Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/AKZVrYRd2A

GLADE Bộ Máy & Lõi Xịt Thơm Phòng Tự Động Lưu Hương Tự Nhiên Đến 70 ngày 252ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

“Nguyễn Chưởng sự.”

Ta lễ.

“Hoắc đại nhân.”

Giữa cung.

Hai người đứng cách nhau ba bước.

Ánh chàng lướt những sử phía sau ta.

Rồi dừng trên quyển sổ ghi lễ khí trong ta.

Chàng khẽ nói:

“Bây giờ… nàng sống rất .”

Ta mỉm .

vậy.”

Lần này.

Ta không khiêm tốn nữa.

Hoắc Thanh Từ gật đầu.

“Vậy là .”

Chàng không nhắc đến giấc mộng.

Cũng không nhắc đến chuyện năm xưa.

Chỉ từ trong áo một công văn.

“Danh mục lễ khí tiến cống mới của Bộ Lễ, kính mời Thượng Nghi Cục kiểm tra.”

Ta nhận .

“Ba ngày sau sẽ gửi văn thư phúc .”

Chàng khẽ :

“Làm phiền rồi.”

Khi hai người lướt nhau.

Chàng bỗng khựng .

“Nguyễn Vãn.”

Ta quay đầu.

Dường chàng muốn nói điều gì đó.

cuối cùng chỉ khẽ nói:

“Đa tạ nàng.”

Ta có chút khó hiểu.

Chàng về cuối bức tường cung.

“Nếu năm ấy nàng không đi.”

“Có lẽ cả đời này… ta cũng không thể phân biệt được là áy náy, là thói quen, mới là yêu.”

“Mấy năm được điều ngoài nhậm chức.”

“Ta mới hiểu.”

người không thể dựa nước hay sự náo loạn của người khác để quyết định mình nên yêu ai.”

“Cũng không thể đợi đến khi người ấy chết rồi… mới biết bản thân đã mắc nợ điều gì.”

Ta lặng lẽ nghe.

Gió thổi dọc theo cung đạo.

Cuốn theo vài chiếc lá rụng.

Chàng thu hồi ánh .

“Trường Xuân Xá rất .”

“Ta đã đến đó xem rồi.”

Ta khẽ nói:

“Nơi đó thuộc về các quan trong cung.”

“Ừ.”

Chàng hạ giọng.

“Nơi ấy… ấm hơn thiên viện trong giấc mộng.”

Câu nói ấy nhẹ đến mức gần tan trong gió.

.

Ta nghe thấy.

Ta không .

Chàng cũng không chờ câu trả lời.

Sau khi hành lễ.

Chàng xoay người đi.

Kể từ đó.

Thỉnh thoảng chúng ta gặp nhau trong cung vì công việc.

Chỉ là…

Hoắc đại nhân.

Và Nguyễn Chưởng sự.

Theo quy củ.

lễ nghĩa.

Rõ ràng.

vậy…

Đã rất .

Vài năm sau.

Mạnh Hoài Châu vì bệnh mà chức.

Nàng không chịu về quê.

Nói rằng đã ở trong cung nửa đời người.

Xuất cung rồi cũng chẳng biết đi đâu.

Ta đích thân đưa nàng đến Trường Xuân Xá.

Đứng dưới gốc lựu.

Hiếm khi nàng đỏ hoe vành .

“Nguyễn Vãn.”

“Ngươi thật biết sắp xếp lui người khác.”

Ta mỉm .

“Đều là học từ Mạnh tỷ tỷ.”

Nàng liếc ta một cái.

“Ta đâu có dạy ngươi điều đó.”

“Có chứ.”

“Là tỷ dạy muội.”

“Sổ sách phải rõ ràng.”

người cũng phải rõ ràng.”

Mạnh Hoài Châu im lặng một lúc.

Rồi hỏi:

“Vậy chính ngươi?”

