Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Văn án:
Tỷ tỷ song sinh của ta đã trở thành thê tử của người mà ta thầm thương trộm nhớ.
Nhưng chỉ sau một tháng thành thân, tỷ ấy lại mê hoặc ta đổi thân .
“Tỷ phu là của muội, chỉ cần muội muốn, muội sẽ là vương phi của Tần Lâm Hoài.”
Ta không muốn. Nhưng tỷ tỷ lại chẳng chịu bỏ cuộc.
Một chút mưu kế của tỷ đã biến ta thành nàng – Nhị đang chờ gả của .
tỷ, khoác lên mình vương phi của Tần Lâm Hoài.
Tỷ không hề biết, trò đùa đã tự đẩy bản thân vào vực sâu vạn kiếp bất phục.
(…)
1
Ta trong Tiêu Phòng, không khỏi thấp thỏm, chờ đợi Tần Lâm Hoài quay về.
Người đây vốn nên là thê tử của chàng – Triệu Ngọc Châu.
Nhưng vì một liều mê dược và một cỗ kiệu đã được sắp đặt trước, người đưa vào Vương chính là ta.
Tỉnh lại, thị nữ thân cận bên ta đã biến mất tăm.
Kẻ ở cạnh, hạ ta giờ đây, là – nha hoàn của Triệu Ngọc Châu.
Nàng ta ghé sát tai, nhẹ giọng :
“Nhị , những ngày tới, ngài hãy làm Vương phi cho thật tốt. Đợi khi đại chơi đùa chán chê rồi, sẽ đâu về lại đấy! Người cũng đừng muốn kêu oan. Người đoán xem, khi việc bại lộ, và cung sẽ tin Đại bức ép người thay thế, hay tin chính ngài giở trò hãm hại chiếm lấy cao quý ?”
Lời đe dọa của nàng khiến ta kinh hãi.
không phải đang hù dọa vô căn cứ.
Triệu Ngọc Châu dám làm như vậy, chính là vì biết ta không đường lui.
So với ta, phụ mẫu tất nhiên tin tưởng và yêu chiều nàng hơn ta.
gia, dĩ nhiên cũng bảo vệ vị vương phi đã ghi tên vào Ngọc Điệp.
Ta kìm nén cơn giận, khẽ :
“Dẫu ta và tỷ tỷ có giống nhau đâu, người thân cận nhìn cũng sẽ nhận ra. Chẳng lẽ tỷ ấy Vương gia là kẻ mù lòa ?”
cười nhạt:
“Điều đó không phải lo, thưa Vương phi.”
Nghe xưng ấy, ta run động.
Trước đây, ta từng khát khao được làm Vương phi của Tần Lâm Hoài.
Nay mong ước thành hiện thực.
Nhưng lại là dưới cái Triệu Ngọc Châu.
Một thân mà ta khao khát không có, hóa ra chỉ là món đồ mà nàng ta đã chán, tiện tay ban phát cho ta.
2
Tỷ tỷ của ta – Triệu Ngọc Châu – là người vô cùng “sáng nắng chiều mưa”.
Thứ gì nàng muốn, nhất định phải có ngay.
Nhưng lại chóng chán.
Thứ vừa nắm trong tay chưa bao , nàng liền cảm vô vị, lập tức vứt bỏ.
Phụ mẫu cũng nuông chiều nàng quá đỗi.
Nàng vừa nhìn trúng một cây đàn cầm, muốn học.
Phụ mẫu liền tìm về một vị cầm sư hàng đầu kinh thành dạy nàng.
Nhưng chưa đầy hai tháng, nàng đã mất hứng. Cầm sư muốn rời đi.
Ta khẩn cầu ông có ở lại dạy ta được không. Ông đồng ý.
Nhưng Triệu Ngọc Châu lại than tiếng đàn quá ồn.
Từ đó, trong không vang lên tiếng đàn.
Về sau, khi ta tuổi lập gia thất, cung ban hôn ta với tử Tần Lâm Hoài.
Khi hay tin, ta mừng rỡ mức hai đêm không ngủ.
Nhắm mắt mở mắt đều tràn ngập hân hoan.
Ông trời có mắt, cho ta được kết duyên cùng người trong mộng.
Nhưng chẳng bao sau, thánh chỉ sửa đổi.
Tân nương từ ta biến thành Triệu Ngọc Châu.
ra, là do Triệu Ngọc Châu nàng cũng muốn lấy Tần Lâm Hoài.
Phụ mẫu bèn lên cung tâu ta – Triệu Xuân Đường – vì rơi xuống nước nên bệnh tình chưa khỏi, không thành thân.
Vì vậy, hôn sự do trưởng nữ Ngọc Châu thay thế.
gia đồng ý.
