Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LQZHOaSBS

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
14
Băng bó tay cho Ngọc Sơn xong, ta do dự hồi lâu mới hỏi:
“Vừa rồi nói ‘ chờ lâu như , bao nhiêu năm rồi’, là có ý ?”
Ngọc Sơn cúi , trông như thể mình vừa phạm một sai lầm rất .
“Xin lỗi, Hòa Hòa, ta không nên giấu nàng. … ta nàng từ rất lâu rồi.”
“Lúc ca ca nàng làm quan ở thành Chu Đề, quan hệ giữa ta và huynh ấy rất tốt.”
Ta kinh ngạc.
“Huynh ấy thường xuyên nhắc đến nàng với ta.”
“Huynh ấy nói mình có một muội muội, tên là Cảnh Hòa.”
“Cảnh Hòa bệnh, sợ đắng nên không chịu uống t.h.u.ố.c. Cha nàng ấy lừa nàng ấy rằng nếu không uống t.h.u.ố.c thì cha cũng bệnh. Cảnh Hòa vội vàng uống t.h.u.ố.c, đắng đến rơi nước cũng không dám để thừa.”
“Cảnh Hòa thấy ca ca thương không thể xuống giường, dù bạn bè có gọi nàng thế nào, nàng cũng không chịu ngoài.”
“Bởi vì nàng cảm thấy ca ca rất đáng thương, nhất định bê một chiếc ghế nhỏ ngồi bên cạnh, bầu bạn nói với ca ca, làm ca ca phiền đến mức không chịu nổi.”
“Cảnh Hòa rất điệu, thích tự tết b.í.m tóc cho mình, tay lại vụng về, tết xong còn ngồi gương giận dỗi.”
“Cảnh Hòa thích mèo, thích hoa, thích quần áo đẹp…”
“Mỗi lần nghe xong, ta đều không nhịn được mà , tại sao Cảnh Hòa không là của ta? Nếu Cảnh Hòa là của ta, kia ta không ngày ngày đến c.h.ế.t.”
Nói rồi, hắn kéo tay áo , cho ta xem những vết sẹo trên cánh tay.
“Cha nuôi ta là một Cổ sư rất lợi hại. Lứa cổ cuối ông ấy nuôi là một đám trẻ ăn xin không nhà không cửa. Ta chính là cổ lợi hại nhất mà ông ấy nuôi .”
Ta kinh ngạc đến mức không nói nên lời, Ngọc Sơn không để ta nhìn lâu, kéo tay áo xuống che đi.
Những quá khứ bất kham ấy, hắn không muốn nói kỹ, ta cũng không nỡ hỏi thêm.
“Hồi nhỏ ngày nào ta cũng đến c.h.ế.t, rồi vẫn như . Sau này quen ca ca nàng, ta có thêm một tâm niệm, đó là được tận nhìn thấy Cảnh Hòa.”
“Mỗi lần cảm thấy sống trên đời vô nghĩa, ta lại , nếu ta cũng có một Cảnh Hòa, nàng ấy nhất định đau vì ta, bảo ta không được ngày ngày đến c.h.ế.t.”
“ đôi ta cũng , giá như ca ca nàng là một kẻ l.ừ.a đ.ả.o thì tốt mấy, giá như Cảnh Hòa là một người đáng ghét thì tốt mấy, như ta cũng không cam đến thế…”
“Rồi ta gặp nàng.”
Ta nhớ lại lần tiên gặp hắn.
Vị Cổ sư trẻ tuổi đứng ta, nhìn ta sâu, trên môi vẫn mang ý :
“Nương nương.”
Hôm ấy lạnh lạ thường.
Hắn từ bên ngoài đến, những ngón tay đều lạnh đến đỏ ửng.
Ta đưa lò sưởi tay của mình cho hắn, nói:
“ cầm lấy sưởi ấm tay đi.”
Hắn cầm lò sưởi trong tay, vô đại nghịch bất đạo tiếp tục nhìn chằm chằm ta.
Ta không quen tiếng trách mắng người khác.
Chỉ có thể nhỏ giọng nhắc hắn giữ quy củ:
“ đừng nhìn ta như . Nếu để Bệ hạ , người trách phạt .”