Ta biết nàng muốn hỏi điều gì.

Ta những quan đã cung đang ngồi trong sân Trường Xuân Xá.

Có người vá áo.

Có người sắc .

Có người ngồi dưới hành lang ngủ gật.

Ta khẽ nói:

“Muội cũng rất rõ ràng.”

“Muội không nợ ai nữa.”

“Cũng không đợi ai nữa.”

Nàng gật đầu.

“Vậy thì .”

11

Nhiều năm sau.

Sở Hành Vu trở kinh thành một lần.

Nàng đã gả một vị thương nhân buôn dược ở phương Nam.

Không phải dòng dõi quyền quý.

trong thư.

Nàng từng nói.

Phu quân đối đãi với nàng rất .

Hiệu lúc cũng có sẵn trị ho.

Mỗi lần nàng ho dữ.

Chàng đều ngồi dưới ánh đèn.

Đích thân sắc nàng.

Khi cung gặp ta.

Nàng mặc một bộ y phục giản dị.

Sắc mặt chưa thật hồng hào.

giữa hàng mày khóe đã hoàn toàn giãn .

“Nguyễn Chưởng sự.”

Nàng hành lễ với ta.

Ta đưa đỡ nàng dậy.

“Sở cô nương.”

Nàng .

gọi vậy sao?”

Ta cũng .

“Quen rồi.”

Nàng một chiếc hộp gỗ nhỏ.

“Đây là kẹo của phương Nam.”

“Không đáng giá bao nhiêu.”

“Xin mang đến các quan ở Trường Xuân Xá nếm thử chút vị ngọt.”

Ta nhận .

“Đa tạ.”

Nàng ta.

Rất lâu sau mới khẽ nói:

Vãn.”

“Bao năm nay.”

“Ta luôn nghĩ.”

“Nếu năm đó tỷ không cung.”

“Chúng ta sẽ trở thành ?”

Ta :

“Mọi chuyện đều đã rồi.”

Nàng gật đầu.

vậy.”

“Đều đã rồi.”

khi cung.

Nàng bất ngờ ôm ta.

Rất nhẹ.

cuối cùng cũng đã buông xuống chiếc gai cũ mà bao năm không dám chạm .

Ta không đẩy nàng .

Cũng không ôm .

Chỉ lặng lẽ đứng đó.

Đợi nàng buông .

vậy…

Là đủ rồi.

Mùa đông năm ấy.

Hoàng hậu lâm bệnh nặng.

lúc băng hà.

Người giao toàn bộ Thượng Cung Cục ta.

“Nguyễn Vãn.”

Người đã vô cùng suy yếu.

ta.

“Năm ấy.”

“Khi bổn cung thu nhận cung.”

“Đã từng nghĩ.”

sẽ không trụ nổi ba tháng.”

Ta mỉm .

Vành đỏ hoe.

“Nương nương đã lầm rồi.”

Người cũng .

vậy.”

“Là bổn cung lầm.”

Người nắm ta.

“Sau này.”

“Nếu các quan trong cung có nơi để đi.”

“Hãy để các nàng đi.”

“Nếu không nơi để về.”

“Trường Xuân Xá… phải luôn mở cửa.”

Ta quỳ xuống long sàng.

“Thần ghi nhớ.”

Sau khi Hoàng hậu băng hà.

Ta thủ tang đủ bảy ngày.

Trong bảy ngày ấy.

Ta thường nhớ lần đầu tiên quỳ mặt người.

Người từng hỏi ta.

không hối hận sao?”

Khi ấy.

Ta rất khẽ.

Đến tận hôm nay.

Ta mới hiểu.

Đó là lựa chọn nặng nề nhất trong cả cuộc đời mình.

Mười hai năm sau.

Ta trở thành Thượng Cung.

Người đời gọi ta là…

Nguyễn Thượng Cung.

Những tiểu sử mới cung đều rất sợ ta.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.