Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 1

ta tuổi, trưởng tỷ lén từ đường nghịch lửa, suýt nữa thiêu rụi nửa gian từ đường.

Khi phụ thân mẫu thân chạy tới, sắc mặt tỷ ấy trắng bệch, bỗng giơ tay chỉ về phía ta.

“Là Vi Vi nhất quyết đòi chơi lửa, con ngăn muội ấy không được.”

Ta khóc biện giải, nhưng đổi lại chỉ là quát lạnh của phụ thân.

“Phạm lỗi rồi còn dám cắn ngược trưởng tỷ, ai dạy con như ?”

Về sau, ta nói nhũ mẫu bớt xén đồ ăn của ta.

Không ai tin.

Ta nói nha hoàn trộm trang sức của ta, rồi giấu ta để vu oan.

Không ai tin.

cập kê, ta áo quần xộc xệch chạy ra khỏi biểu huynh, nói hắn có ý đồ làm nhục ta.

Phụ thân mẫu thân lại chỉ ta đầy thất vọng.

“Vì không gả đi, con đến cả danh tiết của cũng đem ra nói sao?”

Chỉ có thế Tĩnh Vương đến làm khách khi ấy dừng bước, khoác áo vai ta.

“Ta tin nhị tiểu thư.”

Sau này, hắn cưới ta làm thê .

Mấy sau khi hôn, hắn che chở ta, kính trọng ta, việc gì cũng đặt ta trước.

Ta từng nghĩ, đời này cuối cùng cũng có một người không cần ta khổ sở tự chứng minh, vẫn nguyện ý tin ta vô điều kiện.

Cho đến khi trưởng tỷ mang thai, trượt chân ngã xuống bậc thềm.

Khi ấy, trên bậc đá chỉ có ta và tỷ ấy.

Ta phu quân, đỏ mắt lắc đầu.

“Không phải ta.”

“Tạ Cảnh Hành, ta không đẩy tỷ ấy.”

Hắn im lặng lâu, rồi chậm rãi buông tay ta ra.

“Vi Vi.”

này, nàng có thể đừng lừa ta nữa được không?”

Về sau ta mới biết, hóa ra hắn đã sớm ái mộ trưởng tỷ.

Chỉ vì trưởng tỷ xuất giá sớm, hắn mà không được, mới lui một bước, cưới ta.

Mở mắt nữa, ta trở về đúng ngày biểu huynh làm nhục danh tiết của ta.

Phụ thân mẫu thân thất vọng quở trách, trưởng tỷ thay ta tình, Tạ Cảnh Hành cũng đang định bước .

Nhưng ta đã lau nước mắt trước một bước, chậm rãi ngẩng đầu.

các người đều không tin ta.”

báo quan đi.”

01

dứt, cả sảnh lập tức yên lặng.

Sắc mặt phụ thân trầm xuống đáng sợ, ông đặt mạnh chén trà về lại trên bàn.

“Chuyện trong nhà, hà tất phải làm ầm đến công đường?”

“Con không cần danh , nhưng Tô gia còn cần thể diện.”

Ta vô thức siết chặt tay áo, lòng bàn tay toàn là mồ hôi lạnh.

Rõ ràng ta đã sớm biết phụ thân sẽ nói như .

Nhưng khi thật sự , tim vẫn như bị thứ gì đó bóp nghẹt, ngay cả hô hấp cũng nghẹn đắng.

“Phụ thân.”

Ta ngẩng đầu, giọng không nhịn được hơi run.

nhi suýt nữa bị người ta làm nhục, chẳng lẽ còn không quan trọng bằng thể diện của Tô gia sao?”

Mẫu thân nhíu mày, như thể ta nói ra điều gì không biết nặng nhẹ.

“Vi Vi, con không gả, ta và phụ thân con tất nhiên sẽ không ép.”

“Nhưng biểu huynh của con quen biết con từ nhỏ, nó chẳng qua mời con nói chuyện hôn sự, sao qua miệng con lại biến chuyện bẩn thỉu như ?”

