Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 10: HẾT

Chưa nói đến chi phí mỗi năm lên tới mười mấy vạn tệ, cơ thể tôi sẽ ngày càng trở nên yếu ớt hơn. Tôi không muốn gánh nặng cậu ấy.

Ngày xuất viện, ánh nắng rực rỡ phía cuối hành lang chiếu vào. Quý Chu tay xách nách mang hành lý nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên một nụ xuất phát tận đáy lòng: “Đi thôi, ta trở về trường.”

“Quý Chu.” Tôi tiến lên một bước, giơ tay định lấy bớt hành lý trên tay cậu ấy: “Tôi tự chăm sóc bản thân được rồi, sau này cậu đừng quản tôi nữa.”

Nụ trên mặt cậu ấy bỗng chốc cứng đờ: “Cậu có ý ?”

“Ý của tôi là…”

“Lăng Trạch.” Cậu ấy sải hai bước dài quay lại, bóng dáng cao lớn hoàn toàn bao bọc lấy tôi dưới bóng râm của mình: “ ta đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, mới quay lại cuộc sống bình thường thì cậu đã muốn đẩy tôi ra sao?”

Tôi mấp máy môi, bất lực cúi đầu. Cậu ấy đưa tay lên nhẹ nhàng xoa đầu tôi: “Cậu sợ liên lụy đến tôi đúng không?”

Tôi quay mặt đi chỗ khác, nhỏ giọng lầm bầm: “Cậu thừa biết là…”

Cậu ấy đưa tay nâng cằm tôi lên, ép tôi phải nhìn thẳng vào đôi đồng t.ử đen nhánh sâu thẳm của cậu ấy: “Lăng Trạch, em không phải là gánh nặng.”

“Em là món quà mà ông trời đã ban tặng tôi.”

Sau khi xác định mối quan hệ với Quý Chu, tôi chưa từng quay trở về nhà họ Lăng thêm một lần nào nữa.

Học kỳ hai của năm hai học, tôi và Quý Chu giành được suất trao đổi của khoa đến học học Bắc Kinh. Trước khi đi một tuần, Lăng Ngạn đã tìm đến gặp tôi lần cuối cùng.

Một người đàn ông mới 28 tuổi đầu, vậy mà hai bên tóc mai đã lốm đốm vài sợi bạc. Anh ta đứng dưới ánh đèn đường nơi cổng trường, cả người gầy rộc đi trông như một cây tre khẳng khiu, “Tiểu Trạch, ba mẹ nhớ em đến mức đổ bệnh rồi, em cùng anh về nhà một chuyến thôi, có được không em?”

Quý Chu đứng bên nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi. tôi thì khách khí, lạnh lùng đáp lại: “Lăng Ngạn, các người sống cuộc sống của các người, tôi sống cuộc sống của tôi. Như vậy tốt rồi.”

“Anh xin em đấy Tiểu Trạch, anh thực sắp phát điên mất rồi!” Anh ta thấp giọng cầu xin.

Tôi thở dài một tiếng, nhàn nhạt nói: “ ngày mai đi. Ngày mai có lẽ tôi sẽ về.”

Bàn tay Quý Chu đang nắm lấy tay tôi chợt siết mạnh một . Tôi bèn khẽ bóp nhẹ vào lòng bàn tay anh như một lời trấn an.

Lăng Ngạn ngẩn người ra một chốc, rồi nhanh sau đó đã nở một nụ ngây ngốc: “Được, ngày mai. Ngày mai anh đến đón em. Em muốn ăn ? Anh sẽ tự tay xuống bếp nấu em ăn!”

sau rồi tính.” Tôi phẩy phẩy tay với anh ta, rồi xoay người cùng Quý Chu đi vào trong trường.

Sáu giờ sáng ngày hôm sau, tôi và Quý Chu đã yên vị trên chuyến máy bay cất cánh hướng về Bắc Kinh. Ngôi nhà đó, tôi vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa…

09.

Sau này, lần tiếp tôi nghe được tin tức của Lăng Ngạn là trên tivi.

Nhà họ Lăng đầu tư thua lỗ nặng nề, công ty rơi vào cảnh phá sản và phải thanh lý tài sản. Căn biệt thự cùng vài bất động sản khác đều bị tịch thu gán nợ. Ba Lăng đột phát đột quỵ phải vào nằm trong viện dưỡng lão, mẹ Lăng thì ôm số tiền tích cóp ít ỏi lại chạy một người đàn ông khác vào miền Nam. Lăng Ngạn không chịu nổi gánh nặng và áp lực quá lớn, đã gieo mình sân thượng của công ty xuống.

