Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 14

cởi bỏ lớp ngoại bào bẩn thỉu, lộ ra lớp trung y trắng muốt bên trong.

Ánh mắt chàng đã khôi phục vẻ thanh minh thâm trầm thường nhật.

“Nàng không sao chứ?”

Chàng nhìn phía lưng ta, cú đẩy vừa rồi của chàng quả thực không hề nương tay.

“Không chết .”

Ta nhàn nhạt đáp.

“Diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ.”

“Nếu không chân thực, sao có lừa lão hồ ly Lý công công.”

gật đầu, đến bên bàn, rót một chén trà đưa cho ta.

“Những thứ Thái hậu đưa tới, nhìn thì sỉ nhục, thực chất lại là phép thử.”

“Bà ta xem chúng ta có thật an phận thủ thường, cam chịu nghèo khó hay không.”

“Nếu chúng ta hân hoan đón nhận, bà ta nghi ngờ chúng ta quá sâu, cố ý nhẫn nhịn.”

“Nếu chúng ta phẫn nộ khước từ, bà ta cho rằng chúng ta ôm lòng oán hận, vẫn .”

Ta nhận lấy chén trà, bổ sung thêm:

“Cho nên, chàng dùng cách phát hủy hoại tất cả.”

“Điều này vừa phù hợp với thiết lập “kẻ ” của chàng, lại đem mãn của chúng ta quy kết vào “bệnh” của chàng, chứ không phải “” của chúng ta.”

“Một vị hoàng t.ử bị chứng hành hạ, đến mức không phân biệt nổi ban thưởng sỉ nhục.”

“Một người vợ bị người chồng dại liên lụy, suốt lấy nước mắt rửa mặt, chẳng hy vọng gì.”

“Đây mới là kịch bản mà Thái hậu thấy nhất, cũng là thứ khiến bà ta yên nhất.”

Trong mắt thoáng qua một tia tán thưởng.

“Phải.”

“Qua chuyện này, trong thời gian ngắn, Thái hậu không mắt quá nhiều đến nơi này nữa.”

“Việc này đã giúp chúng ta tranh thủ thời gian quý báu.”

Chàng trải lại tấm bản đồ hoàng lăng lên bàn.

“Chúng ta phải nhanh ch.óng giải mã bí mật của bài thơ này, tìm ra lối vào.”

Ta nhìn tấm bản đồ, nhưng trong lòng lại đang suy tính một chuyện khác.

“Thời gian tuy đã tranh thủ , nhưng một kế hoạch khác của chúng ta cũng nên bắt đầu rồi.”

Ta nói.

“Nàng đang nói đến của nàng?”

lập tức hiểu ý ta.

“Thẩm Thanh Nhu nay đã là hoàng t.ử phi, đang lúc đắc ý nhất.”

“Hoàng hậu vì tạo thế cho hoàng t.ử, chắc chắn ban cho nàng ta vô số diện thưởng tứ.”

“Nàng ta hiện giờ, nhất định rất tìm hội đến trước mặt ta khoe khoang vinh hiển của mình t.h.ả.m hại của ta.”

Ta cười lạnh nói:

“Việc ta cần làm, chính là cho nàng ta hội này.”

khiến nàng ta cam tình nguyện “cướp” lư hương “Chân Ngôn” từ chỗ của ta.”

nhướng mày.

“Vị kia của nàng, ta cũng có nghe danh.”

địa hẹp hòi, hư vinh khắc nghiệt.”

“Nàng nàng ta cướp đồ, e là không khó.”

“Cái khó là làm sao nàng ta cướp một cách “tự nhiên”, cướp mà không lại dấu vết.”

Ta đến trước án thư, trải một tờ giấy mới.

Ta cầm b.út, bắt đầu thư.

“Thế gian đều biết, tỷ nhà họ Thẩm, kẻ vinh người nhục, một kẻ trên trời, một kẻ dưới đất.”

“Nếu ta chủ động tặng quà cho nàng ta, nàng ta chỉ cảm thấy đó là nịnh bợ bố thí, chẳng thèm đoái hoài.”

“Nhưng nếu… ta có một món bảo bối mà nàng ta không có, cầu mà không thì sao?”

Ta vừa , vừa nói ra kế hoạch của mình.

Bức thư của ta rất dài.

Nội dung trong thư toàn là những lời oán thán hiện tại tuyệt vọng tương lai.

Ta nói ta gả cho một kẻ , lo sợ hãi hùng.

Ta nói ngõ Tĩnh chẳng khác nào lãnh cung, ăn mặc chi dùng không bằng hạ nhân trong phủ Quốc công.

Ta nói đêm đêm ta đều nhớ những vô ưu vô lự khi ở khuê phòng, so với hôm nay, thật là đứt từng khúc ruột.

Giữa các hàng chữ đều tràn ngập oán khí “hối hận thuở ban đầu”.

Sau đó, ở cuối thư, ta vờ vô tình nhắc đến một câu:

“… Chỉ có lư hương “Noãn Tình” mẫu thân lại năm xưa là đêm bầu bạn với ta.”

“Nghe nói lư hương này là dị bảo tiền triều, có giải bách ưu, tĩnh ngưng thần.”

“Chỉ tiếc bảo vật nhường này lại đặt trong căn phòng tồi tàn, bầu bạn với cuộc đời tàn tạ của ta, thật đúng là minh châu ám đầu, đáng tiếc, đáng than.”

Ta hai chữ “Noãn Tình” đặc biệt rõ ràng.

kỳ một người phụ nữ mới cưới nào nắm giữ trái tim trượng phu đều không cưỡng lại cám dỗ từ hai chữ này mang lại.

Huống chi là Thẩm Thanh Nhu.

Nàng ta gả cho hoàng t.ử, nhìn thì vẻ vang, nhưng bên cạnh hoàng t.ử mỹ nhân vây quanh, chưa bao giờ thiếu phụ nữ.

Trong lòng nàng ta chắc chắn tràn đầy cảm giác an.

Nàng ta giống vớ cọc gỗ cứu mạng, nắm lấy kỳ hội nào có củng cố địa vị của mình.

Ta xong thư, thổi khô vết mực, xếp lại.

“Vân Châu.”

Ta gọi.

Vân Châu đẩy cửa bước vào.

“Tiểu thư, có gì sai bảo?”

“Ngươi đích thân một chuyến đến phủ hoàng t.ử, giao bức thư này tận tay Nhị tiểu thư, không, là hoàng t.ử phi.”

Ta đưa thư cho nàng ấy.

“Nhớ kỹ, nhất định phải tận tay giao cho nàng ta.”

“Nếu nàng ta hỏi tình hình gần đây của ta, ngươi cứ khóc.”

“Khóc càng thương càng tốt, cứ nói ta sắp bị chứng của Điện hạ hành hạ đến mức không sống nổi nữa rồi.”

“Rõ, tiểu thư!”

Vân Châu tuy không hiểu, nhưng vẫn lập tức lĩnh mệnh ngay.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.