Mọi người đều hoan hỷ.
Chỉ trừ ta.
3
Nhưng giờ đây, họ vừa thành thân được một tháng.
Triệu Ngọc Châu đã chán rồi ?
Ngay cả hứng thú học đàn cũng hơn thế.
Đang miên man suy , cửa phòng bất ngờ bật mở.
Ta giật mình, lập tức cúi đầu.
Sợ bại lộ, ta lại cẩn thận ngẩng lên.
Hít sâu một hơi.
Tần Lâm Hoài đang trên xe lăn, được người đẩy vào.
Một dải lụa đen che khuất đôi mắt của chàng.
Khuôn trắng bệch lạnh lẽo.
Đôi mắt của chàng đã xảy ra chuyện gì vậy?
Từ khi nào?
Vì lại không có chút tin tức nào truyền ra?
Ta nhìn sang , nàng điềm nhiên như không có chuyện gì, chẳng chút kinh ngạc.
Khoảnh khắc đó, ta đã hiểu.
Triệu Ngọc Châu luôn kén chọn mọi thứ tốt nhất, làm chịu được ngày ngày đối với một phu quân khiếm khuyết?
Vì vậy, đổi thân với ta chính là lựa chọn hoàn hảo nhất của nàng.
Vừa được trải nghiệm vinh hoa làm vương phi, vừa có trở lại làm Nhị , tìm kiếm ý trung nhân khác.
Tính toán thật khéo.
Nhưng không biết lần khéo được bao ?
ta dần dần hình thành một quyết định.
Xe lăn ngày càng gần.
Hương thơm thoang thoảng từ chàng cũng theo đó mà tràn tới.
4
“Thỉnh nương nương hạ Yến Vương thay xiêm y,” thái giám đẩy xe lăn của Tần Lâm Hoài vừa vừa khom mình, sau đó rời khỏi tẩm điện.
vậy cũng lui ra.
Trước khi đóng cửa điện, nàng ta quay lại nhìn ta, ánh mắt như một lời cảnh cáo.
Ta không né tránh, thản nhiên nhìn lại.
Cửa khép lại, ta khẽ nhếch môi cười, nhưng tiếc đã không .
“Ngọc Châu.”
“Ngọc Châu?”
Do ta không phản ứng kịp với cách gọi , nên Tần Lâm Hoài phải gọi hai lần.
Ta trấn an lại tinh thần, bắt chước giọng điệu của Triệu Ngọc Châu đáp lời:
“Phu quân, thiếp đây.”
Ta nắm lấy tay Tần Lâm Hoài, dìu chàng đứng dậy.
ra, Tần Lâm Hoài có tự đi.
Có lẽ tránh vấp ngã, chàng chọn xe lăn.
Xem ra đôi mắt mới thương gần đây thôi.
Ta dìu chàng tới bên giường, chàng khẽ rút tay ra, xoay người xuống, ngửa lên.
Ánh mắt ta bất giác dừng lại trên khuôn dải lụa trắng che khuất của chàng.
Một ý lóe lên: **bạch ngọc hơi tì vết**.
Ta không khỏi tò mò về đôi mắt sau lớp lụa ấy.
Nhưng suy của ta gián đoạn khi chàng cất giọng:
“Tay nàng vậy?”
“Tay?”
Ta xòe tay ra, nhìn bên cạnh ngón tay có một lớp chai mỏng.
Khi Triệu Ngọc Châu cấm ta chơi đàn trong , ta thường lén chạy tới Bích Đồng Viện – nơi cầm sư sinh sống, năn nỉ ông tiếp tục dạy ta.
Cứ thế, đôi tay ta đã lại dấu vết chai sạn.
Nhưng Triệu Ngọc Châu không biết điều .
Ta đang bối rối cách đánh trống lảng cho qua chuyện, không ngờ Tần Lâm Hoài lại lên tiếng:
“Lạnh quá.”
Ta ngẩn người.
Thở phào nhẹ nhõm, may mắn chàng không ý lớp chai mỏng.
Khi giúp Tần Lâm Hoài thay y phục, ta vốn rất căng thẳng.
Nhưng sau khi nằm xuống, chàng không làm gì, chỉ nắm lấy tay ta.
Ta nhìn khuôn gần trong gang tấc của chàng, trong dâng lên cảm giác hư ảo khó tả.
Vì bối rối, cả đêm ngủ không yên.
Sáng dậy, ta phát hiện mình co rúc trong chàng.
“Nóng quá,” ta mơ màng .
Tần Lâm Hoài cũng tỉnh.
Chàng đưa tay áp lên sau gáy ta, cảm nhận lớp mồ hôi mỏng.
“Ta đi gọi nước tắm” chàng .