Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7psAsKVepc

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

Nhưng vẫn mỉm cười.

đã lựa chọn đúng.”

“Nguyễn Đường Vãn.”

thật đã lựa chọn đúng.”

Trong lòng ta rung động.

Không cảm động.

Chỉ là chợt thấy…

Người lạnh lùng nói với ta trong giấc mộng rằng đáng lẽ ta nên sớm nghĩ thông.

Cuối

Cũng đã học được vài lời giống một con người thật .

Chàng lấy trong áo ra một chiếc hộp gỗ.

Ta không nhận.

Chàng nói:

“Không tặng .”

“Là tiền của mấy đôi hỷ chúc trong giấc mộng ấy.”

Ta sững người.

Chàng đặt chiếc hộp lên bậc đá bên cạnh.

“Ta đã hỏi Thượng Cung Cục.”

“Sau khi có những nữ lớn tuổi vì bệnh mà rời cung.”

“Có rất nhiều người không còn nơi nương thân.”

“Nếu bằng lòng.”

hãy dùng số bạc này.”

“Xây các một nơi dưỡng bệnh.”

Ta chiếc hộp gỗ.

Rất lâu sau.

Ta dặn nữ sử phía sau.

“Nhận lấy đi.”

“Ta sẽ ghi .”

Hoắc Thanh gật đầu.

“Được.”

Chàng lùi sau một bước.

Không gọi tên ta .

Cũng không nói sẽ chờ ta.

Chỉ nghiêm chỉnh hành .

“Nguyễn nữ sử.”

“Bảo trọng.”

Ta đáp .

“Hoắc công tử.”

“Cũng bảo trọng.”

Lần biệt này.

Tựa cuối cũng cắt đứt được sợi dây đã vướng víu giữa hai người suốt bao qua.

9

Hai sau.

Ta trở Chưởng nữ của Thượng Nghi Cục.

Mạnh Hoài Châu được thăng làm Thượng Cung.

mỉm cười nói:

“Cuối thì gương mặt lạnh lùng của nó cũng có thể quản thêm nhiều người .”

Nghe xong.

Mạnh Hoài Châu chỉ bình thản đáp:

“Thần lĩnh chỉ.”

Ta đứng bên cạnh.

Suýt thì bật cười tiếng.

Sau đó, hỏi ta cười điều gì.

Ta đáp:

“Mạnh tỷ tỷ làm Thượng Cung … vẫn chẳng khác trước là bao.”

liếc ta.

“Ngươi cũng chẳng khá hơn.”

“Bây giờ đám tiểu nữ sử đều sợ ngươi.”

Ta ngẩn người.

“Sợ ta?”

“Ừ.”

“Bọn họ bảo mỗi lần Nguyễn Chưởng đối chiếu sách.”

“Chỉ cần sai một nét chỉ cũng không qua được mắt ngươi.”

Ta không nhịn được bật cười.

vậy…

Cũng rất tốt.

Ít ra còn hơn để người ta nói ta ngang ngược.

Hay ghen.

Cướp nhân duyên của người khác.

Sau khi nơi dưỡng bệnh dành các nữ cũ được xây xong.

ban tên là…

Trường Xuân Xá.

Đích thân ta đã đến xem.

Tiểu viện nằm phía sau Tây Giáp Đạo.

Trong sân trồng mấy cây lựu.

Những nữ vì bệnh mà rời cung.

Cuối

Cũng có một nơi để nương náu.

Ta đích thân ghi khoản bạc trong chiếc hộp của Hoắc Thanh quyển đầu tiên.

Tên khoản mục viết là:

“Ngân thiện vô danh, dùng để xây thêm dãy nhà phía đông của Trường Xuân Xá.”

Sau đó.

Chàng cũng không đến hỏi thêm một lần nào .

Nghe nói.

sau chàng được điều ra ngoài nhậm chức.

Ba chưa trở kinh .

Phủ họ Nguyễn cũng thay đổi rất nhiều.

Đại ca thân.

Tẩu tẩu là người hoạt bát.

Biết cưỡi ngựa.

Cũng rất giỏi quản lý sách.

Lần đầu gặp ta.

Tẩu ấy đã nhét ta một gói thịt khô do chính mình làm.

Mẫu thân già đi đôi chút.

Mỗi lần gặp ta.

luôn có vẻ dè dặt.

Có một .

Ta trở phủ thăm tổ mẫu.

nắm lấy ta.

Đột nhiên nói:

“Đường Vãn.”

ấy con cung.”

“Mẫu thân vẫn luôn rằng… con oán ta.”

Ta .

Đôi mắt đỏ hoe.

“Sau này trước lúc Hành Vu rời đi.”

“Con bé nói với ta.”

“Là ta đã dành nó quá nhiều thương xót vốn không nên thuộc nó.”

“Cũng để con chịu quá nhiều tủi thân vốn không đáng có.”

Ta không lên tiếng.

Mẫu thân nghẹn ngào.

“Là mẫu thân không tốt.”

Lời lỗi ấy.

Đến rất muộn.

Muộn đến mức…

Ta đã không còn ngày ngày mong ngóng nó .

Thế nhưng.

Khi thật nghe được.

Ta vẫn buồn một lúc.

Ta nói:

“Mọi chuyện đều đã qua .”

Mẫu thân càng khóc dữ hơn.

Ta không còn trước.

Nhào lòng .

Chỉ lặng lẽ đưa khăn sang.

Có những tình cảm mẹ con.

Một khi đã rạn nứt.

Thì sẽ mãi để vết hằn.

Có thể ngồi xuống nói chuyện với nhau lần .

Đã là điều rất tốt .

Sức khỏe của tổ mẫu vẫn rất cường tráng.

Người thích nhất là ta mặc nữ phục.

Lần nào cũng đưa vuốt nhẹ ống áo.

cười nói:

“Đường Vãn của chúng ta… cuối cũng có dáng vẻ của riêng mình .”

Ta cười đáp:

“Tổ mẫu lần nào cũng nói câu ấy.”

Người cũng cười.

“Nói mãi cũng không chán.”

Trong cung có người khuyên ta.

Đến tuổi .

Có thể xuất cung.

tìm một mối nhân duyên khác.

cũng hỏi ta một lần.

“Nếu con muốn xuất cung.”

“Bổn cung có thể thay con sắp xếp.”

Ta suy nghĩ rất lâu.

Cuối lắc đầu.

“Thần muốn ở .”

ta.

“Không muốn lấy chồng sao?”

Ta mỉm cười.

“Hiện giờ vẫn chưa muốn.”

“Trong cung còn rất nhiều sách.”

“Cũng còn rất nhiều khí.”

“Thần vẫn còn quản nổi.”

bật cười.

“Vậy thì cứ tiếp tục quản đi.”

Ta ở .

Không vì bị bức tường cung cấm giam giữ.

Mà bởi…

Cuối ta cũng đã chọn được một con đường thuộc chính mình.

10

Hoắc Thanh trở kinh .

Ta đã hai mươi bốn tuổi.

Chàng được điều Bộ .

Lần đầu tiên cung làm việc.

Tình cờ gặp ta đang kiểm kê lô khí mới được tiến cống.

So với trước kia.

Chàng trầm ổn hơn rất nhiều.

Dung mạo vẫn tuấn tú cũ.

Nhưng vẻ lạnh lùng cứng rắn của thời niên thiếu đã phai nhạt.

xa thấy ta.

Chàng dừng bước.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.