Quả nhiên, họ vẫn không tin.

Ta cắn chặt răng, mới không để nước mắt rơi xuống.

“Biểu huynh quanh lưu luyến chốn lầu xanh, lại còn nợ cờ bạc.”

“Nửa trước, hắn từng cưỡng ép bắt một cô nương bán hoa ở nam, suýt nữa gây ra án mạng.”

phụ thân từng nghiêm túc điều mối hôn sự này cho nhi, người sẽ không cảm hắn là lương phối.”

Phụ thân thoáng sững người, rồi ánh mắt càng lạnh hơn.

“Một khuê các như con, những dơ bẩn ấy từ đâu?”

“Vì trốn hôn mà đến cả bôi nhọ thân tộc cũng bịa ra được.”

“Vi Vi, mấy vì sao con chẳng tiến bộ chút nào?”

Ta ông, chút mong đợi thầm kín trong lòng dần dần chìm xuống.

Kiếp trước, ta cũng từng xin họ như .

Ta xin họ đừng gả ta cho biểu huynh.

Nhưng cuối cùng, vẫn chỉ có Tạ Cảnh Hành chịu tin ta.

Nghĩ đến cái tên ấy, hàng mi ta khẽ run, nhưng vẫn gắng gượng mở miệng.

phụ thân không tin, cứ phái người đi là được.”

“Tiệm hoa ở nam vẫn còn đó, sổ sách của sòng bạc cũng không thể làm giả.”

rõ là nhi nói , nhi mặc phụ thân xử trí.”

Phụ thân bị ta cãi lại, lửa giận càng lớn. Ông đang định mở miệng thì dưới hành lang bỗng truyền đến bước chân.

Ta theo động, hay chạm phải ánh mắt Tạ Cảnh Hành.

Hắn đứng ở đó, vẫn trầm tĩnh ôn hòa như đầu gặp ở kiếp trước, dường như đang đi về phía ta.

Tim ta đột nhiên thắt lại.

Kiếp trước, cũng chính là .

Trong quở trách của tất cả mọi người, hắn kiên định đứng về phía ta.

02

Kiếp trước, ta không đề nghị báo quan.

Phụ thân mắng ta nói , mẫu thân hỏi ta vì sao cứ không chịu yên phận.

Trưởng tỷ chỉnh lại vạt áo cho ta, nhỏ giọng khuyên ta đừng tranh cãi với trưởng bối nữa.

Ta đứng giữa sảnh, cả người run rẩy.

việc lặp đi lặp lại câu “không phải ta”, ta chẳng nói thêm được nào.

Cho đến khi Tạ Cảnh Hành bước .

Hắn trấn an ta trước.

Sau đó sai thị vệ áp giải một tên tiểu nhị sòng bạc và một lão bà ở tiệm hoa nam tới.

Những chuyện biểu huynh từng làm, từng việc từng việc bị vạch trần ngay trước mặt mọi người.

Trong sảnh không còn ai nói nữa.

Tạ Cảnh Hành đi đến trước mặt ta, khoác áo vai ta. Giọng hắn không lớn, nhưng đủ để tất cả mọi người rõ.

“Nhị tiểu thư không nói .”

“Ta tin nàng.”

Đó là đầu tiên ta có người nói như .

Sau này, hôn sự với biểu huynh bị hủy bỏ, Tạ Cảnh Hành đến hôn ta.

Ta hoảng sợ lâu, luôn cảm một kẻ mang đầy xấu như không xứng làm thế phi của Tĩnh Vương phủ.

Nhưng hắn nắm tay ta, nghiêm túc nói:

“Người không hiểu nàng, nên mới dễ dàng hiểu lầm.”

“Vi Vi, từ về sau, nàng nói với ta, ta đều tin.”

là ta gả cho hắn.

Mấy sau khi hôn, hắn quả thật đối xử với ta tốt.

Ta nói không thích người trong phủ lén bàn tán chuyện cũ thời thơ ấu của ta, hắn liền đuổi hết những bà nhiều chuyện ấy đi.

