Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Ngoại truyện

NGOẠI TRUYỆN: Dưới góc nhìn của Yến Chu

Tôi đã biết đến Trần Tuệ từ rất nhiều năm về trước.

của em là người đã luôn âm thầm tài trợ, giúp đỡ cho việc học của tôi.

Cho đến khi tôi lên cấp ba, gia đình em bảo đón tôi lên phố chơi một chuyến.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân lên phố lớn.

Đó là một thế giới phồn hoa, nhộn nhịp một đứa trẻ vùng quê tôi chưa từng được chứng kiến.

Dì Trần đã thu xếp chỗ ở chu đáo cho tôi, không ở nhà dì là một nơi khác.

Dì cử người dẫn tôi đi tham quan khắp nơi, mấy ngày sau dì mới nhớ đến sự tồn tại của tôi.

Dì đưa tôi về nhà, cùng ăn một bữa cơm đơn giản và trò .

Suốt buổi ăn hôm đó, Trần Tuệ lẳng lặng ngồi yên một chỗ, không thốt lấy một lời.

Mãi cho đến khi em có điện thoại bước ngoài, cô tiểu thư mới lén nhìn tôi thì thầm: “Anh ơi, em mới mua được một cuốn sổ đẹp lắm nè, tí nữa em cho anh xem nhé. Hôm sinh nhật em, các bạn cùng lớp còn tặng em một con b.úp bê xinh lắm, em cũng chia cho anh một con nữa này. Với cả…”

trò của em dường chẳng bao giờ có hồi kết.

Khi nói , đôi em sáng rực, lông mày và nét mặt tràn ngập sự rạng rỡ, tươi vui.

bước vào, em theo bản năng lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng lại, còn lén nét mặt tinh nghịch với tôi.

Dì Trần hỏi tôi muốn thi vào trường đại học nào, dì bảo cần tôi thi đỗ, dì vẫn tục tài trợ cho tôi ăn học đến nơi đến chốn.

Lúc tôi chuẩn bị rời đi, cô tiểu thư ấy đã nhét đầy vào tôi đủ thứ đồ chơi nhắn.

Dù phần lớn trong số đó đều là những món đồ chơi của con gái.

Em mỉm cười rạng rỡ nói với tôi: “Anh ơi, lần sau anh lại đến chơi nữa nhé!”

Em lúc ấy… hệt một mặt trời ấm áp chiếu sáng thế giới của tôi.

Khi tôi học cấp ba, em vẫn còn là một cô bé học sinh tiểu học.

Thỉnh thoảng, tôi lại em đứng ở cổng trường, nghiêm túc kiểm tra xem các bạn có đeo khăn quàng đỏ không.

Sau này khi tôi lên đại học.

Lần theo gặp lại, em đã phổng phao trở một thiếu nữ xinh đẹp, kiều diễm.

Em vội vã lướt chào tôi một tiếng vội vã bước đi.

Em hoàn toàn không hề nhận sự hiện diện của tôi trong em.

Còn lần tôi trở lại ấy, thực chất là để bàn gọi vốn đầu tư với của em.

Khi đó sự của tôi mới vừa bắt đầu khởi , vô cùng thiếu hụt nguồn vốn.

Dì Trần nhìn tôi mỉm cười ôn tồn bảo: “Dì cũng coi nhìn cháu lớn lên từ , dì biết cháu là đứa trẻ bản lĩnh, không bao giờ những không có nắm chắc.”

Dì đưa tiền cho tôi không là cho không.

là muốn tôi thay dì âm thầm để , bảo vệ cô con gái cưng của dì — Trần Tuệ.

Bởi vì ngôi trường đại học em đang theo học lúc đó cũng là ngôi trường cũ tôi từng gắn bó.

Tôi đã vui vẻ gật đầu đồng ý.

Thế mỗi ngày, tôi dám lén nhìn em từ đằng xa đúng một lần.

Em sống rất hòa đồng với bạn bè xung quanh.

Thỉnh thoảng em lại quên trước quên sau.

Em cũng rất thích ngoài mua sắm những món đồ nhắn, xinh xắn.

