Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1BLGwRmVCi

Sáp Thơm AMBI PUR Hương Thơm Thư Giãn 180G - Sáp Thơm Phòng Ngủ, Nhà Vệ Sinh, Phòng Khách, Bếp
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thảo nào, tôi đã rõ Phó Nghiên Từ là tôi không màu xanh lá nhưng anh ta vẫn xoa đầu tôi, cười đầy cưng chiều: “Màu xanh lá đẹp mà, đợi trang trí xong, em sẽ thôi.”
Hóa ra không phải là tôi mà là dì và đó mới là điều tốt nhất.
Cái b.úa khá nặng. Nhưng trong lòng tôi kìm nén một cục tức, vô cùng khó chịu.
Tôi nghiến răng nâng b.úa lên, đập nát từng món đồ nội thất, ngay tường kia cũng bị tôi đục vài cái lỗ thủng.
Nhìn cảnh tượng tan hoang dưới sàn, lòng tôi mới thấy dễ chịu hơn chút ít.
Đâu thể nào để một tôi phải chịu khổ được?
ngủ là nơi tôi đập phá tay nhất.
Chiếc giường là thương hiệu mà dì yêu nhất.
Cách bố trí tủ quần áo là thói quen của dì.
Tất mọi đều là sở của dì.
Tôi kéo rạch một đường lớn trên chăn, nhìn lớp tơ tằm lộ ra bên trong, này cũng là dì .
Đúng tôi gần định tháo dỡ căn , tôi chợt thấy trong tủ quần áo có một chiếc hộp nhỏ khóa kín, tôi lên lắc lắc, nhẹ.
Tôi dùng b.úa đập vỡ ổ khóa, mở hộp ra, phát hiện bên trong là một con thú bông cũ kỹ.
Trông có vẻ đã nhiều năm rồi nhưng chủ nhân của nó nâng niu, viền váy đã giặt đến bạc màu nhưng vẫn sạch sẽ.
Tôi con thú bông lên, không hiểu sao lại thấy vô cùng quen thuộc. Trong hộp còn có một tờ giấy gấp đôi, tôi lấy ra xem, là một lá thư, cũng đã cũ lắm rồi.
Nét chữ trên phong bì đó không ai có thể quen thuộc hơn tôi.
Dòng cuối cùng của thư đó có nét chữ khác biệt hẳn phần trên.
Tôi nhận ra, đó là nét chữ của Phó Nghiên Từ.
Anh ta viết: [ đời này, tôi không nhìn thấy bao nhiêu ánh sáng, vốn tưởng cuộc đời chỉ có thôi. Chính con thú bông này và thư này đã tôi nhận ra rằng có lẽ có thể thay đổi mọi trước mắt. Chị ơi, ơn chị đã em hy vọng và sự ủng hộ.]
Tôi nhìn những dòng chữ đó mà tim hơi nhói lên, tôi thực sự thấy tất chuyện này quá hoang đường.
8
Khi tôi con bông và thư đó ra, Phó Nghiên Từ cũng vội vàng chạy đến tân hôn.
nay, chúng tôi vốn đã hẹn nhau cùng đến dọn dẹp tân hôn nhưng tôi không thông báo Phó Nghiên Từ mà tự theo cái b.úa đến đây trước.
anh ta đến, đập vào mắt chỉ là khung cảnh tan hoang.
Tính tình của Phó Nghiên Từ từ trước đến nay vẫn luôn tốt, ở bên nhau lâu , anh ta chưa từng nặng lời tôi, đừng chi là tranh cãi, việc gì anh ta cũng nhường nhịn và chiều chuộng tôi.
Đây là lần đầu tiên, tôi nhìn rõ ngọn lửa dữ trong mắt anh ta.
Anh ta vừa vào cửa, sau cơn ngỡ ngàng, anh ta nhìn thấy con bông tôi siết c.h.ặ.t trong tay cùng thư bị xé nát.
Phó Nghiên Từ tức tột độ, cái kiểu dữ không thể che giấu nổi, anh ta lao thẳng đến, siết c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống tôi ngay tại chỗ.
“Hạ , sao em dám!”
Anh ta gầm lên một tiếng lớn, lại ở khoảng cách gần , tôi chỉ thấy màng nhĩ sắp vỡ ra.
Thế nên tôi đẩy anh ta ra rồi ngay trước mặt anh ta, dùng sức giật con bông kia.
Nó vốn là món đồ chơi từ hơn mười năm trước, dù có được nâng niu chăm sóc kỹ thế nào thì khi bị tôi giật một cái , nó cũng đứt lìa hẳn một cánh tay.
“Hạ !” Phó Nghiên Từ thấy thì lại gầm lên một tiếng dữ.
Anh ta bước nhanh tới, giơ tay đẩy tôi ra rồi nhanh ch.óng giật lấy con bông tàn tạ kia.