Ta nói sổ sách của quản sự có vấn đề, hắn cũng chưa từng chất vấn, chỉ sai người điều kỹ.

Thỉnh thoảng ta mơ cảnh quỳ trong từ đường hồi nhỏ, nửa đêm giật tỉnh giấc.

Hắn sẽ vỗ lưng ta, nói với ta rằng đó không phải lỗi của ta.

Ta từng nghĩ, cuối cùng đã gặp được người bằng lòng tin ta, che chở ta cả đời.

Cho đến khi trưởng tỷ mang thai, rồi ngã xuống bậc đá.

ấy, ban đầu tỷ ấy kéo ta lại nói chuyện.

Không biết vì sao dưới chân trượt một cái, thân thể bỗng ngả về phía sau.

Ta theo bản năng vươn tay kéo tỷ ấy, nhưng chỉ giật được nửa đoạn tay áo.

Khi mọi người chạy tới, tỷ ấy đã nằm dưới bậc đá, váy thấm một mảng máu lớn.

Ta đứng chết lặng tại chỗ.

Mãi đến khi Tạ Cảnh Hành vội vã chạy tới, ta mới như tìm được chỗ dựa, lảo đảo đi về phía hắn.

“Không phải ta.”

“Tạ Cảnh Hành, ta không đẩy tỷ ấy.”

Hắn ta, vẻ mặt từ kinh hoàng chuyển sang đau khổ, cuối cùng chỉ còn lại sự thất vọng nặng nề.

Hắn chậm rãi rút bàn tay đang bị ta nắm ra, thấp giọng nói:

“Vi Vi, này, nàng có thể đừng lừa ta nữa được không?”

Ta cứng đờ tại chỗ, đến khóc cũng quên mất.

Sau đó, trưởng tỷ sảy thai.

Tạ Cảnh Hành không còn tin ta nữa.

Cũng sau chuyện ấy, ta mới từ vài câu rời rạc sau khi hắn say biết được, hóa ra từ thuở thiếu niên hắn đã ái mộ trưởng tỷ.

Chỉ vì trưởng tỷ sớm đã định hôn ước.

Hắn mà không được, giữa hàng mày khóe mắt của ta có vài phần giống tỷ ấy, nên mới quay sang cưới ta.

Hóa ra lúc ban đầu hắn chịu tin ta, không phải vì ta đáng được tin.

Mà chỉ vì ta là người thay thế trưởng tỷ.

Từ đó về sau, Tạ Cảnh Hành không hưu bỏ ta, cũng không khiến ta mất mặt trước người .

Nhưng tất cả mọi người trong phủ đều biết, thế phi đã thất sủng.

Ta nói trong viện có người cố ý chểnh mảng, hắn chỉ bảo ta giận cá chém thớt.

Ta nói đi thăm trưởng tỷ, hắn lạnh giọng nói: “Nàng hại nàng ấy còn chưa đủ sao?”

Sau khi đông, ta bắt đầu ho khan.

Ban đầu chỉ là sốt về đêm, sau đó lại ho ra máu.

Thị quỳ thư , xin Tạ Cảnh Hành mời một vị thái y đến xem cho ta.

Nhưng hắn lâu không ra, chỉ cách cánh cửa nhàn nhạt đáp một câu.

“Nàng quen gây động tĩnh để người ta thương hại. này, lại giả bệnh để lừa ta qua đó sao?”

Thị khóc nói ta thật sự bệnh rồi.

Hắn im lặng một lát, vẫn nói: “Trong phủ có đại phu, không chết người được.”

“Bảo nàng yên phận chút, đừng làm kinh động người khác nữa.”

Nhưng phủ y biết chiều gió, không nghiêm túc xem bệnh, chỉ tùy tiện kê vài thang thuốc phong hàn.

Bệnh của ta ngày một nặng, về sau đến cả đứng dậy uống nước cũng không làm nổi.

Ngày ta chết, bên tuyết rơi, trong chỉ còn một chậu than đã cháy hết.

