Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

“Tiểu Thần, anh… và Tiểu Nguyệt đang tìm hiểu nhau. Chuyện trước kia… ý anh là, trước kia là do anh chưa nghĩ thông suốt, bây giờ anh thấy Tiểu Nguyệt rất tốt.”

Được .

Nếu đây đã là lựa chọn của anh ta.

Thì tôi chẳng có ý kiến gì.

Tôi chậm rãi thở ra một hơi, sau đó ôm ngực khóc giả vờ vài tiếng.

“Được, Bách! Xem như tôi đã nhìn lầm anh rồi!”

Nói xong tôi khóc chạy đi.

Bách còn đuổi theo giải thích tôi vài câu.

Nhưng Đường Tiểu Nguyệt đã giữ chặt lấy anh ta, nũng nịu nói:

“Anh Bách, chẳng đã nói rồi sao, từ nay sau anh không được tốt nó nữa!”

“Nhưng mà… đừng nghĩ nhiều quá…”

Giọng nói cứ xa dần.

Tôi lau khô nước mắt.

Tôi của hiện tại căn bản không thèm quan tâm hai kẻ đó cái gì.

Đi thêm vài bước nữa là đến bưu điện rồi.

Có thể học học mới là điều quan trọng nhất.

12

Buổi trưa bưu điện không có mấy người.

Tôi đi đến một quầy thủ tục, hỏi xem nào thì nhận được thư báo trúng học.

Nhân bưu điện đánh giá tôi một lượt, rồi thấu hiểu nói:

“Chờ thư báo trúng không, haha, không sớm đâu.”

“Sớm nhất tầm giữa tháng bảy, muộn thì kéo dài đến tận tháng tám cơ.”

Hôm nay là mười tháng bảy.

Cách đợt đầu tiên không còn mấy nữa.

Nhưng tôi không thể nào chạy trấn được.

Ba mẹ tôi sẽ sinh nghi mất.

Nhìn vẻ mặt khó xử của tôi, nhân bưu điện bảo:

“Cô bé đừng vội, nếu đỗ thì nhất định sẽ gửi tận nhà cháu . Cứ nhà chờ đi.”

Nhưng tôi chính là sợ họ gửi tận nhà.

Suy nghĩ một lát, tôi hắng giọng nói:

“Cháu… cháu chuyển nhà rồi, địa chỉ lưu lại có thể không nhận được, nên cháu mới đến bưu điện lấy trực tiếp.”

Nhân bưu điện “ồ” một tiếng.

“Ra là à, cháu để lại họ tên đi, đợi nào thư báo trúng tới, chú sẽ giữ lại cháu, sau đó cháu mang chứng minh thư đến đây nhận.”

Vẫn có thể được sao?

ông ấy nói , tảng đá trong lòng tôi nhẹ đi không ít, vội vàng cúi người chào:

“Dạ vâng, phiền chú quá! Cháu cảm ơn chú nhiều lắm ạ!”

Nhân bưu điện xua xua tay:

“Không có gì, không có gì đâu.”

Sau nhà, mẹ tôi rất cảnh giác, dò hỏi tôi ra ngoài gì.

Tôi mỉm nói:

“Con đi tìm anh Bách ạ…”

Mẹ tôi mới giãn cơ mặt ra gật gật đầu, “Ừm, thằng bé Bách đó là rất khá…”

Bách thợ mộc.

Nhiều năm qua đã giúp nhà tôi không ít công việc.

Mẹ tôi chỉ nào nhìn thấy lợi lộc thì mới thực sự vui vẻ.

Đến buổi tối.

Tôi lấy cớ ban mệt mỏi nên đi ngủ sớm.

Sau tắt đèn, ba mẹ và anh trai tôi tụ tập trong gian nhà chính thắp đèn nói chuyện.

Tôi rón rén đi đến bên cửa sổ ghé tai trộm.

một lát là hiểu ra ngay.

Hóa ra anh trai tôi đã nhắm trúng khôi của làng là Mã Hương .

Người chị dâu kiếp trước của tôi.

Nhưng cô ả Mã Hương kia yêu cầu rất cao, không sống ở trong làng.

Đòi nhà tôi mua nhà trên huyện thì mới đồng ý đăng ký kết hôn.

Mẹ tôi bĩu môi khinh miệt:

“Cái đứa con gái nhà lão Mã đó chẳng qua được cái mã bề ngoài , nhìn không giống người biết vun vén ăn chút nào… Con trai à, con nghĩ lại xem.”