Anh ta có thói quen tập gym, từng học đ.ấ.m bốc, sức tay không phải tôi có thể so bì, dù tôi có ý né tránh nhưng cũng không chịu nổi cái đẩy này.
Tôi ngã nhào xuống đất, tay đ.â.m vào đống thủy tinh vỡ vụn, m.á.u tươi chảy đầy sàn.
9
Vở kịch này kết thúc bằng việc tôi nát mặt Phó Nghiên Từ.
Dạo này tôi không làm , chiều dài thật vừa đủ để nát mặt một người mà không làm tổn thương tay chính .
Nhìn vệt m.á.u trong kẽ , tôi thấy vô cùng hả hê.
Con người mà, đôi khi cũng cần phải phát điên một chút.
Tuy ngoại hình trông không đẹp mắt nhưng cục tức dồn nén trong lòng cuối cùng cũng có thể xả ra được phần nào.
Phó Nghiên Từ có sự kiêng dè, dù anh ta có dữ đến đâu cũng không thể quên cuộc hôn nhân tôi, quyết định việc anh ta có thể danh chính ngôn thuận trở thành người nhà của dì tôi hay không.
Vì , khi tôi ra tay, anh ta chỉ biết thủ chứ không dám đ.á.n.h trả.
dì tôi chạy đến, dì nhìn thấy đôi tay đầy m.á.u của tôi, còn mặt Phó Nghiên Từ cũng chi chít vết .
tân hôn lại càng tan hoang hơn.
Tôi không một lời, chỉ lạnh lùng liếc nhìn Phó Nghiên Từ rồi buông một câu chia tay, sau đó bỏ thẳng.
Dì tôi không đuổi theo.
Xe của tôi vẫn đỗ ngoài khu chung cư, tôi cũng chưa lái . Chỉ một lát sau, chiếc xe quen thuộc kia xuất hiện, người lái là dì, còn Phó Nghiên Từ ngồi ghế phụ.
Nếu tôi đoán không lầm thì bọn họ chắc là bệnh viện.
Tôi cúi đầu nhìn vết xước trên lòng bàn tay, vết thủy tinh cắt không sâu, đáng lẽ nên sớm đóng vảy rồi nhưng vì tôi cố tình người ta nên vết thương cứ rách ra liên tục, nhìn có vẻ nghiêm trọng.
Tôi cởi chiếc áo khoác mỏng mặc trên người, quấn vào bàn tay rồi lái xe thẳng về nhà.
Mẹ tôi tỉa cành hoa ngoài sân. vừa quay đầu nhìn thấy m.á.u trên tay tôi thì sợ đến tái mặt, lập tức kéo tôi ngồi xuống sofa, rồi đích thân sát trùng và bôi t.h.u.ố.c tôi.
Tôi nhìn , lên tiếng trước: “Mẹ, con vừa đ.á.n.h nhau về.”
Động tác của mẹ tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy phức tạp nhưng cuối cùng lại hóa thành ý cười, giọng ôn tồn dịu dàng.
: “Thế của mẹ có thắng không? Có cần mẹ tháo ra đ.á.n.h hội đồng giúp con không?”
Tôi gật đầu, mắt rơm rớm, nghẹn ngào không nên lời: “Thắng rồi, con nát mặt anh ta luôn rồi.”
Giọng mẹ tôi cũng hơi nghẹn lại, đưa tay nhẹ nhàng xoa mặt tôi, không biết suy nghĩ điều gì rồi xoay người giơ ngón cái lên: “ của mẹ là giỏi nhất.”
Nước mắt tôi lại không kìm được nữa.
10
Buổi tối, dì không về nhà.
Mãi đến trưa ngày sau, mẹ và tôi chuẩn bị ăn cơm thì dì mới xuất hiện.
Theo sau dì là Phó Nghiên Từ mấy miếng băng gạc dán trên mặt, anh ta đeo kính râm, hơi cúi đầu.
Vì qua anh ta, tôi không nhịn được đã đ.ấ.m thẳng một cú vào mắt trái.
Dì vừa đến đã mách tội mẹ, tôi qua phát điên lên đ.á.n.h người.
“Tính tình nóng nảy quá, chỉ vì một con bông thôi mà? Chắc con bé rằng đó là đồ của người phụ nữ khác nhưng lần này nó thật sự hiểu lầm Nghiên Từ rồi. Mười lăm năm trước, chẳng phải em …”
Dì bắt đầu kể về chuyện dạy tình nguyện trên núi mười lăm năm trước, trong lời kể của dì thìcon bông đó chỉ là một trong số những món quà từ thiện. Còn dì và Phó Nghiên Từ cũng vì nhìn thấy con bông qua mới chợt nhận ra đã từng gặp nhau.