cháu chào chú dì ạ, để cháu vào phụ một tay.” Trần cuống cuồng ngăn lại: “Nhiễm Nhiễm à, không cần đâu con ——” Tôi đã nhanh tay đón lấy cái xẻng nấu ăn trong tay bà, nhóm lửa, đảo thức ăn, rồi trút ra đĩa, mọi động tác đều thành thục, lưu loát như nước chảy mây trôi. Lúc người lại, tôi vô nhìn thấy những vết bầm tím trên cổ tay của Trần Hân. “Hân Hân, tay em bị làm sao thế này?” Con bé sợ hãi co rúm người lại, giấu nhẹm tay ra sau lưng: “Dạ… không, không sao đâu ạ…” Sắc mặt dì hơi thay đổi, ngay tức đanh đá chen ngang: “Nó hậu đậu va quệt vào đâu đấy chứ! Đừng có mà đổ vả cho người khác!”

7.

Bây tôi chưa có thời gian rảnh để tính toán với mụ ta, tập trung vào việc nấu nướng, Trần cũng ở bên cạnh phụ giúp. Cục diện trong bỗng biến thành chủ nhà và khách khứa thì bận tối tối mũi, còn người giúp việc thì thảnh thơi ngồi chơi. Mụ giúp việc kia khoanh tay đứng nhìn một hồi, cuối cùng còn cười khẩy một tiếng đầy mỉa mai: “Con gái thời nay ghê gớm thật, biết cách thể hiện trước mặt bạn trai gớm.”

Đến lúc ăn cơm, mụ ta nghiễm nhiên ngồi vào vị trí chủ tọa, thản nhiên gắp miếng sườn ngon nhất, vừa nhai nhồm nhoàm vừa liếc xéo tôi đ.á.n.h giá: “Anh Trần này, con bé này ghê gớm quá, sau này về làm dâu là khó chiều lắm đấy. Tôi bảo thật, cưới vợ là cứ chọn đứa nào lành, biết giữ bổn phận.” Trần Hân sợ đến mức không dám đặt đũa xuống. Bố Trần mấp máy , cuối cùng cũng rặn ra được một câu: “Đang ăn cơm, bà bớt nói vài câu đi.” “Úi dào, ông nói thế là ý ? Tôi làm việc ở nhà Trần này bao nhiêu năm, chẳng qua cũng là muốn tốt cho cái nhà này thôi!” Mụ ta cao giọng lên, nước bọt bay tung tóe cả vào mâm cơm, “Cưới vợ thì điều đầu tiên là thục, biết nghe . Cái kiểu ghê gớm đanh đá như thế kia thì sau này trong nhà ai làm chủ? Đàn ông con trai còn chút thể diện nào nữa không?” Trần nhìn tôi, lại nhìn mụ ta, nhưng rồi lại nuốt cục tức vào trong theo thói quen cam chịu. Cả bữa cơm chìm trong một bầu không khí nghẹt thở và uất ức đến mức nực cười. Một gia đình lớn như thế này, vậy mà lại bị một mụ giúp việc nắm thóp, đè đầu cưỡi cổ đến mức này.

8.

Tôi nhịn hết nổi rồi. “Chát!” Một tiếng động thanh vang lên. Tôi đập mạnh đôi đũa xuống bàn. Tất cả mọi người đều giật nảy mình, dồn ánh về phía tôi. Tôi nở một nụ cười lạnh tanh, nhìn chằm chằm vào vị trí “ Thái hậu”: “Dì này, dì là người làm cho nhà Trần, là người giúp việc, đúng không?” Mụ ta sững người một lát, sau đó hếch cằm lên đầy thách thức: “ đấy, thì sao nào?” “Được, là giúp việc thì tốt rồi.” Tôi gật đầu, nụ cười trên vụt tắt, giọng điệu đanh lại “Bây , ngay tức, cút khỏi cái ghế chủ tọa đó cho tôi. Nếu không ăn cơm thì đi dọn dẹp cho sạch đi, lưới lọc máy hút mùi đến lúc rửa rồi đấy, vết dầu mỡ trên ga cũng lau sạch cho tôi.” Mụ ta sa sầm mặt mũi: “ lấy cái quyền huy tôi?” “Hỏi hay lắm, tôi dựa vào việc dì đang ăn cơm của nhà Trần đấy. Đã nhận tiền lương của người ta thì bây lo mà làm việc đi.” Mụ ta tức cầu cứu bố Trần: “Chủ Trần! Giáo sư Lý! người cứ trơ ra nhìn con bé này bắt nạt tôi thế à?” Bố Trần há hốc mồm không nói được , Trần thì ngập ngừng muốn nói lại thôi. Lúc này, Trần bỗng lên tiếng: “Dì , nghe Nhiễm Nhiễm đi.” Mụ giúp việc thấy hình không ổn, vừa lầm bầm c.h.ử.i rủa vừa ấm ức hậm hực đứng dậy dời chỗ khác.

9.