Trên bản tin có chiếu một đoạn trong thư tuyệt mệnh của anh ta, cả bức thư vỏn vẹn đúng một dòng chữ nguệch ngoạc: [Tôi có lỗi với em ấy…]

Tôi thẳng tay tắt tivi, xoay người quay trở lại bàn học tiếp tục ôn tập bài vở. Quý Chu bước đến ngồi xuống bên tôi: “Em đang xem thế?”

“Không có đâu.” Tôi đáp.

Anh mỉm hỏi tôi: “Trưa nay em muốn ăn nào?”

Tôi suy nghĩ một : “Em muốn ăn thịt.”

Anh bật thành tiếng đầy chiều chuộng, cả người lười nhác ngả về phía sau ghế. Ánh nắng ấm áp chiếu lên góc nghiêng gương mặt anh. Anh nghiêng đầu nhìn tôi, đôi cong cong như vầng trăng khuyết: “Được, đều nghe em hết.”

[Hết]

Mình giới thiệu một bộ truyện khác do nhà mình đã up lên web MonkeyD ạ:

NGOẢNH ĐẦU LẠI, ANH DƯỚI TÁN Ô CHIỀU

Anh trai nuôi ghét tôi. Một người vốn luôn khắc kỷ, lễ độ như anh, sau khi biết được thứ tình cảm cấm kỵ của tôi thì đã dứt khoát cắt đứt quan hệ không một do dự.

Tôi cứ ngỡ tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa, thế nhưng vào đúng lúc tôi gặp nguy hiểm, anh lại lấy thân mình đỡ thay tôi một nhát s.ú.n.g.

khắc cận kề c.h.ế.t, anh nhìn tôi, khẽ thở dài một tiếng thật sâu: “Kiếp sau anh không muốn anh trai của em nữa.”

Sau khi sống lại, tôi quay về điểm mọi chuyện đều chưa xảy ra.

Lần này, tôi không dám xa cầu tình yêu của anh nữa, tôi sẽ một người em trai ngoan ngoãn đúng bổn phận, mong anh có thể bình an suốt đời.

Chương 1:

1.

“Thẩm Vân Qua, em đừng phát điên nữa.”

Giọng nói quen thuộc kéo tôi trong trạng thái bần thần trở về thực . Người đàn ông trước mặt trông trẻ hơn một so với trong ký ức, khí chất chưa đến mức lạnh lùng và xa cách gượng gạo như sau này, mà mang vài phần sắc bén đặc trưng của thanh xuân. Anh mặc bộ Âu phục, phong thái của một tinh anh lộ rõ không che giấu, chắc là đã vội vã chạy công ty đến đây.

Bùi Quán, anh trai nuôi của tôi. Sau khi ba mẹ tôi qua đời, dù lớn hơn tôi tám tuổi nhưng anh kiên quyết gánh vác trách nhiệm nuôi nấng tôi, và anh đã tròn bổn phận. Trong khoảnh khắc cuối cùng của ký ức kiếp trước, chính là bóng hình anh ngã trong vũng m.á.u, cùng với giọng nói đầy bất lực ấy.

Cơn đau dữ dội nơi l.ồ.ng n.g.ự.c khiến tôi tối sầm lại. Đến khi mở ra lần nữa thì đã là cảnh tượng hiện , người anh trai nuôi đáng lẽ đã c.h.ế.t giờ lại đang đứng trước mặt tôi, dùng giọng điệu quen thuộc cằn nhằn tôi, dần dần trùng khớp với mùa Hè trong ký ức kia.

Anh nhìn tôi bằng ánh thản nhiên, giọng nói mang vẻ dò xét: “ sao lại đăng ký vào học Tây ? Anh nghĩ em cần phải cân nhắc kỹ lưỡng chuyện này.”

Là mơ sao? Tôi nghe như gió thoảng bên tai, im lặng đứng dậy, tiến lại gần anh, ngắm nhìn một lát rồi giơ tay chạm vào mặt anh.

Ấm áp. Đây không phải là mơ.

Nhưng những dư chấn của cơn đau tưởng chừng như xé rách con tim kia âm ỉ. Niềm vui sướng và đau đớn đan xen vào nhau trong từng nhịp tim lúc này, khiến người ta cảm thấy vô cùng giằng xé, sống mũi tôi chợt cay cay.

“Thẩm Vân Qua!” Anh nghiêng đầu né tránh chạm của tôi, sau đó nắm lấy tay tôi đặt lên đùi anh, đôi lông mày rậm nhíu c.h.ặ.t lại, định nói đó nhưng khoảnh khắc nhìn vào tôi, anh bỗng ngẩn người, “Em…”

Một lát sau, anh bất lực day day chân mày, chủ động xuống nước, giọng điệu cố gắng dịu dàng hơn: “Anh mới nói nặng lời vài câu mà đã chịu không nổi rồi? Hửm? Sao anh lại nuôi em thành người có trái tim thủy tinh dễ vỡ thế này?”

Nói rồi, anh nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi ngồi xuống bên anh, thả lỏng giọng hỏi: “Điểm số của em thừa sức đậu vào những trường tốt hơn. sao lại muốn đến Tây ?”

2.

Cuối cùng tôi nhớ ra rồi, đây là điểm tôi thi học xong và đang chọn nguyện vọng. Điểm của tôi tốt, nhưng vì muốn lại bên anh, tôi đã đăng ký vào trường Tây gần nhà nhất. Vốn dĩ tôi tưởng như vậy là có thể bồi dưỡng tình cảm với Bùi Quán, thế nhưng vào đúng ngày sinh của tôi, anh lại dẫn một chàng trai về nhà, dùng một giọng điệu mà tôi khó có thể diễn tả thành lời giới thiệu: “Sau này đây là một người anh trai khác của em.”

Tôi của lúc đó cực đoan thiếu cảm giác an toàn, liền túm lấy tay áo anh, gặng hỏi anh và chàng trai kia có quan hệ , rồi thốt ra những lời không biết suy nghĩ: “Em không cần người anh trai này, em có một mình anh là anh trai thôi! Anh thích đàn ông, sao cậu ta thì được mà em lại không được? ta đâu có cùng huyết thống!”

Lúc ấy, giận dữ đã che mờ lý trí của tôi, ngay trong ngày sinh , tôi đã phơi bày thứ ham muốn u ám, ẩm ướt của mình trước mặt anh. Anh nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, hất mạnh bàn tay đang níu cánh tay anh của tôi ra, dùng giọng điệu chán ghét nói: “Anh là anh trai của em, em thật điên rồi, em nhà tự tỉnh táo lại đi!”

Anh và chàng trai kia cùng nhau rời đi. Một mình tôi ngồi trong phòng khách bừa bộn, bên chiếc bánh kem sinh đã chẳng thể ăn được nữa, trải qua ngày sinh đầu tiên không có anh trai bên .

đó trở đi, anh hầu như không về nhà nữa, quan hệ giữa tôi dần trở nên xa cách.

Sau đó, tôi thật không chịu nổi nữa nên đã đến tìm anh xin lỗi. Anh bắt tôi phải dùng ba mẹ đã khuất thề rằng tôi sẽ không thích anh nữa. Tôi rơi nước lập lời thề trước mặt anh, anh mới chịu tha thứ. Nhưng dù có như vậy, giữa tôi không thể thân thiết như xưa nữa, giống như một tấm gương đã vỡ, dù có gắn lại thì những vết nứt luôn tồn đó.

đến khi anh nhìn thấy cuốn ký của tôi, phát hiện tôi ngoan cố không chịu tỉnh ngộ, bên trong nhiều bức ảnh chụp lén anh. Anh hoàn toàn bùng nổ, đốt cháy cuốn ký ngay trước mặt tôi, đồng dứt khoát cắt đứt quan hệ với tôi.

ngày đó, tôi không anh trai nữa.

Vì tình yêu sai lầm của mình, tôi đã đ.á.n.h mất người thân cuối cùng, giá đó quá đắt rồi, tôi không bao giờ dám thử lại lần nữa.

Tôi không thể vì bản thân mình mà khiến cuộc đời anh bị chệch khỏi quỹ đạo một lần nữa. Tôi đã từng hủy hoại cuộc đời của Bùi Quán rồi, lần này, tôi nên rời xa anh một . Tôi thà nhìn anh tìm thấy hạnh phúc thuộc về riêng mình, tôi sẽ trong góc tối tăm, ẩm ướt của mình dõi anh hạnh phúc viên mãn, giá phải trả là tôi sẽ phải đau khổ mãi mãi.

Tôi hít một hơi thật sâu, rút tay mình ra khỏi tay anh, dùng nụ ngoan ngoãn nhìn Bùi Quán, nói: “Em điền sai rồi, anh trai. Em đi sửa nguyện vọng ngay đây.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn