Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

“Trong Vương phủ là Ngọc Châu, Đông Cung là Xuân , đổi lại?”  

“Triệu Xuân !” Nàng nghiến răng, nói:  

“Muội đóng giả ta đến nghiện rồi sao?”  

“Gả Yến Vương phủ làm Vương phi là trưởng nữ Ngọc Châu, người hầu hồi môn là Linh Hạnh, tất cả những việc đó không xảy ra với ta sao?”  

Triệu Ngọc Châu đến nỗi không phản bác nổi, hồi lâu mới nói:  

“Cướp tổ chiếm ổ!”  

Trong chúng ta căng thẳng, ngoài đột nhiên vang tiếng ồn ào.  

Ta bước ra, nhìn thấy Hoàng thượng.  

Khi trông thấy Thái tử trong bộ dạng bê bối như vậy, Hoàng thượng giận đến mức không kìm , giật kiếm từ kề cổ Thái tử, quát lớn:  

“Đồ nghịch tử!”  

Thái tử sợ đến tỉnh rượu, lập quỳ xuống xin lỗi.  

Triệu Ngọc Châu cũng lảo đảo chạy tới, quỳ xuống cầu xin cho Thái tử.  

Hoàng thượng trầm giọng nói với nàng:  

“Thái tử phi, ngươi đứng , trẫm không trách ngươi.”  

Ta bước tới, định đỡ nàng đứng .  

Nàng mất bình tĩnh, hất tay ta ra.  

Hoàng thượng liền chú ý tới ta, tiện miệng hỏi:  

“Sao ngươi lại đây?”  

Ta nhìn vết đỏ trên má nàng, đáp:  

“Thần thiếp tới xem Thái tử phi ổn không.”  

Hoàng thượng nhìn theo ánh ta, lập nhận ra nàng bị tát.  

Hơi thở Hoàng thượng trở nên nặng nề hơn:  

“Thái tử hành vi bất chính, bị giam trong Đông Cung, không lệnh trẫm thì không phép bước ra nửa bước!”  

Lệnh ban xuống, Triệu Ngọc Châu ngã phịch xuống đất, không còn chút sức lực.  

Thái tử một khi sa cơ, nàng còn dựa ai?  

Khi ta Hoàng thượng rời đi, qua khóe , ta thấy ánh Triệu Ngọc Châu dán chặt ta không rời.  

Khi trở về Vương phủ, ta kể với Tần Lâm Hoài rằng Hoàng thượng nổi trận lôi đình.  

Tần Lâm Hoài nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi cây hải nở, rồi cười nói:  

“Ông ấy còn nhiều cơn giận lắm.”  

Ta nghĩ đó chỉ là một câu nói đùa.  

Nhưng những ngày sau đó, triều đình liên tiếp xuất hiện tấu chương buộc tội Thái tử.  

Khi đọc đến tấu chương liên quan đến muối sắt, Hoàng thượng đến mức suýt lật tung thư án trong Dưỡng Tâm Điện.  

Lệnh cấm túc không những kéo dài, còn kèm theo nhiều lời quở trách.  

Công chúa Lâm Hoa tới cầu xin thay Thái tử, nhưng lại bị Hoàng thượng trách phạt lây.  

Chẳng bao lâu sau, nàng cũng không còn tâm trí lo cho Thái tử.  

Phò mã nàng bị phát hiện quan hệ mờ ám với cung nữ, thậm chí cung nữ còn mang thai.  

Phủ công chúa này náo loạn vô .  

Hoàng hậu thấy tình cảnh này, quyết định không quản con cái nữa, chỉ thu trong Trung Cung giữ yên ổn.  

Đông Cung đã lung lay đến cực điểm, nhưng vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ.  

Cho đến nửa tháng sau, khi Tần Lâm Hoài bất ngờ bị ám sát.  

Cuối , cơn giận Hoàng thượng bùng nổ.  

Thái tử bị phế truất.  

Nhưng với Triệu Ngọc Châu, Hoàng thượng nể mặt Hầu phủ nhẹ tay, chỉ giáng nàng làm thứ dân, không truy cứu tội lỗi.  

Ta nghĩ, cuộc đấu trí giữa ta Triệu Ngọc Châu đến đây là kết thúc.  

Nàng thể trở về làm tiểu thư phụ cưng chiều.  

Còn Linh Hạnh, không thể lại ta nữa.  

Nhưng Linh Hạnh đột nhiên biến mất.  

Ta đoán, nàng ta đã quay lại tìm Triệu Ngọc Châu.  

18

Hầu phủ không truyền tin thêm.  

Ta tiếp tục sống Yến Vương phủ, làm Vương phi Tần Lâm Hoài, với danh nghĩa Triệu Ngọc Châu.  

Ta vẫn luôn do dự, không biết nên nói sự thật với Tần Lâm Hoài thế nào.  

Nhưng vì bận xử lý chuyện Đông Cung, thường xuyên đi sớm về muộn, ta hiếm khi gặp .  

Sáng nay, khi còn mơ màng trở , ta vô tình đụng một cánh tay.  

Ta lập tỉnh giấc, thấy Tần Lâm Hoài ngồi cạnh.  

Ngay sau đó, ta nhận ra bàn tay bỗng lạnh ngắt, như thể đặt thứ đó.  

19

Ta chưa kịp nhìn vật trong tay, liền hỏi:  

“Sao hôm nay vẫn đây?”  

Tần Lâm Hoài đáp:  

“Vốn định ra ngoài, nhưng thấy hoa hải trong viện đã nở, muốn gọi nàng ngắm.”  

Ta cúi nhìn tay , trong bàn tay là một bông hải còn vương sương sớm.  

hứng khởi, ta kéo tới cửa sổ.  

Hoa hải , người trong , tất cả đều trước .  

Nhưng ta vẫn cảm thấy điều này không chân thực.  

Từ khi Hoàng thượng quyết định lập Tần Lâm Hoài làm Thái tử, trong cung, mấy ngày liền không trở về.  

Trong thời gian đó, ta nhận một lá thư từ Hầu phủ.  

Thư báo rằng thân bệnh nặng.  

Ta quay về Hầu phủ một .  

Khi về đến nơi, thân đã hạ sốt, chỉ còn thiếp đi mê man.  

Trong cơn mơ màng, bà gọi một tiếng:  

“Ngọc Châu.”  

“Con đây.” Ta không chút biểu cảm, nắm lấy tay bà đưa ra.  

Suốt cả ngày, bà đều nghĩ ta là Triệu Ngọc Châu.  

Ngược lại, Triệu Ngọc Châu thật sự lại không thấy bóng dáng đâu.  

Khi nữ mang thuốc tới, chẳng may làm đổ người ta.  

Ta quay về phòng thay y phục, trở lại thì thân đã uống thuốc ngủ thiếp đi.  

Ta ngồi lặng lẽ bà suốt một buổi chiều, đột nhiên cảm thấy điều đó không ổn.  

Ta lập quay về Vương phủ.  

Khi tới nơi, chặn ta lại, ngạc nhiên hỏi:  

“Vương phi chẳng đã trở về từ trưa rồi sao? nào lại đi ra ngoài?”  

Một khác nhắc nhở:  

“Đây là muội muội Vương phi .”  

ta bỗng hiểu rõ.  

Triệu Ngọc Châu đã lợi dụng ta không đây, lại một lần nữa giả làm Yến Vương phi.  

Ta hỏi :  

“Linh Hạnh cũng trở lại rồi đúng không?”  

.” gật .  

Thế là rõ.  

Hạ nhân trong phủ thể không phân biệt ta Triệu Ngọc Châu, nhưng chắc chắn nhận ra Linh Hạnh.  

Linh Hạnh là nha hoàn “Vương phi” mang theo từ nhà.  

Nàng ta đi theo ai, thì người đó chính là Vương phi.  

20

Ta bước Vương phủ, liền nhìn thấy Triệu Ngọc Châu Linh Hạnh.  

Triệu Ngọc Châu mặc y phục giống hệt ta mặc khi rời phủ sáng nay.  

Trang điểm cũng khác trước, những điểm khác biệt giữa ta nàng giờ đã bị che lấp cẩn thận.  

, nàng không để ý thấy ta, cúi gảy đàn.  

Cầm sư từng dạy ta này quỳ một , hướng dẫn nàng.  

Triệu Ngọc Châu không tự dưng học đàn.  

Nàng cố ý biến thành ta.  

Linh Hạnh trông thấy ta, lớn tiếng quát:  

“Sao không thông báo ?”  

Triệu Ngọc Châu nghe tiếng liền ngẩng , mỉm cười nói:  

“Muội tới rồi.”  

Rồi nàng quở trách Linh Hạnh:  

“Nhìn kỹ xem đây là ai, tới thăm ta thì cần thông báo?”  

Linh Hạnh vội vã xin lỗi.  

Ta bình tĩnh nói với Triệu Ngọc Châu:  

“Học thì học, tỷ cũng nên cho thầy một chiếc ghế chứ.”  

“Ta thấy ông ấy dạy ta không chuyên tâm bằng dạy muội, nên để ông ấy quỳ.”  

Ta trầm giọng:  

“Triệu Ngọc Châu, để ông ấy đứng dậy.”  

Bàn tay Triệu Ngọc Châu khựng lại, dây đàn đứt một sợi.  

Cuối , nàng bảo Linh Hạnh mang ghế tới.  

Cầm sư khẽ nói:  

“Ta đi lấy cây đàn mới.”  

Ông đứng dậy, khi đi lướt qua ta, chậm rãi ngẩng gật nhẹ.  

Ta rời đi không làm ầm chuyện .  

Trên , ta nhặt một viên đá.  

khóe miệng ta bị cọ xát đến rách da, toàn thân bụi bặm lấm lem.  

21

“Phụ thân! Phụ !” Ta trông thật thảm hại, nhào vòng tay phụ .  

“Ngọc… Ngọc Châu?” Phụ thân ngập ngừng nhìn ta. “Con sao lại thành ra thế này?”  

“Là con, Ngọc Châu đây.” Ta nói khóc, nước lã chã rơi.  

“Người cứu con với, Xuân không chịu trả lại vị trí Vương phi, còn đuổi con ra ngoài, dung túng đánh đập con.”  

Phụ thân, thân nhìn ta với vẻ đau , nói:  

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.