Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Khương Trì, khi em gái mày xảy chuyện, tao cho mày cơ hội . Nếu mày ngoan ngoãn gia hạn hợp đồng, ngoan ngoãn đi ăn cơm với Chu tổng, nó không bị đẩy ngoài.”
Dạ dày tôi quặn lên một trận.
ở bên cạnh run bần bật.
Sắc mặt Chu Nghiễn rất khó coi:
“ Manh, cô im đi.”
Nhưng chị như phát điên .
“Chu tổng, giờ sợ à? Năm đó là bảo rót rượu? Thẻ phòng là đưa? Khương Nguyện không chịu vào phòng, là cho nó một bài học?”
Ghi âm.
Điện thoại tôi đang ghi âm.
Khương Trì tôi một .
Tôi gật với cô ấy.
Chu Nghiễn phản ứng lại, lao về phía tôi.
Tôi nhét điện thoại vào lòng Khương Trì, xoay bỏ chạy.
“Chị, mang chứng cứ đi!”
Chu Nghiễn chộp lấy tóc tôi.
Đau đến mức nước mắt tôi suýt phun .
Tôi đưa tay cào ngược vào mặt hắn.
“Buông , đồ hói dự bị!”
Chu Nghiễn bị tôi cào ba vệt máu.
Hắn tức đến phát điên.
lại chặn đường Khương Trì, khóc lắc :
“Khương老師, chị không thể hủy tôi, lúc đó tôi không cách nào khác.”
Khương Trì cô ta.
“Tránh .”
quỳ xuống.
“Tôi xin chị, tôi thật sự chỉ là đưa rượu thôi, tôi không sẽ xảy chuyện.”
Khương Trì cúi cô ta.
“Em gái tôi từng quỳ mặt cô.”
khóc đến cả run lên.
“Nhưng tôi chỉ là muốn nổi tiếng thôi.”
Tôi bị Chu Nghiễn đè vào mép bàn, nghe câu đó suýt bật .
“Muốn nổi thì đi nhuộm tóc đi, hại gì?”
Chu Nghiễn chộp lấy gạt tàn trên bàn.
Sắc mặt Khương Trì đổi hẳn.
“Phóng Hứa Lê!”
Gạt tàn không ném xuống.
Cửa bị ta đạp tung từ bên ngoài.
xông vào.
Phía sau bà cô ở bếp.
Bà thở hồng hộc:
“Ta , hai đứa này không giống giao cơm đàng hoàng .”
Tôi nằm ép bên mép bàn, khống chế Chu Nghiễn.
Bỗng nhiên rất muốn lạy bà cô một .
Khương Trì chạy tới đỡ tôi.
“Cô sao ?”
Tôi sờ lên da .
“ tạm, tóc vẫn .”
Nước mắt cô rơi xuống.
Tôi hoảng hồn.
“Chị, đừng khóc, em chưa chết .”
Khương Trì nghẹn giọng:
“Xin lỗi.”
Tôi :
“ gì xin lỗi, tai nạn lao động, cộng tiền.”
Cô khóc .
dẫn Chu Nghiễn và đi.
Chiếc điện thoại cũ bị niêm phong.
Khương Trì đi biên bản.
Tôi ngồi trên ghế hành lang, tóc như ổ quạ, gặm trứng trà bà cô nhét cho chờ.
Chị bị bắt vào rạng sáng.
Lúc bị đưa vào đồn, bà ta đi giày cao gót, lớp trang điểm vẫn rất nguyên.
Thấy Khương Trì, bà ta :
“Cô nghĩ vậy là thắng à?”
Khương Trì không gì.
Chị cô chằm chằm:
“Khương Nguyện chết .”
Chát.
Khương Trì tát bà ta một .
cau mày:
“Đừng tay.”
Khương Trì rút tay về.
“Xin lỗi.”
Chị ôm mặt, méo mó:
“Cô giả vờ thanh cao gì? Cô nổi được, chẳng ăn tài nguyên của công ty sao?”
Tôi đứng dậy.
“Chị .”
Bà ta tôi.
Tôi ném vỏ trứng trà vào thùng rác.
“Bà vì sao tôi tới trợ lý không?”
Bà ta lạnh:
“Cô nghèo.”
Tôi gật .
“Đúng.”
“Nhưng tôi nghèo giới hạn.”
Tôi bước tới mặt bà ta.
“Không giống bà, giàu trông như cống rãnh.”
Sắc mặt chị xanh mét.
Khương Trì tôi, đột nhiên :
“Hứa Lê, sau này cô theo tôi đi.”
Tôi ngẩn .
“Hả?”
Cô :
“Lương gấp ba, năm hiểm một kim, ăn ở.”
Tôi im lặng.
Gấp ba.
Năm hiểm một kim.
ăn ở.
Đây là Bồ Tát hạ phàm à.
Tôi định đồng ý thì ngay cửa đồn đột nhiên xông vào một đám phóng viên.
Không lộ tin.
Đèn flash chớp sáng rợp trời.
Phóng viên dí micro mặt Khương Trì:
“Khương Trì, chuyện em gái cô năm đó là thật sao?”
“Đêm nay cô loạn tổ chương trình, là mưu tính từ ?”
“Cô đánh Manh, chứng thực xu hướng bạo lực của mình?”
Khương Trì bị vây quanh, sắc mặt trắng bệch.
Tôi chen vào, chắn mặt cô.
“Hỏi hỏi hỏi, hỏi mẹ các à?”
Phóng viên ngớ .
Tôi giật lấy cây micro gần nhất.
“Nào, tôi trả lời thống nhất.”
“Thứ nhất, chuyện của Khương Nguyện phía sẽ điều tra.”
“Thứ hai, gây loạn tổ chương trình không mưu tính, là bọn họ đáng bị loạn.”