Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
11
Thân Hoàng thượng càng suy yếu, còn gánh nặng trên vai thì nặng hơn.
ai dám đảm bảo tương lai sẽ xảy điều gì.
Thế nên, dù còn nhỏ, cũng trưởng càng nhanh càng tốt.
rất xót xa, nhưng thật sự… chẳng làm gì hơn.
Bây giờ, bên ngoài gọi “ ”.
Còn khi hai mẹ , vẫn quen miệng gọi “A nương”.
biết ai khuyên như vậy.
cảm thấy trong lòng chút xót xa.
Gần đến Tết, Trương nói cho tin:
đích – từng đoạt hôn ước với – bị hạ độc trong bữa cơm, cả nhà Lương Viễn — bốn chết sạch.
Lúc đó mới hiểu, thì hắn vẫn chưa từ bỏ ý định cưới , bị Lưu âm thầm cho bảo hộ, nên mới tiếp cận.
Tết năm ấy thật rộn ràng.
Sau Tết, Lưu nữ binh và tàn quân cũ chuẩn bị lên đường trấn thủ Tây Bắc.
Trương và Anh Nhi cũng sẽ .
rất muốn theo.
Nhưng vì Hoàng hậu dặn dò…
muốn mang tâm trạng bịn rịn, viện cớ chuyển vào cung ở tạm.
Đến họ xuất phát, vẫn lặng lẽ dẫn ngoại tiễn đưa.
Ban đầu, định từ xa bóng lưng bọn họ chút.
Nào ngờ… lại sai đánh chạy thẳng đến trước mặt bọn họ.
Ngay khi cửa mở , Lưu các muội đứng đó, cười tươi .
bước xuống , Trương phóng ngựa tới gần, giọng trách yêu:
“Tiểu Dư, sao giờ mới chịu tới?”
mấp máy môi, nhưng biết nên trả lời sao.
Bỗng tùy tùng theo bê hành lý của xuống.
Thấy ngơ ngác, khẽ hiệu cho ngồi xuống, rồi đột ngột ôm chầm lấy cái thật chặt.
“A nương, bao năm qua cố gắng làm mọi thứ, vì muốn vui vẻ.
… các thay giữ vững Tây Bắc, tương lai nhất định sẽ trở vị minh quân — bảo vệ giang sơn này.”
nghẹn lời, nói được lấy chữ.
rưng rưng nước mắt, theo bóng lưng rời .
Lấy lại bình tĩnh, quay lại nhóm muội trải bao hoạn nạn nhau.
Bỗng nhớ việc cực kỳ quan trọng:
“Toi rồi… biết cưỡi ngựa thì làm sao đây?!”
Đại thẩm cười sảng khoái:
“Lo gì, để dạy!”
“Thôi , cái kiểu ba chân của , để !”
“, để !”
Tất cả những gian khổ xưa… nay hoá mây khói.
Mà hiện tại — đối với mà nói — chính lúc xuân vừa tới!
-HẾT-