Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

15

Tạ Dự nhẹ nhàng xoa bụng tôi, giọng dịu như gió: “Lần muốn cơm ngoan hay …”

Hai chữ cuối anh nhỏ lắm.

“Không để Tiểu Thuần của anh đói .”

Tôi trừng mắt nhìn anh.

Nhưng vô ích.

Tôi xoay quay lưng về phía anh.

Anh ôm tôi từ , khẽ : “Anh đã uống thuốc tránh thai nam rồi, sẽ không có thai đâu. Nếu em muốn có con, anh…”

Tôi không muốn .

Lời anh trôi từ tai trái sang tai phải, chẳng đọng lại cả.

Tôi nhắm mắt lại chuẩn ngủ, mai phải làm chuồng thỏ.

Trước khi ngủ thiếp , tôi lờ mờ anh hỏi: “Dạo này vì sao không ? Là vì không thích anh chạm vào em à?”

Tôi mơ màng đáp: “Không phải không , cũng không phải không thích.”

16

Tôi là không biết thế nào gọi là .

Rất lâu rất lâu trước đây, tôi từng lén mẹ chuyện, tôi biết, em trai tôi không phải là em trai.

Nó đáng lẽ phải là anh trai tôi.

Chúng tôi là song sinh, sinh cách nhau một trước một .

mẹ , chị gái có chăm sóc em trai tốt hơn nên đứa sinh là tôi lại trở thành chị.

Hồi nhỏ chắc tôi cũng khá thông minh.

Tôi nhận rất nhiều giấy khen, cũng thích tôi.

mẹ là không.

Họ thích đứa em trai vừa ngốc vừa ồn ào.

ngốc, tôi thông minh, họ lại ghét tôi.

Lúc cháy, mẹ đã lừa tôi.

sẽ quay lại cứu tôi, nhưng khi tôi chú lính cứu hỏa bế ngoài trạng thái nửa tỉnh nửa mê, tôi lại giọng bà.

“Sao nó không chết luôn đó ? Đồ xui xẻo làm cháy cả .”

Không phải tôi đốt.

Là em trai nghịch bật lửa, làm cháy rèm cửa.

Nhưng chẳng tôi .

Khi đó việc làm của mẹ đầu, chưa khá giả.

Tôi là một gánh nặng.

Họ muốn vứt bỏ tôi.

Nhưng lần nào tôi cũng tự tìm đường về .

Đường ban đêm rất tối, đèn đường thưa thớt.

Bầu trời ô nhiễm công nghiệp che kín, không sao, cũng không trăng.

Tôi loạng choạng bóng tối, lần mò về , gõ cửa.

Rồi nhận lại ánh mắt chán ghét của mẹ.

này tôi trở nên chậm chạp, lời khen của thầy cô và họ hàng cuối cùng cũng chuyển sang dành em trai.

Cộng thêm điều kiện gia đình dần khá lên, họ miễn cưỡng chấp nhận tôi.

Tôi lớn xinh đẹp, mắt họ đầu có giá trị.

Tôi cố gắng đáp ứng mong đợi của họ, giảm cân, giữ dáng, mặc thật đẹp, trở thành một đứa con gái ngoan ngoãn lời.

Nhưng dường như… họ không cần con gái.

Họ cần một món quà đóng gói đẹp đẽ, có mang biếu khác.

Thật đáng ghét.

17

Tôi không thích Tạ Dự.

Nhưng khoảng thời gian đưa đến bên anh lại giống như quãng ngày tôi nhất.

mẹ đem tôi , từ đồ vật của họ, tôi trở thành đồ vật của Tạ Dự.

Nhưng Tạ Dự không nhớ tới tôi, cũng không yêu cầu ở tôi.

Tôi sắp xếp qua loa ở khu dành làm, có một căn phòng thuộc về mình.

Quản gia không tôi làm việc, mỗi ngày nỗi phiền não duy nhất của tôi là tại sao hôm nay lại phải rau nữa, tôi đói quá.

Đói thì trộm đồ .

Không mắng tôi nữa.

Tôi trộm không giỏi lắm, có mấy lần làm nhìn .

Tôi căng thẳng giải thích: “Tôi đói.”

Phần lớn họ đều giả vờ không .

Tôi quen một bạn .

Số Một tuy kỳ quặc nhưng là bạn tốt của tôi.

Tôi rất thích anh.

Tôi thường gặp anh ở vườn nhỏ.

kể anh hôm nay tôi đã gặp , đã xảy chuyện .

Anh không phải làm, không phải mẹ, cũng không phải đứa em trai đáng ghét.

Anh cũng là một món quà.

Chúng tôi giống nhau.

Tôi thích những cùng loại.

18

Số Một dạy vẽ mãi mà tôi vẫn không học nên chuyển sang dạy tôi dùng máy .

Thật tôi cũng chẳng có năng khiếu .

Ánh sáng, bố cục, tôi đều không hiểu.

Anh dùng máy là nhiếp .

tôi là bấm .

May mà khác với vẽ tranh, xấu vẫn có ghi lại khoảnh khắc lúc đó.

Tôi linh tinh rất nhiều , chơi chán máy của anh rồi, anh lại đầu bồi dưỡng tôi sở thích .

Đất nặn, violin, câu cá…

Anh dạy bừa, tôi học bừa.

Cái cũng không giỏi nhưng cái cũng biết một chút.

Ở bên anh lãng phí rất nhiều thời gian, làm rất nhiều chuyện vô nghĩa.

Nhưng dường như khoảng thời gian đó, tôi thật sự .

 

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.