Mơ hồ, ta có người loạng choạng xông , ôm lấy ta gọi Vi Vi.

Giọng hắn khàn đến đáng sợ.

Hắn lặp đi lặp lại rằng hắn sai rồi, nói thái y đã trên đường tới, nói hắn tin ta.

Nhưng ta đã không còn sức mở mắt nữa.

Một cơn gió thổi qua hành lang, ta bừng tỉnh khỏi giấc mộng cũ, mới nhận ra tay vẫn đang khẽ run.

Tạ Cảnh Hành đã tiến gần ta thêm một bước, thấp giọng gọi: “Nhị tiểu thư…”

Ta lại theo bản năng lùi nửa bước.

03

Ta lùi lại, bước chân Tạ Cảnh Hành liền dừng, trong mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc.

Nhưng ta còn chưa kịp mở miệng, trưởng tỷ đã trước.

“Phụ thân, Vi Vi không gả, mối hôn sự này không thể cưỡng ép nữa.”

“Bên cữu  mẫu, con sẽ tự đến cửa giải thích, không để hai nhà vì chuyện này sinh hiềm khích.”

“Còn việc biểu huynh có thật sự mạo phạm Vi Vi hay không, điều rõ cũng tốt, tránh ngày sau lại nổi đồn.”

Phụ thân nhíu mày: “Con cứ quá nuông chiều nó.”

Trưởng tỷ rũ mắt nói: “Hôn nhân dù sao cũng là chuyện cả đời. Tính Vi Vi tuy bướng, nhưng sẽ không vô duyên vô cớ náo loạn đến mức này.”

“Phụ thân cứ xem như thương muội ấy một , trước tiên hủy hôn sự này đi.”

Tỷ ấy luôn như , vài câu đã có thể ép lửa giận của phụ mẫu xuống, cũng giữ trọn thể diện cho sự khó xử của ta.

Cuối cùng mẫu thân thở dài.

Tuy phụ thân vẫn không vui, nhưng cũng không kiên trì chuyện hôn sự nữa, chỉ lạnh mặt nói:

không phải trưởng tỷ của con thay con chu toàn, con làm loạn thế này, sau này còn ai dám cưới con?”

Ta cúi đầu, trưởng tỷ thay ta tạ ơn, lại phụ thân khen tỷ ấy hiểu chuyện, trong lòng lại chẳng nhẹ nhõm bao nhiêu.

Ta nhớ lại khi biểu huynh kéo ta , ta liều mạng giãy giụa, hắn lại cười, ấn chặt cổ tay ta.

“Ngươi la cái gì?”

“Tô Niệm Vi, từ nhỏ ngươi đã thích nói .”

“Cho dù ta thật sự làm gì ngươi, ngươi đoán cô phụ cô mẫu sẽ tin ngươi, hay tin ta?”

Gương mặt nồng mùi rượu ấy bỗng lướt qua trước mắt, dạ dày ta cuộn , không nhịn được vịn lấy cột hành lang.

Trưởng tỷ nhanh nhận ra, giơ tay đỡ lấy ta.

“Có phải bị thương rồi không? Ta sai người đi mời đại phu.”

Ta vẻ quan tâm của tỷ ấy, ngực chua xót đến phát đau.

“Trưởng tỷ.”

Tỷ ấy khẽ đáp: “Ta đây.”

“Tỷ cũng cảm ta đang nói sao?”

Tay trưởng tỷ khựng lại.

Vẻ ung dung trên mặt tỷ ấy như bị câu này nhẹ nhàng xé ra một vết nứt. lâu sau, tỷ ấy mới thấp giọng nói:

“Ta biết muội chịu uất ức rồi.”

“Vi Vi, chuyện biểu huynh, ta sẽ thay muội điều rõ, cũng sẽ bảo phụ thân mẫu thân không ép muội nữa.”

“Ta không hỏi chuyện đó.”

Ta tỷ ấy, hốc mắt đã nóng đến phát đau.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.