Mỗi ngày trôi đối với em đều đặn rạng rỡ và tràn ngập niềm vui.

em sống tốt vậy, tôi cũng không biết tình cảm trong lòng mình dành cho em đã bắt đầu nảy mầm từ khi nào.

Sau đó, sự của tôi bắt đầu cất cánh bay cao. Tôi liên tục đi tác trong và ngoài nước mỗi ngày.

Tôi tạm không còn gian để bận tâm đến Trần Tuệ nữa.

Tôi đã lên sẵn một kế hoạch hoàn hảo cho đời mình: Một khi sự rực rỡ, tôi trở về tìm em, xuất hiện trong đời em một cách đường đường .

Sau đó tôi cầu hôn em, cưới em vợ.

Và cuối cùng, chúng tôi cùng nhau đón chào những đứa trẻ đáng yêu chào đời.

Thế , ngay vào khoảnh khắc sự của tôi vừa chớm gặt hái được những quả ngọt đầu tiên…

Tôi bất ngờ nhận được tin Trần Tuệ chuẩn bị kết hôn.

Cây b.út tôi khựng lại giữa không trung, vệt mực loang nổ một mảng lớn tờ giấy trắng.

Nhìn tấm thiệp mời cưới đỏ thắm đặt bàn, tôi bàng hoàng đến mức quên cả hít thở.

Cậu trợ lý lo lắng hỏi tôi: “Trình tổng, anh có sao không ạ?”

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, khẽ lắc đầu hiệu cho cậu ấy rút lui.

Vào đợt tuyển dụng mùa xuân năm đó, Trần Tuệ đã nộp đơn ứng tuyển vào ty của chúng tôi.

Em có tích học tập xuất sắc cùng kinh nghiệm phong phú, hoàn toàn xứng đáng có một vị trí tốt để tục rèn luyện bản thân.

Sau khi em vào ty, tôi luôn cố tình né tránh, không dám xuất hiện trực trước mặt em.

Năm này năm khác, nhìn Tống Hoài Kinh đối xử rất tốt với em, trong lòng tôi tự dặn lòng rằng vậy là đã quá đủ .

những ngày tháng của tôi cứ thế lặng lẽ trôi từng ngày.

gian thoi sóc, dì Trần bất ngờ lâm bệnh nặng đời.

Khi tôi đến bệnh viện thăm dì lần cuối, dì đã nắm c.h.ặ.t lấy tôi, liên tục dặn đi dặn lại: Nhờ tôi hãy thay dì chăm sóc thật tốt cho Trần Tuệ.

Tôi là người dì tin tưởng nhất đời này.

Thế … tôi vẫn không thể chăm sóc tốt cho em.

Vào cái ngày dì Trần trút hơi thở cuối cùng, tôi lại đang mắc kẹt trong một chuyến tác đột xuất ở nước ngoài.

Khi tôi trở về, tôi nghe bên bộ phận nhân sự báo lại rằng của Trần Tuệ đã đời và em đã xin nghỉ phép một gian dài.

Cậu trợ lý cũng cho Tống Hoài Kinh đang chuẩn bị rục rịch tái hôn với người phụ nữ khác.

Tôi hoảng loạn lao ngay đến địa điểm tổ chức đám cưới, phát điên đi tìm xem Trần Tuệ đang ở đâu.

… tôi tận nhìn em đang cố gắng châm lửa ném vào đám cưới.

Trong đôi ấy của em… hoàn toàn không còn lấy một chút ý chí khát vọng muốn tục sống đời.

Khoảnh khắc đó, trái tim tôi nhói lên một cơn đau đớn xé lòng.

Tôi sốt sắng, lo âu kéo em trở lại với sống thực tại.

Thế em lại lầm tưởng rằng tôi giúp em là vì muốn lợi dụng đòi hỏi điều gì đó từ em.

điều đó… suy cho cùng cũng chẳng có gì sai cả.

Thật may mắn sao… tất cả những rắc rối và bi kịch ấy vẫn chưa quá muộn màng.

Tôi vẫn kịp đến bên em, nắm lấy em để cùng đi hết chặng đường còn lại.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn