Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

17

Tôi mơ một giấc mơ.

giác trong mơ nghẹt thở, toàn thân như dìm dưới đáy biển.

Tôi trơ mắt nhìn Kỷ Vũ Huyền trong trại giam khép lại cuốn nhật , lặng lẽ rời khỏi giới này.

Tôi gào khóc gọi tên anh, nhưng anh chẳng nghe thấy gì cả.

Cảnh tượng chuyển đổi.

Bóng lưng lạc lõng của Kỷ Vũ Huyền tan vào biển người, rồi biến mất.

“Anh ơi… anh ơi…”

Tôi cứ lao đi tìm.

Kỷ Vũ Huyền không còn ở đó nữa.

Tôi đứng giữa một khoảng sân trống trải.

Một cậu bé nắm tay một cô bé, nói cô:

“Từ nay đây là nhà của em. Anh là anh trai của em, anh bảo vệ em cả đời.”

Bảo vệ em cả đời…

Anh ơi… lời anh nói không nuốt lời

“Vũ Đồng! Vũ Đồng!”

Nghe thấy tiếng quen thuộc.

Tôi từ từ mở đôi mắt nặng trĩu.

“Anh… cuối cùng anh cũng đến rồi… Em biết , em biết anh nhất định tin em.”

Kỷ Vũ Huyền đang đập cửa kính xe bên ngoài.

Nôn nóng đến cực độ.

Anh dùng khuỷu tay đập vỡ kính.

Thò tay vào từ bên ngoài, bật khoá tổng ở ghế lái.

Vết thương cánh tay anh vẫn chưa lành.

Lại mảnh kính sắc nhọn cứa trúng nữa.

Máu tràn vào trong xe.

“Anh… chắc là đau …”

Tần Tư Viễn đột ngột tỉnh dậy.

Giữ chặt lấy tay Kỷ Vũ Huyền thò vào, giằng co.

“Đừng hòng ngăn cản bọn tao! Cô ấy là vợ tao!”

“Nếu mày còn nói nhảm một câu, tao khiến mày chết không toàn thây!”

Cuối cùng, cửa xe cũng Kỷ Vũ Huyền mở . Anh đá vào người Tần Tư Viễn mấy phát.

đó chạy đến ghế phụ,

từng chút một kéo tôi — người kẹt giữa ghế — ngoài.

Tần Tư Viễn cố gắng mở mắt, đôi mắt lờ mờ vì máu che kín.

Lí nhí nói phía tôi và Kỷ Vũ Huyền:

đi… Vũ Đồng… nhà…”

Kỷ Vũ Huyền bế tôi khỏi xe.

Tôi không hề ngoảnh đầu lại.

“Tần Tư Viễn, anh không đâu.

“Anh còn phải ở lại đây, chịu sự trừng phạt của pháp luật.”

18

Kỷ Vũ Huyền bế tôi lên.

Tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc người anh.

Cuối cùng cũng bình tâm lại.

Thiếp đi trong vòng tay anh.

nữa tỉnh dậy, tôi đang ở bệnh viện.

Lòng bàn tay ấm nóng truyền hơi ấm lan khắp cơ .

Kỷ Vũ Huyền nắm chặt tay tôi, gục đầu bên mép giường.

Y tá bước vào nhắc anh:

“Này, vết thương tay mới băng xong, đừng đè lên như vậy.

“Đã là bệnh nhân thì phòng của mình nghỉ ngơi đi chứ?”

Tuy là nói ,

nhưng y tá cũng không đuổi anh đi.

Vào viện đến ba , mặt đã quá quen thuộc rồi.

Tôi len lén nhìn Kỷ Vũ Huyền.

Ánh mắt tôi chạm nhau.

Thì anh cũng đang lén nhìn tôi.

Tôi sợ anh né tránh ánh nhìn đó.

Nhưng anh không làm vậy.

“Anh ơi.”

“Vũ Đồng.”

Cả tôi đồng thanh lên tiếng.

“Anh nói trước đi.”

Lại cùng mở miệng.

rồi… cả cùng im bặt.

bình luận nhảy lên:

trước em gái đã chủ động rồi, này không để em ấy chủ động nữa đâu đấy!】

sinh nhật anh tính tỏ còn gì! Còn đợi gì nữa hả?!】

Tôi?

Tỏ trong sinh nhật?

“Kỷ Vũ Đồng, anh không chỉ muốn làm anh trai em. Anh còn muốn ở bên em cả đời.

“Anh em. từ rất lâu rồi.”

Chẳng kịp phòng .

Kỷ Vũ Huyền thổ lộ .

Tôi chớp chớp mắt, ngơ ngác nhìn anh.

bình luận dồn dập hiện lên như vỡ trận.

Tôi không kìm lại nhìn lên đó.

Kỷ Vũ Huyền đứng dậy,

tay ôm lấy mặt tôi.

“Đừng nhìn bình luận nữa. Nhìn anh.”

Rồi gương mặt anh dần phóng lớn trong mắt tôi.

Chắn hết toàn bộ màn hình bình luận.

“Câu trả lời của em đâu?”

“Anh thấy bình luận à?”

“Trả lời anh trước đã.”

“Em… em đồng ý.”

Một bình luận không cam tâm chèn vào giữa gương mặt tôi chỉ cách vài phân.

【Ngốc à, người đang tỏ chứ không phải cầu hôn, nói gì ‘em đồng ý’ chứ!】

Kỷ Vũ Huyền liếc bình luận đó một cái, tỏ vẻ trách yêu.

Vung tay một cái.

bình luận ấy tan biến.

Rồi anh cúi xuống hôn tôi.

Tôi trừng to mắt.