Anh trai tôi bất mãn hừ một tiếng:

“Mẹ, đời này con chỉ lấy một mình Hương , mẹ mà không đồng ý thì con thà ở đời không cưới xin gì hết!”

Mẹ tôi lập tức chịu thua, thở dài:

“Chao ôi, thật là kiếp trước nợ con mà!”

Kế đó, anh trai tôi lại nói:

“Mà cái con Tiểu Thần rốt cuộc có đỗ học được không đấy? Vạn nhất không có thư báo trúng thì sao đòi tiền bác được?”

Ba tôi nhàn nhạt tiếng:

“Chuyện học hành của gái con thì không nghĩ, bằng khen của nó dán kín một bức tường rồi kìa.”

“Cứ chờ đi, nhất định sẽ có tin tức .”

Anh trai tôi lúc này mới bật :

“Hì hì, đứa gái này xem ra nuôi không uổng công, vẫn còn có chút giá trị.”

Mẹ tôi bảo:

“Sao lại không có giá trị, giá trị lớn là đằng khác!”

“Mẹ ba con tính rồi, sau này tương lai đều trông cậy vào gái con hết. Chẳng lẽ đợi đến lúc mẹ già rồi, liệt giường liệt chiếu không đi lại được, còn trông mong vào đứa con dâu hầu hạ lau chùi tiểu tiện chắc! Chúng ta không chịu cái khổ đó đâu.”

Ba tôi rít vài hơi thuốc, nói:

“Lời thô nhưng thật, là cái đạo này.”

“Nếu mọi chuyện thuận lợi, đợi tiền tay là đi mua nhà trên trấn con ngay. Đến lúc đó con vợ mau chóng sinh hai thân già này một đứa cháu trai, nối dõi tông đường mới là việc sự.”

Anh trai tôi vỗ ngực đôm đốp cam đoan:

“Ba mẹ cứ yên tâm đi, vóc dáng đó của Hương thì chắc chắn sẽ sinh được con trai !”

Câu nói này dứt, ba mẹ tôi đều vui vẻ rộ .

nhà bọn họ quả thực là hòa thuận, hạnh phúc biết bao.

13

những lời này.

Tôi nhắm mắt lại.

Cuối cùng triệt để hết hy vọng.

Nếu các người đã bất nhân, thì đừng trách tôi bất nghĩa.

Lại qua vài .

Tôi bấm tính toán, cảm thấy thời gian đã hòm hòm rồi.

Liền lại cẩn trọng chạy bưu điện trên trấn.

Nhân bưu điện nhìn thấy tôi đã nói:

“Cô bé, cháu đến lúc lắm, thư báo trúng mới tới xong!”

“Cháu xem đây là tên cháu không?”

Trong lòng tôi dâng một hồi kích động.

Hai bàn tay không kìm được mà run rẩy liên hồi.

Trên phong bì quả nhiên viết ba chữ “Đường Tiểu Thần”!

Thật không dễ dàng gì mà!

Đã hai đời rồi!

Tôi cuối cùng cầm được thư báo trúng của chính mình!

Nhìn kỹ lại, tôi còn đỗ vào nguyện vọng một của mình nữa!

Thật là tốt quá rồi!

Nhìn thấy tôi kích động như .

Nhân bưu điện liền giơ ngón tay cái tán thưởng tôi.

“Cô bé cừ thật đấy, sau này đã là sinh học rồi!”

“Người nhà cháu chắc chắn sẽ vui lắm đây!”

Người nhà sao……

Tôi mà đỗ học thì họ tuyệt đối sẽ không vui vẻ nổi đâu.

Tôi thầm lạnh một tiếng.

Sau nói lời cảm ơn, tôi từng bước một đi ra khỏi bưu điện.

Đến một người xa lạ còn có thể đối xử tốt tôi.

mà người nhà của tôi lại……

Tôi lắc lắc đầu.

Xua tan những cảm xúc hỗn độn trong tâm trí đi.

Nhưng đi đến cửa bưu điện, tôi lại đụng Bách.

Anh ta nhìn chằm chằm vào tờ thư báo trúng trên tay tôi, ánh mắt đầy phức tạp:

“Tiểu Thần, quả nhiên là đã nhớ ra rồi!”

“Thời gian qua tuyệt tình dứt khoát đến , lần trước ở bưu điện lại còn có biểu hiện khác thường, anh đã đoán là có vấn đề rồi!”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.