Ngọc Sơn rất nghe lời, cúi xuống.
bàn tay đang cầm lò sưởi lại siết c.h.ặ.t hơn, đến cả gân xanh trên mu bàn tay cũng nổi .
Có lẽ Ngọc Sơn cũng nhớ đến cảnh tượng ngày ấy, khóe môi gượng gạo cong thành một nụ .
“Sau đó ta càng không cam hơn. Tại sao Cảnh Hòa lại tốt đến ? Tại sao Cảnh Hòa tốt như thế lại không của ta?”
“May mà ông trời thương xót… tên khốn kia không trân trọng, cuối nàng cũng có thể rời khỏi hắn.”
“Hòa Hòa, ta không tham lam đâu. Nàng chẳng cần làm cả, chỉ cần ở bên cạnh ta là được. Nàng muốn ta cũng cho nàng, xin nàng đừng rời bỏ ta, được không?”
“Nàng cứ coi ta như một ch.ó đi. Lúc vui thì xoa ta hai cái, với ta một cái, ta mãn nguyện rồi.”
Hắn ngây ngốc nhìn ta, đáy tràn đầy khẩn cầu.
Ta nhất thời không nói .
Thấy ánh sáng trong hắn càng lúc càng ảm đạm, dường như lại sắp khóc, ta không nhịn được thở dài.
“Làm có ch.ó nào khó chiều như chứ…”
15
Ngọc Sơn trở nên vô vui vẻ, ngày nào cũng với ta.
Mỗi hắn , bên má xuất hiện một lúm đồng tiền nhỏ, còn để lộ một chút hàm răng trắng.
Hắn rất để ý hình tượng của mình ta, ngày nào cũng chăm chút bản thân sạch , tươm tất.
“Đến mèo nàng cũng thích đẹp.”
Hắn nói.
Ta có chút cạn lời.
“Ta thích Tiểu Thạch đâu vì đẹp, mà vì quấn ta.”
Ngọc Sơn nói:
“Ta còn quấn nàng hơn , sao nàng không thích ta?”
Ta hơi ngượng, mơ hồ đáp:
“Ai nói ta không thích.”
Nói xong, ta cảm thấy mình hơi nóng , tim cũng đập rất nhanh.
Tấm mơ hồ ấy gặp được ánh trời, được sưởi đến ấm áp. Nhìn kỹ lại, dường như cũng chẳng có giấu giếm.
Một đứa trẻ ăn xin trưởng thành, một vị Quý phi giả c.h.ế.t.
Nghe thì kỳ quái, đặt chúng ta cạnh nhau, hình như lại thấy rất xứng đôi.
Hắn đẹp trai, còn ta cũng từng được rất nhiều người khen là xinh đẹp.
Ta đ.á.n.h bạo đưa tay , nhẹ nhàng móc lấy những ngón tay ấm áp của hắn.
Ngọc Sơn sững người, đôi sáng đến kinh người, quả giống hệt một ch.ó vừa nhìn thấy miếng xương thịt.
Hắn lập tức ôm chầm lấy ta, sức cọ vào người ta, khiến ta suýt nữa đứng không vững.
Những lời đồn trong dân gian về Tiêu Chiêu Minh dần dần biến mất.
Mọi kia dường như trở thành quá khứ, từng chút từng chút mờ nhạt đi.
Ngay ta tưởng rằng mình sống như mãi…
Tiêu Chiêu Minh dẫn theo một đội kỵ binh tinh nhuệ, xông thẳng vào nhà của ta và Ngọc Sơn.
ấy ta và Ngọc Sơn đang ngồi xổm trong sân, tắm cho Tiểu Thạch .
mèo mập ú ấy đúng là toàn thịt. Hai người bốn tay chúng ta loay hoay mãi mới tắm sạch được cho .
Ngọc Sơn ôm , ta cầm một miếng vải , từng chút từng chút lau khô bộ lông.
Ta véo véo lớp thịt trên bụng , rồi Ngọc Sơn bật .
Tiếng vó ngựa từ xa dần tiến lại gần.
Cánh cổng người ta đá tung.
Tiêu Chiêu Minh gầy đi rất nhiều đứng ở cửa, không chút biểu cảm nhìn cảnh tượng .