Tôi bước thẳng vào , cầm lấy cái bát mụ ta vừa nhúng qua loa vào chậu nước, rồi nhìn cái giẻ lau mụ ta quẹt đại cái trên mặt ga. “Dì gọi cái này là dọn dẹp sạch rồi đấy à?” Tôi lạnh lùng hỏi. “Thế là được rồi còn !” Mụ ta phắt lại, giọng thé lên chua ngoét “Chủ nhà còn chẳng thèm nói , đến lượt quản chắc?” Tôi chẳng buồn đôi co, trực tiếp rút điện thoại ra chụp ảnh lại toàn bộ góc bẩn thỉu. “ làm cái trò đấy!” Mụ ta lao vào định giật điện thoại, nhưng bị tôi thẳng tay đẩy ngã ra một bên. “Làm giúp việc mà vô pháp vô thiên như thế này, dì tưởng không ai trị được dì chắc?” Tôi nói với Trần : “Gọi điện cho ty giới việc làm đi anh.” Nói rồi, tôi nhìn bố Trần. “Chú, dì, cháu xin lỗi vì hôm nay là lần đầu tiên đến chơi nhà mà đã tiện xen vào chuyện của gia đình. Nhưng chuyện ngày hôm nay cháu bắt buộc quản. Cháu không thể trơ nhìn mọi người bị bắt nạt đến nông nỗi này được.” Mụ giúp việc bước ra theo, sắc mặt đã tái đi thấy rõ, nhưng vẫn cố cãi chày cãi cối: “ đừng có mà dọa tôi! ty giới chắc chắn đứng về phía tôi thôi…”

Tôi thản nhiên bấm số điện thoại của ty giới ngay trước mặt mụ ta, rồi bật loa ngoài. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, một người đàn ông lên tiếng: “Xin chào quý khách, đây là trung tâm dịch vụ việc làm gia đình.” “Tôi là người nhà của ông Trần Kiến Quốc.” Giọng tôi vô cùng bình tĩnh, rõ ràng “Người giúp việc các người phái đến có thái độ làm việc cực kỳ tồi tệ, lãng phí thức ăn, có hành vi nh.ụ.c m.ạ và bất kính với chủ nhà. Yêu cầu người chịu trách của các người có mặt tại đây trong vòng nửa tiếng nữa, mang theo hợp đồng đến để giải quyết.” Đầu dây bên kia khựng lại một chút, rồi đổi giọng xun xoe, lươn lẹo: “Thưa , dì là nhân viên lâu năm của bên tôi, tính có chút nóng nảy, tôi phê bình giáo d.ụ.c lại…” “Phê bình giáo d.ụ.c?” Tôi thản nhiên ngắt “Ăn vụng đồ ăn của chủ nhà, bớt xén việc nhà, ngồi chễm chệ ở ghế chủ tọa để ăn cơm, rồi còn lớn tiếng quát tháo, tay năm ngón với chủ nhà… Những chuyện này là do các người thực sự không biết, hay là thấy nhà Trần lành nên cố nhắm mở cho qua?” Đầu dây bên kia im bặt mất giây. Tôi nói tiếp, giọng nói rét run: “Tôi không có thời gian để đôi co với các người.” “Chủ Trần có địa vị thế nào ở bệnh viện lớn, các người đi mà dò hỏi.” “Giáo sư Lý có bao nhiêu mối quan hệ trong giới học thuật, các người chắc cũng hiểu rõ.” “Trước đây chủ nhà có lòng tốt, bao dung nên không thèm chấp nhặt với các người.” “Nhưng bây thì tôi chấp đấy.” “Đúng nửa tiếng. Nếu người chịu trách không có mặt, tôi mang toàn bộ hình ảnh, ghi âm và bằng chứng này lên thẳng Cục Quản lý Thị trường và Hiệp hội Ngành nghề để làm việc.” “Cứ cân nhắc hậu quả đi.” Nghe đến đó, người đàn ông ở đầu dây bên kia hoảng hốt cướp , giọng điệu xoay ngoắt 180 độ, vô cùng khúm núm: “Ấy… xin , đừng giận! Giám đốc của tôi đích thân qua ngay bây ! Mười lăm phút! Không, mười phút thôi! tôi tới ngay tức!”

10.

“Nghe thấy chưa?” Tôi tiến lên một bước, áp sát mụ giúp việc “Đi làm mà dì tưởng dì leo lên làm bà chủ của cái nhà này rồi đấy à?” Chân mụ ta nhũn ra, ngã bệt xuống đất rồi bắt đầu lu loa khóc lóc: “ ép người quá đáng! Một người đi làm ăn lương như tôi thì dễ dàng lắm chắc…” “Làm ?” Tôi cắt ngang tiếng khóc của mụ ta, “Làm thì nhận tiền rồi lo mà làm việc cho đàng hoàng, đó là đạo lý hiển nhiên ở đời. Nhà Trần người về làm việc, chứ không một vị hoàng đế về để cung phụng.” Tiếng khóc lóc om sòm bỗng chốc im bặt. Đúng mười phút sau, quản lý của ty giới mồ hôi đầm đìa, cuống cuồng chạy như bay vào nhà. Vừa nhìn thấy đống ảnh bằng chứng và bé Trần Hân đang run rẩy thu mình ở góc phòng, chân gã quản lý suýt nữa thì quỵ xuống. “ ty các anh cũng lớn gớm nhỉ” tôi lạnh lùng nhìn gã “chuyên chọn những gia đình lành để đưa loại cáo già, lươn lẹo này đến bắt nạt à?” “Chủ Trần, Giáo sư Lý, tôi thành thật xin lỗi vị! Đây hoàn toàn là do sự tắc trách nghiêm trọng trong khâu quản lý của ty tôi!” Gã quản lý cúi đầu gập người xin lỗi lia lịa “Sa thải! Sa thải ngay tức! Bồi thường thiệt hại! Đưa vào danh sách đen vĩnh viễn! ty tôi xin chịu hoàn toàn mọi trách !”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.