Môi anh mềm .

Lông mi dài .

Đôi mắt cũng sáng .

Anh đưa một tay lên, nhẹ nhàng che mắt tôi lại.

Và trong giới của tôi.

Chỉ còn lại hơi thở của anh ngập tràn mọi ngóc ngách.

Khi Kỷ Vũ Huyền buông tay .

Cuốn nhật của anh rơi xuống giường.

Trang đang mở viết rằng:

【Kiếp , tôi không muốn làm anh trai của Kỷ Vũ Đồng.】

Tất cả các bình luận không trung, như một lực hút thần bí kéo cuốn nhật .

cuối cùng còn sót lại là:

【Không cần đợi kiếp đâu, kiếp này phải sống thật tốt.】

Kỷ Vũ Huyền nhặt cuốn nhật lên.

Những ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt lên bìa da.

Dấu vết của thời gian, anh nâng niu gìn giữ.

ơn em vì đã quay lại tìm anh. ơn em vì đã chọn sống cùng anh một nữa.

“Anh em. Từ trước đến nay, từ bây giờ đến mai .”

Ngoại truyện

Việc Kỷ Vũ Huyền có nhìn thấy đạn bình luận phát hiện một cách cờ khi anh nằm viện thứ , vô lật nhật xem.

Tôi hỏi anh:

“Vậy anh thấy tôi và Tần Tư Viễn ở bãi đỗ xe, tại sao lại quay người bỏ chạy?”

“Anh… đó mới nhìn thấy. Anh không tin nổi người đã kết hôn.”

“Càng không tin , anh lại thật sự để em lấy cậu . Rõ ràng trong nhật anh viết là… không bao giờ để em rời xa anh …”

Kỷ Vũ Huyền đưa tay ôm lấy mặt, tay còn lại tức tối tự vỗ đầu mình.

Tôi chặn tay anh lại.

“Nếu sớm biết này, thì dù có phải ngồi tù, anh cũng tuyệt đối không để em cưới cậu . Cùng thì đồng quy vu tận hắn!”

“Kỷ Vũ Huyền!” Tôi nghiêm giọng quát lên.

Kỷ Vũ Huyền thật sự là người có phần quyết tuyệt.

Nhưng tôi, hình như anh mãi mãi chẳng xuống tay nổi.

khi xuất viện, tôi kiên quyết bám lấy dọn vào căn hộ bên ngoài trường học của anh.

Từ nhỏ tôi đã có thói quen đi chân trần sàn.

Anh vẫn giống y như hồi nhỏ, chạy theo tôi bắt tôi .

“Kỷ Vũ Đồng! Lại đây, vào cho anh!”

Tôi lè lưỡi làm mặt quỷ anh như một đứa nhóc nghịch ngợm.

Kỷ Vũ Huyền tức đến phát cáu.

Haiz.

mới nói anh chẳng bao giờ nỡ nặng lời tôi…

Bây giờ đúng là không còn kiên nhẫn như trước nữa.

Tôi anh kéo cổ tay lại, nhẹ nhàng lôi phía .

Cả người tôi ngã nhào xuống chiếc sofa mềm mại.

Để không cho tôi trốn thoát, một tay anh giữ lấy xương bả vai mảnh khảnh của tôi, tay còn lại giúp tôi xỏ .

Tôi cố giở trò, lại đá .

Kỷ Vũ Huyền cúi xuống, áp sát tôi.

Bàn tay to lớn nắm lấy cổ chân tôi.

“Nếu còn không chịu tử tế, anh cho em nằm bẹp giường không dậy nổi.”

Không hiểu sao, mặt tôi đỏ bừng.

Không biết là đang nghĩ đến chuyện gì.

Hiển nhiên, Kỷ Vũ Huyền rất hài lòng biểu đó của tôi.

Anh dựa đầu vào vai tôi, lim dim đôi mắt, trông như một con mèo lười lười.

Tôi nhặt lên, giơ tay đầu hàng:

“Em , em ! Em ngay đây.”

Kỷ Vũ Huyền lại ném đi.

Anh bế bổng tôi lên khỏi sofa.

“Muộn rồi, không cần nữa đâu. Anh không cho em có cơ hội đặt chân xuống đất nữa.”

Tôi nằm mơ.

Giấc mơ ngọt ngào lại đắng chát.

Trong mơ, Kỷ Vũ Huyền thì thầm bên tai tôi:

“Anh không để em rời xa anh đâu…”

Tôi đẩy anh dậy, kể lại giấc mơ ấy cho anh nghe.

Kỷ Vũ Huyền trầm ngâm một .

“Anh cũng mơ một giấc. Mơ thấy mọi chuyện ở một giới khác.”

Ánh mắt anh nhìn tôi, ánh lên lớp xúc cuộn trào.

“Anh mơ thấy mãi mãi chỉ là anh em. Anh mơ thấy em lấy người khác.”

Tôi bật cười.

“Nhưng em lại mơ thấy ở bên nhau.”

Rồi tôi không cười nổi nữa.

Vì ánh mắt của Kỷ Vũ Huyền trở nên trầm lắng.

Tôi nâng mặt anh lên, cúi đầu đặt một nụ hôn thật khẽ lên môi anh.

vốn luôn ở bên nhau rồi , đừng sợ.”

“Nói đi, anh bắt đầu em từ nào vậy? đó đã trưởng thành chưa hả?”

Kỷ Vũ Huyền ôm chặt lấy tôi:

“Anh em từ lâu rồi.”

“Lâu đến mức, ngay từ ánh nhìn đầu tiên, trong đầu anh đã in hằn bóng hình em.”

“Anh em.”

– Hết –

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn