Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a8nD97A

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3

3

Thượng Cung Cục lẽo hơn cả những gì ta từng tưởng tượng.

Không phải cái của thời tiết.

Mà là cái của quy củ.

Mỗi ngày, giờ Dần thức dậy.

Giờ Mão điểm danh.

Giờ Thìn vào kho đối chiếu sổ sách.

Ta được phân đến Bạ, phụ trách chép việc xuất nhập đèn , màn trướng và các loại khí cụ trong cung.

Người trực tiếp dạy ta là một nữ quan Mạnh, tên .

Nàng ngoài ba mươi tuổi, hàng mày ánh mắt sắc sảo, nói chuyện chưa bao giờ lộ nửa phần tình cảm.

Ngay ngày đầu tiên, nàng ném một quyển sổ cũ xuống trước mặt ta.

“Ba ngày, chép thuộc toàn bộ.”

Ta cúi đầu nhìn.

Một quyển sổ dày cộp, kín đặc những tên gọi của đủ loại đồ vật.

“Vâng.”

Nàng liếc nhìn ta.

“Cô nương được nhà nuông chiều từ nhỏ, biết cầm bút chưa chắc đã chịu nổi đống sổ sách .”

Ta không biện giải.

Đêm ấy trở về phòng của các nữ quan, cổ tay ta mỏi đến mức gần như không nhấc lên nổi.

Mọi người ngủ trên giường lớn trải dài.

Chăn đệm sạch sẽ, nhưng rất mỏng.

Ta nằm góc trong cùng, nghe mấy nữ sử bên cạnh khe trò chuyện.

Có người nói, quả nhiên là tiểu thư nhà , vừa vào ngày đầu đã bị Mạnh Bạ mắt tới.

Có người lại bảo, dung mạo của ta quả thật xinh đẹp, đáng tiếc đã vào Thượng Cung Cục có đẹp cũng vô dụng.

Ta nhắm mắt, không lên tiếng.

Những ấy…

Nhẹ hơn rất nhiều so với những ta từng nghe thiên viện phủ Hoắc.

Khi ấy, bọn hạ nhân đứng ngay trước mặt ta mà nói:

“Phu nhân có làm loạn thêm nữa được gì? Người công tử trong lòng đâu phải là nàng.”

“Đợi nàng chết , Sở cô nương vào phủ, chúng ta mới có ngày tháng dễ sống.”

Lúc đó, ta vẫn sức đập vỡ chén tách.

Về sau…

Ngay cả sức đập cũng chẳng .

có thể lặng lẽ nghe.

bây giờ, là vài bàn tán.

Không làm tổn thương được ta nữa.

Ba ngày sau.

Mạnh kiểm tra.

Ta đọc sai hai chỗ.

Nàng phạt ta đứng chép sổ suốt một canh giờ.

Ta ngoan ngoãn nhận phạt.

Ngày thứ tư.

Nàng lại kiểm tra.

Không sai lấy một chữ.

Cuối cùng, Mạnh cũng nhìn ta thêm một .

“Trí nhớ không tệ.”

Đó là câu khen đầu tiên ta nghe được kể từ khi vào cung.

Dù rất nhạt.

Ta lại thấy có muốn .

Ngày tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua.

Đối chiếu sổ sách.

Kiểm kê kho tàng.

chép.

Kiểm tra thiếu sót.

Trong cung, mọi thứ có lai lịch rõ ràng.

Đến cả một cây đỏ cũng phải được vào sổ.

đỏ.

đầu tiên nhìn thấy mục , tay ta vẫn run lên.

Kiếp trước, khi tin ta qua đời truyền đến phủ Hoắc, Hoắc Thanh Từ đang cùng người chọn hỷ chúc Sở Hành Vu.

Từng hòm đỏ được bày trước mặt.

Hoa văn long phụng.

Hoa văn uyên ương.

Hoa văn lựu kết trái.

Trong khi ngọn đèn dầu nơi đầu giường bệnh của ta sắp lụi tắt.

Chàng lại đang lựa chọn hỷ ngày đại hôn của nàng.

Mạnh thấy ta dừng bút, giọng gọi:

Đường Vãn.”

Ta hoàn hồn.

“Có.”

“Đứng trước sổ sách, không được phép thất thần.”

Ta cúi đầu.

“Vâng.”

Từ hôm đó trở đi.

Ngược lại, ta càng dụng tâm hơn với những cuốn sổ chép về đèn .

Mỗi cây được chuyển từ đâu đến.

Đưa vào cung nào.

Dùng vào ngày nào.

Ta nhớ rõ ràng.

Một tháng sau khi nhập cung.

Hoàng hậu nương nương triệu ta đến chuyện.

Người xem sổ sách của ta :

Thượng Cung Cục có vất vả không?”

Ta đáp:

“Cũng ổn.”

Người mỉm .

“Mạnh nói con rất chịu khổ.”

Ta có bất ngờ.

Hoàng hậu nói:

“Nó hiếm khi khen người khác.”

Ta cúi đầu.

“Là nhờ Mạnh Bạ dạy dỗ chu đáo.”

Hoàng hậu nhìn ta.

“Có từng hối hận không?”

Ta lắc đầu.

“Thần nữ không hối hận.”

Hoàng hậu khép quyển sổ lại.

“Gần đây phủ Hoắc đã hai gửi thiếp vào cung, thăm con có bình an hay không.”

Đầu ngón tay ta khựng lại.

Hoàng hậu nhìn thấy.

“Con muốn gặp chứ?”

“Không muốn.”

Ta đáp rất nhanh.

Dường như Hoàng hậu rất hài lòng.

“Vậy không gặp.”

Lúc lui ra.

Cô cô hầu cận bên cạnh Hoàng hậu đưa ta một chiếc nhỏ.

Bên trong là một cao dưỡng tay.

Cô cô mỉm .

“Nương nương nói, Chưởng bạ nữ sử ngày nào cũng phải cầm bút, đôi tay không thể đến hỏng được.”

Ta nhận lấy chiếc .

Sống mũi bỗng cay xè.

Trước khi vào cung.

Ai ai cũng rằng ta đến đây trốn tránh.

làm loạn.

giận dỗi.

có Hoàng hậu…

Thật lòng coi ta là một nữ quan.

Ta trở lại Bạ.

Mạnh nhìn thấy chiếc trong tay ta, thản nhiên nói:

“Đừng tưởng được nương nương ban thưởng đồ có thể bớt chép một dòng sổ.”

Ta bật .

“Ta biết .”

Nàng khựng lại một .

cái gì?”

Ta lắc đầu.

“Không có gì.”

là…

Ta chợt cảm thấy.

Sống như thế

Cũng rất tốt.

4

Tháng thứ hai sau khi ta vào cung.

Sở Hành Vu đổ bệnh.

Tin tức là do Linh Sương nhờ người chuyển vào cung.

Hiện giờ nàng đang hầu hạ bên cạnh tổ mẫu, lá thư viết rất cẩn thận.

Sở cô nương từ khi vào đông ho dữ dội. Phu nhân ngày nào cũng bên chăm sóc. Hoắc công tử đã đến mấy , mang thuốc đến, cũng thăm tiểu thư trong cung có khỏe không. Đại công tử không bọn nô tỳ nói nhiều, bảo tiểu thư bận việc.

Đọc xong thư, ta gấp lại, cất vào chiếc gỗ.

Nàng bệnh.

Hoắc Thanh Từ mang thuốc đến.

Đó mới là điều vốn nên như thế.

Không ta đứng chắn giữa hai người.

vốn cũng nên sớm bên nhau.

Ta lại cúi đầu tiếp tục chép sổ.

Một nữ sử cùng phòng nói:

nữ sử, bên ngoài có người tìm cô.”

Khi bước ra ngoài, ta thấy Thời Tự đang đứng dưới hành lang trước cổng cung.

mặc quan phục màu xanh thẫm, thần sắc nghiêm nghị, trong tay xách một đựng thức ăn.

Vừa nhìn thấy ta, đã cau mày.

“Gầy đi .”

Ta hành lễ.

“Đại ca.”

nhét thức ăn vào tay ta.

“Tổ mẫu sai người làm bánh mai hoa muội.”

“Đa tạ tổ mẫu.”

Ánh mắt dừng trên đôi tay ta.

Ta theo bản năng rụt tay vào trong tay áo.

Nhưng vẫn bị nhìn thấy.

“Tay sao lại nứt nẻ đến thế ?”

Ta đáp:

“Do chép sổ nhiều.”

Sắc mặt càng thêm khó coi.

“Ta đã nói từ trước .”

“Nơi không thích hợp với muội.”

“Đại ca.”

“Muội làm cũng không tệ.”

Thời Tự khựng lại.

Ta ngẩng đầu nhìn .

“Mạnh Bạ nói trí nhớ của muội khá tốt.”

Nếu là trước đây.

Hẳn ta sẽ khinh thường khen ấy.

Một câu tán thưởng của Bạ nữ quan.

Làm sao sánh được với một khen của Hoắc Thanh Từ.

Nhưng bây giờ…

Đã khác .

Thời Tự nhìn ta rất lâu, :

“Muội thích nơi sao?”

“Không thể nói là thích.”

Ta suy nghĩ một .

“Nhưng đây, làm sai bị phạt.”

“Làm đúng được công.”

“Mọi thứ rất rõ ràng.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.